Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 274

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nhìn dáng vẻ thành thạo của Như Ngọc là biết ngay đây không phải lần đầu hai người họ “mua bán”.Tên khốn Như Ngọc này là cái kẻ hay tái phạm!“Cái gì mà quy tắc cũ, giá cũng cũ?”Mặc Diệp nhìn hắn ta với cái vẻ cười nhưng không phải cười.Như Ngọc đâu có ngờ hôm nay lại bị chủ tử mình bắt tại trận… Hắn ta nhìn Vân Quán Ninh bằng ánh mắt thiết tha cầu cứu: “Vương phi, cứu mạng…”“Ai rảnh? Tự cứu đi!”Vân Quán Ninh còn không thèm mở mắt nhìn.Tên Như Ngọc chó chết này, cũng nên để chủ tử hắn ta dạy cho hắn ta một bài học.Ngày thường, cứ mỗi khi có một tin nóng, hay một tin tức gì đó là hắn ta sẽ bắt đầu dụ dỗ, tống tiền nàng cả trăm lượng.Tuy nàng không thiếu tiền, nhưng cũng không thể dùng lãng phí vào những việc như này!Hơn nữa, phần lớn số bạc mà nàng đưa cho Như Ngọc đều lọt vào túi của tú bà thanh lâu… Bạc sạch của nàng, qua tay Như Ngọc một hơi là thành bạc bẩn!“Vương phi, người chơi không đẹp gì hết trơn!”Như Ngọc cay đắng nhìn nàng.“Ngươi làm hư Viên Bảo, ta còn chưa tính sổ với ngươi là may rồi.”Vân Quán Ninh hừ lạnh: “Bữa nay có tin nóng gì thì mặc xác ngươi, ta không có hứng thú!”“Ngươi làm hư Viên Bảo?”Nghe vậy, Mặc Diệp bèn híp mắt,Hắn nhìn Như Ngọc với ánh mắt sắc lẹm: “Biết điều thì thành thật khai báo, có chuyện gì?”Hắn không kìm được, và bắt đầu giơ nắm đấm.Nghe tiếng răng rắc của từng khớp tay khi Mặc Diệp nắm chặt, mặt Như Ngọc biến sắc.Hắn ta vừa lùi, vừa cười trong đau khổ: “Chủ tử, hạ thủ lưu tình!”Mặc Diệp đứng dậy, giáng cho một cú đấm: “A! Chủ tử, đừng có đánh vô mặt mà!”Bị đánh bầm dập một trận, Như Ngọc lúc này nằm rạp dưới đất, thành thật trả lời: “Thật ra cũng không phải tin nóng gì mấy! Chẳng qua là Doanh Vương Phi đã bắt đầu ra tay với Vân nhị tiểu thư!”Vân Quán Ninh có chút tò mò với tin tức này.Nàng liếc nhìn Mặc Diệp..

Nhìn dáng vẻ thành thạo của Như Ngọc là biết ngay đây không phải lần đầu hai người họ “mua bán”.

Tên khốn Như Ngọc này là cái kẻ hay tái phạm!

“Cái gì mà quy tắc cũ, giá cũng cũ?”

Mặc Diệp nhìn hắn ta với cái vẻ cười nhưng không phải cười.

Như Ngọc đâu có ngờ hôm nay lại bị chủ tử mình bắt tại trận… Hắn ta nhìn Vân Quán Ninh bằng ánh mắt thiết tha cầu cứu: “Vương phi, cứu mạng…”

“Ai rảnh? Tự cứu đi!”

Vân Quán Ninh còn không thèm mở mắt nhìn.

Tên Như Ngọc chó chết này, cũng nên để chủ tử hắn ta dạy cho hắn ta một bài học.

Ngày thường, cứ mỗi khi có một tin nóng, hay một tin tức gì đó là hắn ta sẽ bắt đầu dụ dỗ, tống tiền nàng cả trăm lượng.

Tuy nàng không thiếu tiền, nhưng cũng không thể dùng lãng phí vào những việc như này!

Hơn nữa, phần lớn số bạc mà nàng đưa cho Như Ngọc đều lọt vào túi của tú bà thanh lâu… Bạc sạch của nàng, qua tay Như Ngọc một hơi là thành bạc bẩn!

“Vương phi, người chơi không đẹp gì hết trơn!”

