Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 275
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thấy hắn không chút biểu cảm, nàng nói: “Cụ thể thế nào? Đứng dậy mà nói?”Nàng sai Như Yên đi luộc hai quả trứng gà để Như Ngọc lăn mặt.Thú thật thì nàng cũng có thể lấy túi chườm nước đá ra từ không gian, nhưng hôm nay là tại tên chó chết này thèm đòn, nàng sẽ cho hắn ta nếm chút đau khổ!Như Ngọc uất ức đứng dậy và ngồi xuống bậc thềm.“Cũng chẳng phải thủ đoạn gì lợi hại! Chẳng qua là bỏ thuốc vào thức ăn của Vân nhị tiểu thư kia! Nghe nói thuốc này sẽ khiến Vân nhị tiểu thư không thể mang thai.”Nghe vậy, Vân Quán Ninh đột nhiên bật cười.Nàng nhìn Mặc Diệp với ánh mắt đầy ẩn ý: “Người trong mộng của chàng cũng ít ác lắm”Mặc Diệp: “…”Sao chuyện gì cũng đổ hết lên đầu hắn thế hả?“Ninh Nhi, bổn vương không có bất cứ quan hệ nào với Tần Tự Tuyết!”Hắn nhấn mạnh lại lần nữa.“Ta nói có là có.Cấm có cãi!”Cơn ghen trong lòng Vân Quán Ninh dâng lên.Nàng hừ lạnh một tiếng: “Giải thích chính là che giấu, và che giấu chính là bắt đầu của sự lừa dối!”Mặc Diệp: “…”Hắn im phăng phắc.“Như Ngọc, nói tiếp đi.”Vân Quán Ninh ngồi dậy và nhấp một chung trà.Thấy chủ tử mình khi trước mặt Vương phi, ngoan ngoãn như cừu con, chẳng còn chút vẻ khó ở thường ngày, Như Ngọc lén phì cười.Hắn ta vội giải thích chi tiết vấn đề.“Thời gian gần đây, Vân nhị tiểu thư đã dùng hết tâm huyết, quyết chen chân vào Doanh Vương phủ!”“Tưởng tin gì mới, cái tin nóng của ngươi không có đáng một trăm lượng đâu nhe!”Vân Quán Ninh buồn bực.Nàng suy nghĩ một chút, rồi lấy ra mười lượng bạc ném cho hắn ta: “Chủ tử nhà ngươi đánh ngươi bầm dập như vậy, mười lượng này coi như tiền thuốc!”“Đi bôi thuốc đi.”“Tuân lệnh Vương phi!”.
Thấy hắn không chút biểu cảm, nàng nói: “Cụ thể thế nào? Đứng dậy mà nói?”
Nàng sai Như Yên đi luộc hai quả trứng gà để Như Ngọc lăn mặt.
Thú thật thì nàng cũng có thể lấy túi chườm nước đá ra từ không gian, nhưng hôm nay là tại tên chó chết này thèm đòn, nàng sẽ cho hắn ta nếm chút đau khổ!
Như Ngọc uất ức đứng dậy và ngồi xuống bậc thềm.
“Cũng chẳng phải thủ đoạn gì lợi hại! Chẳng qua là bỏ thuốc vào thức ăn của Vân nhị tiểu thư kia! Nghe nói thuốc này sẽ khiến Vân nhị tiểu thư không thể mang thai.
”
Nghe vậy, Vân Quán Ninh đột nhiên bật cười.
Nàng nhìn Mặc Diệp với ánh mắt đầy ẩn ý: “Người trong mộng của chàng cũng ít ác lắm”
Mặc Diệp: “…”
Sao chuyện gì cũng đổ hết lên đầu hắn thế hả?
“Ninh Nhi, bổn vương không có bất cứ quan hệ nào với Tần Tự Tuyết!”
Hắn nhấn mạnh lại lần nữa.
“Ta nói có là có.
