Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 235: Đừng Nói Bậy Bạ!”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh giận dỗi ngồi xuống: “Cữu cữu không biết trong lòng hắn chỉ có Tần Tự Tuyết thôi! Bốn năm trước, con bị Tần Tự Tuyết hãm hại, mấy năm nay đều phải thay nàng ta chịu đựng những ác quả này.”“Bị mọi người căm hận, chán ghét.”Nhắc đến chuyện xưa, trong lòng Vân Quán Ninh vô cùng khó chịu.Nhưng nàng rất kiên cường, không hề khóc, chỉ là muốn tìm một người tâm sự mà thôi.“Con đã vượt qua rồi! Nhưng con đã làm nhiều chuyện cho Minh Vương Phủ như vậy, giúp Mặc Diệp nhiều như vậy! Thậm chí vì hắn mà con chủ động giảng hòa với Đức Phi.”Lúc nói đến những việc này, giọng điệu của nàng có chút uất ức.“Hắn thì sao? Hắn làm gì chứ?”Vân Quán Ninh đột nhiên bật khóc, nước mắt như sợi ngọc trai đứt dây, từng hạt rơi xuống: “Trong lòng hắn chỉ có mỗi Tần Tự Tuyết, con được xem là gì chứ?”“Viên Bảo được xem là gì chứ?”“Con liều mạng sinh con cho hắn, một mình con nuôi con lớn như vậy.Trong mắt hắn chỉ có người nữ nhân mưu tính con, con không phục!”Thấy nàng khóc, Cố Minh rất bất ngờ.Những ngày tháng qua, hắn thấy Vân Quán Ninh như một con tiểu cường đánh mãi không chết vậy.Cho dù có gặp khó khăn gì, nàng cũng có thể bình tĩnh giải quyết.Đây là lần đầu tiên nàng khóc trước mặt hắn!Cố Minh rất đau lòng, hắn đưa khăn tay cho nàng: “Lau nước mắt đi, khóc xong rồi trong lòng cũng thoải mái chút.”Vân Quán Ninh nín khóc lau nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn đỏ bừng.Trong lòng nàng đang dồn nén: “Nói chung là lần này, nếu như hắn không đến nhận lỗi, không dỗ con, con, con sẽ… con sẽ không quay về đó nữa!”“Con tự tức chết con, để hắn mất thê tử! Trở thành góa phu!”Cố Minh bị lời nói của nàng chọc cười.Sau đó, hắn lại nghiêm túc nhìn nàng: “Đừng nói bậy bạ!”“Con tự tức chết con, hắn có thể cưới thê tử khác.Còn Viên Bảo thì sao? Nó sẽ trở thành cô nhi thật đó!”“Bao năm nay nó bị mọi người chửi là ‘dã chủng’, không được phụ vương yêu thương.Hôm nay ta thấy Minh Vương thật sự thương yêu nó, tuy không nhận, nhưng cũng đã nhận định Viên Bảo là con trai của hắn rồi.”.
Vân Quán Ninh giận dỗi ngồi xuống: “Cữu cữu không biết trong lòng hắn chỉ có Tần Tự Tuyết thôi! Bốn năm trước, con bị Tần Tự Tuyết hãm hại, mấy năm nay đều phải thay nàng ta chịu đựng những ác quả này.
”
“Bị mọi người căm hận, chán ghét.
”
Nhắc đến chuyện xưa, trong lòng Vân Quán Ninh vô cùng khó chịu.
Nhưng nàng rất kiên cường, không hề khóc, chỉ là muốn tìm một người tâm sự mà thôi.
“Con đã vượt qua rồi! Nhưng con đã làm nhiều chuyện cho Minh Vương Phủ như vậy, giúp Mặc Diệp nhiều như vậy! Thậm chí vì hắn mà con chủ động giảng hòa với Đức Phi.
”
Lúc nói đến những việc này, giọng điệu của nàng có chút uất ức.
“Hắn thì sao? Hắn làm gì chứ?”
Vân Quán Ninh đột nhiên bật khóc, nước mắt như sợi ngọc trai đứt dây, từng hạt rơi xuống: “Trong lòng hắn chỉ có mỗi Tần Tự Tuyết, con được xem là gì chứ?”
“Viên Bảo được xem là gì chứ?”
“Con liều mạng sinh con cho hắn, một mình con nuôi con lớn như vậy.
Trong mắt hắn chỉ có người nữ nhân mưu tính con, con không phục!”
