Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 233-234
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… 233: Mặc Diệp Cũng Không Làm Khó“Sớm đã nghe nói Cố nhị gia giỏi tranh luận, hôm nay gặp mặt quả là không khiến bản vương thất vọng.”Mặc Diệp không hề nổi giận, chỉ mỉm cười: “Với tài ăn nói này, Cố nhị gia nên vào triều làm quan mới đúng.”“Vương gia quá khen rồi, Cố mỗ không có hứng thú.”Cố Minh đặt hai tay lên đầu gối.Mặt trời đã dâng lên rồi.Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt hắn, càng khiến làn da trắng của hắn trở nên có chút xanh xao, nhưng đôi môi của hắn lại đỏ hồng.Cố Minh này trông có vẻ hiền hậu, thật ra là người khó mà đối phó!Mặc Diệp nhìn hắn: “Cố nhị gia vẫn chưa nói với bản vương rằng Ninh Nhi và Viên Bảo có ở quý phủ hay không.”“Có hay không thì vương gia làm được gì?”Cố Minh khẽ cười: “Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ vương gia muốn cưỡng ép dẫn bọn họ đi sao?”Nói vậy có nghĩa là có ở đây rồi.Trong lòng Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm một hơi.Hắn vô cùng hận Vân Quán Ninh, nhưng không thể không mỉm cười trước mặt Cố Minh: “Bản vương cũng không phải là người nói đạo lý! Xin Cố nhị gia cho người đi hỏi xem nàng ấy có muốn theo bản vương về không.”Lời nói này nghe có vẻ là đang thỉnh cầu, chứ không phải ra lệnh.Cố Minh cũng không tiếp tục gây khó dễ, hắn hạ giọng dặn dò gia đinh một câu.Gia đinh đó đi rồi trở lại rất nhanh.Hắn ta dè dặt nhìn Mặc Diệp một mắt, rồi mới thưa với Cố Minh: “Nhị gia, Minh Vương phi nói nàng ấy sẽ ở lại Cố gia một thời gian dài.”Cố Minh gật đầu.“Vương gia nghe thấy rồi chứ? Ninh Nhi không chịu theo người về, chứ không phải là ta cố ý gây khó dễ.”Mặc Diệp cũng không làm khó.“Nếu nàng ấy không chịu theo bản vương về, bản vương sẽ không ép buộc.Xin Cố nhị gia hãy chăm sóc tốt hai mẹ con nàng ấy, đợi đến khi bọn họ muốn quay về, bản vương sẽ đến đón.”Nói rồi, Mặc Diệp thật sự rời đi không quay đầu lại!Tin này truyền đến tai Vân Quán Ninh, nàng càng nổi giận hơn nữa!Cái tên cẩu nam nhân này cứ vậy mà rời đi sao?.234: Như Vậy Không Phải Đủ Rồi Sao?Lúc Cố Minh đi vào, Vân Quán Ninh đang giận đến phát điên.“Làm sao nữa vậy?”Hắn đẩy xe lại gần, nhìn bộ dạng nổi giận linh đình của nàng, hắn nhíu mày hỏi: “Ninh Nhi, không phải cữu cữu vừa trút giận thay con rồi sao?”“Cữu cữu nhìn đi, rõ ràng là Mặc Diệp không hề quan tâm đến mẹ con bọn con!”Vân Quán Ninh oán giận.“Nếu như quan tâm, hắn sẽ nghĩ cách xông vào dẫn bọn con đi rồi!”Nhưng hắn đã trực tiếp bỏ đi, căn bản không hề đấu tranh một chút, hỏi nàng thêm vài lần… Lỡ đâu hỏi thêm vài lần, nàng chịu theo hắn quay về rồi sao?Nàng là người rất dễ dỗ.Đã sắp sẵn đường cho hắn đi, mà hắn không chịu mà trực tiếp bỏ về?Như vậy chẳng phải càng chọc tức nàng sao?May là lúc này, Viên Bảo đã theo Cố Bá Trọng vào Thư Phòng rồi.Nếu không, e là đến Viên Bảo cũng sẽ quở trách nàng.Cố Minh bất lực lắc đầu: “Ninh Nhi, ban nãy ta đã cố tình thăm dò rồi, Minh Vương rất quan tâm con, và cũng rất tôn trọng quyết định của con, con còn giận dỗi gì nữa?”