Như Ngọc cay đắng nhìn nàng.

“Ngươi làm hư Viên Bảo, ta còn chưa tính sổ với ngươi là may rồi.

Vân Quán Ninh hừ lạnh: “Bữa nay có tin nóng gì thì mặc xác ngươi, ta không có hứng thú!”

“Ngươi làm hư Viên Bảo?”

Nghe vậy, Mặc Diệp bèn híp mắt,

Hắn nhìn Như Ngọc với ánh mắt sắc lẹm: “Biết điều thì thành thật khai báo, có chuyện gì?”

Hắn không kìm được, và bắt đầu giơ nắm đấm.

Nghe tiếng răng rắc của từng khớp tay khi Mặc Diệp nắm chặt, mặt Như Ngọc biến sắc.

Hắn ta vừa lùi, vừa cười trong đau khổ: “Chủ tử, hạ thủ lưu tình!”

Mặc Diệp đứng dậy, giáng cho một cú đấm: “A! Chủ tử, đừng có đánh vô mặt mà!”

Bị đánh bầm dập một trận, Như Ngọc lúc này nằm rạp dưới đất, thành thật trả lời: “Thật ra cũng không phải tin nóng gì mấy! Chẳng qua là Doanh Vương Phi đã bắt đầu ra tay với Vân nhị tiểu thư!”

Vân Quán Ninh có chút tò mò với tin tức này.

Nàng liếc nhìn Mặc Diệp.

.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nhìn dáng vẻ thành thạo của Như Ngọc là biết ngay đây không phải lần đầu hai người họ “mua bán”.Tên khốn Như Ngọc này là cái kẻ hay tái phạm!“Cái gì mà quy tắc cũ, giá cũng cũ?”Mặc Diệp nhìn hắn ta với cái vẻ cười nhưng không phải cười.Như Ngọc đâu có ngờ hôm nay lại bị chủ tử mình bắt tại trận… Hắn ta nhìn Vân Quán Ninh bằng ánh mắt thiết tha cầu cứu: “Vương phi, cứu mạng…”“Ai rảnh? Tự cứu đi!”Vân Quán Ninh còn không thèm mở mắt nhìn.Tên Như Ngọc chó chết này, cũng nên để chủ tử hắn ta dạy cho hắn ta một bài học.Ngày thường, cứ mỗi khi có một tin nóng, hay một tin tức gì đó là hắn ta sẽ bắt đầu dụ dỗ, tống tiền nàng cả trăm lượng.Tuy nàng không thiếu tiền, nhưng cũng không thể dùng lãng phí vào những việc như này!Hơn nữa, phần lớn số bạc mà nàng đưa cho Như Ngọc đều lọt vào túi của tú bà thanh lâu… Bạc sạch của nàng, qua tay Như Ngọc một hơi là thành bạc bẩn!“Vương phi, người chơi không đẹp gì hết trơn!”Như Ngọc cay đắng nhìn nàng.“Ngươi làm hư Viên Bảo, ta còn chưa tính sổ với ngươi là may rồi.”Vân Quán Ninh hừ lạnh: “Bữa nay có tin nóng gì thì mặc xác ngươi, ta không có hứng thú!”“Ngươi làm hư Viên Bảo?”Nghe vậy, Mặc Diệp bèn híp mắt,Hắn nhìn Như Ngọc với ánh mắt sắc lẹm: “Biết điều thì thành thật khai báo, có chuyện gì?”Hắn không kìm được, và bắt đầu giơ nắm đấm.Nghe tiếng răng rắc của từng khớp tay khi Mặc Diệp nắm chặt, mặt Như Ngọc biến sắc.Hắn ta vừa lùi, vừa cười trong đau khổ: “Chủ tử, hạ thủ lưu tình!”Mặc Diệp đứng dậy, giáng cho một cú đấm: “A! Chủ tử, đừng có đánh vô mặt mà!”Bị đánh bầm dập một trận, Như Ngọc lúc này nằm rạp dưới đất, thành thật trả lời: “Thật ra cũng không phải tin nóng gì mấy! Chẳng qua là Doanh Vương Phi đã bắt đầu ra tay với Vân nhị tiểu thư!”Vân Quán Ninh có chút tò mò với tin tức này.Nàng liếc nhìn Mặc Diệp..

Chương 274