Thấy nàng khóc, Cố Minh rất bất ngờ.
Những ngày tháng qua, hắn thấy Vân Quán Ninh như một con tiểu cường đánh mãi không chết vậy.
Cho dù có gặp khó khăn gì, nàng cũng có thể bình tĩnh giải quyết.
Đây là lần đầu tiên nàng khóc trước mặt hắn!
Cố Minh rất đau lòng, hắn đưa khăn tay cho nàng: “Lau nước mắt đi, khóc xong rồi trong lòng cũng thoải mái chút.
”
Vân Quán Ninh nín khóc lau nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn đỏ bừng.
Trong lòng nàng đang dồn nén: “Nói chung là lần này, nếu như hắn không đến nhận lỗi, không dỗ con, con, con sẽ… con sẽ không quay về đó nữa!”
“Con tự tức chết con, để hắn mất thê tử! Trở thành góa phu!”
Cố Minh bị lời nói của nàng chọc cười.
Sau đó, hắn lại nghiêm túc nhìn nàng: “Đừng nói bậy bạ!”
“Con tự tức chết con, hắn có thể cưới thê tử khác.
Còn Viên Bảo thì sao? Nó sẽ trở thành cô nhi thật đó!”
“Bao năm nay nó bị mọi người chửi là ‘dã chủng’, không được phụ vương yêu thương.
Hôm nay ta thấy Minh Vương thật sự thương yêu nó, tuy không nhận, nhưng cũng đã nhận định Viên Bảo là con trai của hắn rồi.
”.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh giận dỗi ngồi xuống: “Cữu cữu không biết trong lòng hắn chỉ có Tần Tự Tuyết thôi! Bốn năm trước, con bị Tần Tự Tuyết hãm hại, mấy năm nay đều phải thay nàng ta chịu đựng những ác quả này.”“Bị mọi người căm hận, chán ghét.”Nhắc đến chuyện xưa, trong lòng Vân Quán Ninh vô cùng khó chịu.Nhưng nàng rất kiên cường, không hề khóc, chỉ là muốn tìm một người tâm sự mà thôi.“Con đã vượt qua rồi! Nhưng con đã làm nhiều chuyện cho Minh Vương Phủ như vậy, giúp Mặc Diệp nhiều như vậy! Thậm chí vì hắn mà con chủ động giảng hòa với Đức Phi.”Lúc nói đến những việc này, giọng điệu của nàng có chút uất ức.“Hắn thì sao? Hắn làm gì chứ?”Vân Quán Ninh đột nhiên bật khóc, nước mắt như sợi ngọc trai đứt dây, từng hạt rơi xuống: “Trong lòng hắn chỉ có mỗi Tần Tự Tuyết, con được xem là gì chứ?”“Viên Bảo được xem là gì chứ?”“Con liều mạng sinh con cho hắn, một mình con nuôi con lớn như vậy.Trong mắt hắn chỉ có người nữ nhân mưu tính con, con không phục!”Thấy nàng khóc, Cố Minh rất bất ngờ.Những ngày tháng qua, hắn thấy Vân Quán Ninh như một con tiểu cường đánh mãi không chết vậy.Cho dù có gặp khó khăn gì, nàng cũng có thể bình tĩnh giải quyết.Đây là lần đầu tiên nàng khóc trước mặt hắn!Cố Minh rất đau lòng, hắn đưa khăn tay cho nàng: “Lau nước mắt đi, khóc xong rồi trong lòng cũng thoải mái chút.”Vân Quán Ninh nín khóc lau nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn đỏ bừng.Trong lòng nàng đang dồn nén: “Nói chung là lần này, nếu như hắn không đến nhận lỗi, không dỗ con, con, con sẽ… con sẽ không quay về đó nữa!”“Con tự tức chết con, để hắn mất thê tử! Trở thành góa phu!”Cố Minh bị lời nói của nàng chọc cười.Sau đó, hắn lại nghiêm túc nhìn nàng: “Đừng nói bậy bạ!”“Con tự tức chết con, hắn có thể cưới thê tử khác.Còn Viên Bảo thì sao? Nó sẽ trở thành cô nhi thật đó!”“Bao năm nay nó bị mọi người chửi là ‘dã chủng’, không được phụ vương yêu thương.Hôm nay ta thấy Minh Vương thật sự thương yêu nó, tuy không nhận, nhưng cũng đã nhận định Viên Bảo là con trai của hắn rồi.”.