“Minh Vương nói, nếu như con muốn ở lại Cố gia thì ở, đến lúc muốn quay về rồi, hắn sẽ đến đón các con.”Câu trả lời như vậy không phải rất tốt sao?Cố Minh thấy Diệp Mặc rất phong độ, lại còn chu đáo, ôn nhu, không quên dặn hắn chăm sóc tốt cho Vân Quán Ninh và Viên Bảo.Như vậy không phải đủ rồi sao?Nha đầu này đúng là có lý là lấn tới mà!Đúng như những gì Viên Bảo từng nói: Nữ nhân là loại sinh vật kỳ lạ, lúc thì thấu tình đạt lý, lúc thì rắc rối lằng nhằng đến chết người!Lúc đấy, Cố Minh còn nghĩ tên nhóc ranh Viên Bảo này từ đâu mà biết được những đạo lý này.Bây giờ xem ra…Vân Quán Ninh chính là một ví dụ sống động!Chẳng trách sao Viên Bảo lại có cảm khái như thế!“Cữu cữu, sao người ra đó một chuyến là bênh vực hắn rồi?”
233: Mặc Diệp Cũng Không Làm Khó
“Sớm đã nghe nói Cố nhị gia giỏi tranh luận, hôm nay gặp mặt quả là không khiến bản vương thất vọng.
”
Mặc Diệp không hề nổi giận, chỉ mỉm cười: “Với tài ăn nói này, Cố nhị gia nên vào triều làm quan mới đúng.
”
“Vương gia quá khen rồi, Cố mỗ không có hứng thú.
”
Cố Minh đặt hai tay lên đầu gối.
Mặt trời đã dâng lên rồi.
Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt hắn, càng khiến làn da trắng của hắn trở nên có chút xanh xao, nhưng đôi môi của hắn lại đỏ hồng.
Cố Minh này trông có vẻ hiền hậu, thật ra là người khó mà đối phó!
Mặc Diệp nhìn hắn: “Cố nhị gia vẫn chưa nói với bản vương rằng Ninh Nhi và Viên Bảo có ở quý phủ hay không.
”
“Có hay không thì vương gia làm được gì?”
Cố Minh khẽ cười: “Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ vương gia muốn cưỡng ép dẫn bọn họ đi sao?”
Nói vậy có nghĩa là có ở đây rồi.
Trong lòng Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn vô cùng hận Vân Quán Ninh, nhưng không thể không mỉm cười trước mặt Cố Minh: “Bản vương cũng không phải là người nói đạo lý! Xin Cố nhị gia cho người đi hỏi xem nàng ấy có muốn theo bản vương về không.
”
Lời nói này nghe có vẻ là đang thỉnh cầu, chứ không phải ra lệnh.
Cố Minh cũng không tiếp tục gây khó dễ, hắn hạ giọng dặn dò gia đinh một câu.
Gia đinh đó đi rồi trở lại rất nhanh.
Hắn ta dè dặt nhìn Mặc Diệp một mắt, rồi mới thưa với Cố Minh: “Nhị gia, Minh Vương phi nói nàng ấy sẽ ở lại Cố gia một thời gian dài.
”
Cố Minh gật đầu.
“Vương gia nghe thấy rồi chứ? Ninh Nhi không chịu theo người về, chứ không phải là ta cố ý gây khó dễ.
”
Mặc Diệp cũng không làm khó.
“Nếu nàng ấy không chịu theo bản vương về, bản vương sẽ không ép buộc.
Xin Cố nhị gia hãy chăm sóc tốt hai mẹ con nàng ấy, đợi đến khi bọn họ muốn quay về, bản vương sẽ đến đón.
”
Nói rồi, Mặc Diệp thật sự rời đi không quay đầu lại!
Tin này truyền đến tai Vân Quán Ninh, nàng càng nổi giận hơn nữa!
Cái tên cẩu nam nhân này cứ vậy mà rời đi sao?.
