Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 215: Tám Khối Cơ Bụng Thì Làm Sao
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Tên nam nhân chết tiệt này, thật sự làm nàng tức chết rồi!Cuối cùng Mặc Diệp cũng cảm nhận được, Triệu hoàng hậu và Đức phi bị nàng làm cho tức đến bệnh là như thế nào.Lúc này hắn tức giận đến mức huyệt thái dương nhảy dựng lên “thình thịch”, trong đầu cũng đau nhức từng cơn.Tim hắn dường như cũng co lại, tức giận đến mắt cũng đỏ bừng!“Vân! Quán! Ninh!”Mồm miệng nàng lợi hại!Không những dám tranh cãi, lại còn nói mười câu cãi lại mười câu.Cứ tiếp tục thì ai chịu nổi?Nhìn thấy đôi môi mỏng của nàng không ngừng mấp máy không thể khép lại, Mặc Diệp không nhịn được nữa… Một tay hắn ôm lấy gáy của Vân Quán Ninh.Sau đó hùng hổ dồn ép nàng.Bàn tay còn lại siết chặt eo nhỏ của nàng.Hành động đột ngột của hắn khiến Vân Quán Ninh choáng váng.Nàng không sợ hãi.Suy cho cùng nàng vẫn là một phụ nữ xuyên đến từ thế kỷ hai mươi mốt.Chẳng lẽ nàng còn sợ hay sao?Chẳng qua, nhìn hàng mi rung động của nam nhân, nàng bỗng chốc kinh ngạc.Sau khi định thần lại, nàng đẩy mạnh Mặc Diệp.Thế nhưng sức của tên nam nhân này thật lớn, cứ như đã uống thuốc tăng lực vậy.Dù Vân Quán Ninh có vùng vẫy cỡ nào, hắn vẫn bất động.“Đừng, Mặc Diệp, tên khốn khiếp này! Đừng…”Vân Quán Ninh mơ hồ mắng một câu.Thấy hắn vẫn không có ý buông nàng ra, Vân Quán Ninh trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ nhắn tà ác vươn tới thắt lưng hắn…Tám khối cơ bụng thì làm sao?Phần thịt mềm ở thắt lưng vẫn phải bị đau thôi!Bàn tay nàng tập trung vào phần thịt mềm mại ở eo hắn, cổ tay dùng sức vặn mạnh.Cơ thể Mặc Diệp chấn động, nhưng hắn vẫn không buông tay.Nếu buông ra…Nữ nhân này sẽ còn tiếp tục ríu rít không ngừng.Dù có đau một lần nữa, hắn cũng sẽ chịu đựng.Cho đến khi Vân Quán Ninh dùng thêm sức, Mặc Diệp mới không thể chịu đựng được nữa.
Tên nam nhân chết tiệt này, thật sự làm nàng tức chết rồi!
Cuối cùng Mặc Diệp cũng cảm nhận được, Triệu hoàng hậu và Đức phi bị nàng làm cho tức đến bệnh là như thế nào.
Lúc này hắn tức giận đến mức huyệt thái dương nhảy dựng lên “thình thịch”, trong đầu cũng đau nhức từng cơn.
Tim hắn dường như cũng co lại, tức giận đến mắt cũng đỏ bừng!
“Vân! Quán! Ninh!”
Mồm miệng nàng lợi hại!
Không những dám tranh cãi, lại còn nói mười câu cãi lại mười câu.
Cứ tiếp tục thì ai chịu nổi?
Nhìn thấy đôi môi mỏng của nàng không ngừng mấp máy không thể khép lại, Mặc Diệp không nhịn được nữa… Một tay hắn ôm lấy gáy của Vân Quán Ninh.
Sau đó hùng hổ dồn ép nàng.
Bàn tay còn lại siết chặt eo nhỏ của nàng.
Hành động đột ngột của hắn khiến Vân Quán Ninh choáng váng.
Nàng không sợ hãi.
Suy cho cùng nàng vẫn là một phụ nữ xuyên đến từ thế kỷ hai mươi mốt.