Cấm có cãi!”
Cơn ghen trong lòng Vân Quán Ninh dâng lên.
Nàng hừ lạnh một tiếng: “Giải thích chính là che giấu, và che giấu chính là bắt đầu của sự lừa dối!”
Mặc Diệp: “…”
Hắn im phăng phắc.
“Như Ngọc, nói tiếp đi.
”
Vân Quán Ninh ngồi dậy và nhấp một chung trà.
Thấy chủ tử mình khi trước mặt Vương phi, ngoan ngoãn như cừu con, chẳng còn chút vẻ khó ở thường ngày, Như Ngọc lén phì cười.
Hắn ta vội giải thích chi tiết vấn đề.
“Thời gian gần đây, Vân nhị tiểu thư đã dùng hết tâm huyết, quyết chen chân vào Doanh Vương phủ!”
“Tưởng tin gì mới, cái tin nóng của ngươi không có đáng một trăm lượng đâu nhe!”
Vân Quán Ninh buồn bực.
Nàng suy nghĩ một chút, rồi lấy ra mười lượng bạc ném cho hắn ta: “Chủ tử nhà ngươi đánh ngươi bầm dập như vậy, mười lượng này coi như tiền thuốc!”
“Đi bôi thuốc đi.
”
“Tuân lệnh Vương phi!”.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thấy hắn không chút biểu cảm, nàng nói: “Cụ thể thế nào? Đứng dậy mà nói?”Nàng sai Như Yên đi luộc hai quả trứng gà để Như Ngọc lăn mặt.Thú thật thì nàng cũng có thể lấy túi chườm nước đá ra từ không gian, nhưng hôm nay là tại tên chó chết này thèm đòn, nàng sẽ cho hắn ta nếm chút đau khổ!Như Ngọc uất ức đứng dậy và ngồi xuống bậc thềm.“Cũng chẳng phải thủ đoạn gì lợi hại! Chẳng qua là bỏ thuốc vào thức ăn của Vân nhị tiểu thư kia! Nghe nói thuốc này sẽ khiến Vân nhị tiểu thư không thể mang thai.”Nghe vậy, Vân Quán Ninh đột nhiên bật cười.Nàng nhìn Mặc Diệp với ánh mắt đầy ẩn ý: “Người trong mộng của chàng cũng ít ác lắm”Mặc Diệp: “…”Sao chuyện gì cũng đổ hết lên đầu hắn thế hả?“Ninh Nhi, bổn vương không có bất cứ quan hệ nào với Tần Tự Tuyết!”Hắn nhấn mạnh lại lần nữa.“Ta nói có là có.Cấm có cãi!”Cơn ghen trong lòng Vân Quán Ninh dâng lên.Nàng hừ lạnh một tiếng: “Giải thích chính là che giấu, và che giấu chính là bắt đầu của sự lừa dối!”Mặc Diệp: “…”Hắn im phăng phắc.“Như Ngọc, nói tiếp đi.”Vân Quán Ninh ngồi dậy và nhấp một chung trà.Thấy chủ tử mình khi trước mặt Vương phi, ngoan ngoãn như cừu con, chẳng còn chút vẻ khó ở thường ngày, Như Ngọc lén phì cười.Hắn ta vội giải thích chi tiết vấn đề.“Thời gian gần đây, Vân nhị tiểu thư đã dùng hết tâm huyết, quyết chen chân vào Doanh Vương phủ!”“Tưởng tin gì mới, cái tin nóng của ngươi không có đáng một trăm lượng đâu nhe!”Vân Quán Ninh buồn bực.Nàng suy nghĩ một chút, rồi lấy ra mười lượng bạc ném cho hắn ta: “Chủ tử nhà ngươi đánh ngươi bầm dập như vậy, mười lượng này coi như tiền thuốc!”“Đi bôi thuốc đi.”“Tuân lệnh Vương phi!”.