234: Như Vậy Không Phải Đủ Rồi Sao?
Lúc Cố Minh đi vào, Vân Quán Ninh đang giận đến phát điên.
“Làm sao nữa vậy?”
Hắn đẩy xe lại gần, nhìn bộ dạng nổi giận linh đình của nàng, hắn nhíu mày hỏi: “Ninh Nhi, không phải cữu cữu vừa trút giận thay con rồi sao?”
“Cữu cữu nhìn đi, rõ ràng là Mặc Diệp không hề quan tâm đến mẹ con bọn con!”
Vân Quán Ninh oán giận.
“Nếu như quan tâm, hắn sẽ nghĩ cách xông vào dẫn bọn con đi rồi!”
Nhưng hắn đã trực tiếp bỏ đi, căn bản không hề đấu tranh một chút, hỏi nàng thêm vài lần… Lỡ đâu hỏi thêm vài lần, nàng chịu theo hắn quay về rồi sao?
Nàng là người rất dễ dỗ.
Đã sắp sẵn đường cho hắn đi, mà hắn không chịu mà trực tiếp bỏ về?
Như vậy chẳng phải càng chọc tức nàng sao?
May là lúc này, Viên Bảo đã theo Cố Bá Trọng vào Thư Phòng rồi.
Nếu không, e là đến Viên Bảo cũng sẽ quở trách nàng.
Cố Minh bất lực lắc đầu: “Ninh Nhi, ban nãy ta đã cố tình thăm dò rồi, Minh Vương rất quan tâm con, và cũng rất tôn trọng quyết định của con, con còn giận dỗi gì nữa?”
“Minh Vương nói, nếu như con muốn ở lại Cố gia thì ở, đến lúc muốn quay về rồi, hắn sẽ đến đón các con.”
Câu trả lời như vậy không phải rất tốt sao?
Cố Minh thấy Diệp Mặc rất phong độ, lại còn chu đáo, ôn nhu, không quên dặn hắn chăm sóc tốt cho Vân Quán Ninh và Viên Bảo.
Như vậy không phải đủ rồi sao?
Nha đầu này đúng là có lý là lấn tới mà!
Đúng như những gì Viên Bảo từng nói: Nữ nhân là loại sinh vật kỳ lạ, lúc thì thấu tình đạt lý, lúc thì rắc rối lằng nhằng đến chết người!
Lúc đấy, Cố Minh còn nghĩ tên nhóc ranh Viên Bảo này từ đâu mà biết được những đạo lý này.
Bây giờ xem ra…
Vân Quán Ninh chính là một ví dụ sống động!
Chẳng trách sao Viên Bảo lại có cảm khái như thế!
“Cữu cữu, sao người ra đó một chuyến là bênh vực hắn rồi?”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… 233: Mặc Diệp Cũng Không Làm Khó“Sớm đã nghe nói Cố nhị gia giỏi tranh luận, hôm nay gặp mặt quả là không khiến bản vương thất vọng.”Mặc Diệp không hề nổi giận, chỉ mỉm cười: “Với tài ăn nói này, Cố nhị gia nên vào triều làm quan mới đúng.”“Vương gia quá khen rồi, Cố mỗ không có hứng thú.”Cố Minh đặt hai tay lên đầu gối.Mặt trời đã dâng lên rồi.Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt hắn, càng khiến làn da trắng của hắn trở nên có chút xanh xao, nhưng đôi môi của hắn lại đỏ hồng.Cố Minh này trông có vẻ hiền hậu, thật ra là người khó mà đối phó!Mặc Diệp nhìn hắn: “Cố nhị gia vẫn chưa nói với bản vương rằng Ninh Nhi và Viên Bảo có ở quý phủ hay không.”