Chẳng lẽ nàng còn sợ hay sao?
Chẳng qua, nhìn hàng mi rung động của nam nhân, nàng bỗng chốc kinh ngạc.
Sau khi định thần lại, nàng đẩy mạnh Mặc Diệp.
Thế nhưng sức của tên nam nhân này thật lớn, cứ như đã uống thuốc tăng lực vậy.
Dù Vân Quán Ninh có vùng vẫy cỡ nào, hắn vẫn bất động.
“Đừng, Mặc Diệp, tên khốn khiếp này! Đừng…”
Vân Quán Ninh mơ hồ mắng một câu.
Thấy hắn vẫn không có ý buông nàng ra, Vân Quán Ninh trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ nhắn tà ác vươn tới thắt lưng hắn…
Tám khối cơ bụng thì làm sao?
Phần thịt mềm ở thắt lưng vẫn phải bị đau thôi!
Bàn tay nàng tập trung vào phần thịt mềm mại ở eo hắn, cổ tay dùng sức vặn mạnh.
Cơ thể Mặc Diệp chấn động, nhưng hắn vẫn không buông tay.
Nếu buông ra…
Nữ nhân này sẽ còn tiếp tục ríu rít không ngừng.
Dù có đau một lần nữa, hắn cũng sẽ chịu đựng.
Cho đến khi Vân Quán Ninh dùng thêm sức, Mặc Diệp mới không thể chịu đựng được nữa.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Tên nam nhân chết tiệt này, thật sự làm nàng tức chết rồi!Cuối cùng Mặc Diệp cũng cảm nhận được, Triệu hoàng hậu và Đức phi bị nàng làm cho tức đến bệnh là như thế nào.Lúc này hắn tức giận đến mức huyệt thái dương nhảy dựng lên “thình thịch”, trong đầu cũng đau nhức từng cơn.Tim hắn dường như cũng co lại, tức giận đến mắt cũng đỏ bừng!“Vân! Quán! Ninh!”Mồm miệng nàng lợi hại!Không những dám tranh cãi, lại còn nói mười câu cãi lại mười câu.Cứ tiếp tục thì ai chịu nổi?Nhìn thấy đôi môi mỏng của nàng không ngừng mấp máy không thể khép lại, Mặc Diệp không nhịn được nữa… Một tay hắn ôm lấy gáy của Vân Quán Ninh.Sau đó hùng hổ dồn ép nàng.Bàn tay còn lại siết chặt eo nhỏ của nàng.Hành động đột ngột của hắn khiến Vân Quán Ninh choáng váng.Nàng không sợ hãi.Suy cho cùng nàng vẫn là một phụ nữ xuyên đến từ thế kỷ hai mươi mốt.Chẳng lẽ nàng còn sợ hay sao?Chẳng qua, nhìn hàng mi rung động của nam nhân, nàng bỗng chốc kinh ngạc.Sau khi định thần lại, nàng đẩy mạnh Mặc Diệp.Thế nhưng sức của tên nam nhân này thật lớn, cứ như đã uống thuốc tăng lực vậy.Dù Vân Quán Ninh có vùng vẫy cỡ nào, hắn vẫn bất động.“Đừng, Mặc Diệp, tên khốn khiếp này! Đừng…”Vân Quán Ninh mơ hồ mắng một câu.Thấy hắn vẫn không có ý buông nàng ra, Vân Quán Ninh trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ nhắn tà ác vươn tới thắt lưng hắn…Tám khối cơ bụng thì làm sao?Phần thịt mềm ở thắt lưng vẫn phải bị đau thôi!Bàn tay nàng tập trung vào phần thịt mềm mại ở eo hắn, cổ tay dùng sức vặn mạnh.Cơ thể Mặc Diệp chấn động, nhưng hắn vẫn không buông tay.Nếu buông ra…Nữ nhân này sẽ còn tiếp tục ríu rít không ngừng.Dù có đau một lần nữa, hắn cũng sẽ chịu đựng.Cho đến khi Vân Quán Ninh dùng thêm sức, Mặc Diệp mới không thể chịu đựng được nữa.