“Có hay không thì vương gia làm được gì?”Cố Minh khẽ cười: “Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ vương gia muốn cưỡng ép dẫn bọn họ đi sao?”Nói vậy có nghĩa là có ở đây rồi.Trong lòng Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm một hơi.Hắn vô cùng hận Vân Quán Ninh, nhưng không thể không mỉm cười trước mặt Cố Minh: “Bản vương cũng không phải là người nói đạo lý! Xin Cố nhị gia cho người đi hỏi xem nàng ấy có muốn theo bản vương về không.”Lời nói này nghe có vẻ là đang thỉnh cầu, chứ không phải ra lệnh.Cố Minh cũng không tiếp tục gây khó dễ, hắn hạ giọng dặn dò gia đinh một câu.Gia đinh đó đi rồi trở lại rất nhanh.Hắn ta dè dặt nhìn Mặc Diệp một mắt, rồi mới thưa với Cố Minh: “Nhị gia, Minh Vương phi nói nàng ấy sẽ ở lại Cố gia một thời gian dài.”Cố Minh gật đầu.“Vương gia nghe thấy rồi chứ? Ninh Nhi không chịu theo người về, chứ không phải là ta cố ý gây khó dễ.”Mặc Diệp cũng không làm khó.“Nếu nàng ấy không chịu theo bản vương về, bản vương sẽ không ép buộc.Xin Cố nhị gia hãy chăm sóc tốt hai mẹ con nàng ấy, đợi đến khi bọn họ muốn quay về, bản vương sẽ đến đón.”Nói rồi, Mặc Diệp thật sự rời đi không quay đầu lại!Tin này truyền đến tai Vân Quán Ninh, nàng càng nổi giận hơn nữa!Cái tên cẩu nam nhân này cứ vậy mà rời đi sao?.234: Như Vậy Không Phải Đủ Rồi Sao?Lúc Cố Minh đi vào, Vân Quán Ninh đang giận đến phát điên.“Làm sao nữa vậy?”Hắn đẩy xe lại gần, nhìn bộ dạng nổi giận linh đình của nàng, hắn nhíu mày hỏi: “Ninh Nhi, không phải cữu cữu vừa trút giận thay con rồi sao?”“Cữu cữu nhìn đi, rõ ràng là Mặc Diệp không hề quan tâm đến mẹ con bọn con!”Vân Quán Ninh oán giận.“Nếu như quan tâm, hắn sẽ nghĩ cách xông vào dẫn bọn con đi rồi!”Nhưng hắn đã trực tiếp bỏ đi, căn bản không hề đấu tranh một chút, hỏi nàng thêm vài lần… Lỡ đâu hỏi thêm vài lần, nàng chịu theo hắn quay về rồi sao?Nàng là người rất dễ dỗ.Đã sắp sẵn đường cho hắn đi, mà hắn không chịu mà trực tiếp bỏ về?Như vậy chẳng phải càng chọc tức nàng sao?May là lúc này, Viên Bảo đã theo Cố Bá Trọng vào Thư Phòng rồi.Nếu không, e là đến Viên Bảo cũng sẽ quở trách nàng.Cố Minh bất lực lắc đầu: “Ninh Nhi, ban nãy ta đã cố tình thăm dò rồi, Minh Vương rất quan tâm con, và cũng rất tôn trọng quyết định của con, con còn giận dỗi gì nữa?”“Minh Vương nói, nếu như con muốn ở lại Cố gia thì ở, đến lúc muốn quay về rồi, hắn sẽ đến đón các con.”Câu trả lời như vậy không phải rất tốt sao?Cố Minh thấy Diệp Mặc rất phong độ, lại còn chu đáo, ôn nhu, không quên dặn hắn chăm sóc tốt cho Vân Quán Ninh và Viên Bảo.Như vậy không phải đủ rồi sao?Nha đầu này đúng là có lý là lấn tới mà!Đúng như những gì Viên Bảo từng nói: Nữ nhân là loại sinh vật kỳ lạ, lúc thì thấu tình đạt lý, lúc thì rắc rối lằng nhằng đến chết người!Lúc đấy, Cố Minh còn nghĩ tên nhóc ranh Viên Bảo này từ đâu mà biết được những đạo lý này.Bây giờ xem ra…Vân Quán Ninh chính là một ví dụ sống động!Chẳng trách sao Viên Bảo lại có cảm khái như thế!“Cữu cữu, sao người ra đó một chuyến là bênh vực hắn rồi?”