Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 276
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Bị đánh bầm dập để rồi nhận được mỗi mười lượng, vậy mà Như Ngọc vẫn vui vẻ ra ngoài.Vừa quay người đi, hắn ta đã cất bạc vào túi để dành đến Thúy Tiên Lâu tìm Tiểu Thúy nghe hát.Chiều hôm ấy, Mặc Diệp lệnh cho Như Mặc tìm Như Ngọc về, thấy vết thương vẫn còn khắp mặt hắn ta… là biết ngay hắn ta đã không dùng mười lượng bạc đó để khám bệnh.Bình thường, hắn luôn bắt buộc không cho hắn ta bén mãn đến những chốn trăng hoa ong bướm.Nhưng tên khốn này chẳng bao giờ nghe!Lúc này, Mặc Diệp tức giận đến mức lại đánh hắn ta một trận.Như Ngọc uất ức: “…”Chạng vạng tối, cũng là lúc Tống Tử Ngư trở về Minh Vương phủ.Cả người hắn ta toát đầy hàn khí, không biết đã đi đâu về.Bây giờ kinh thành đã vào mùa Hạ, đương nhiên sẽ không có nơi nào lạnh và ẩm ướt như vậy.Tổng Tử Ngư không giải thích, Mặc Diệp cũng không hỏi nhiều, sau khi bàn bạc với Vân Quán Ninh, hắn đưa Tống Tử Ngư tiến cung diện thánh.Mặc Tông Nhiên vừa rời khỏi Vĩnh Thọ cung, thì nghe tin Mặc Diệp đưa một vị “kì tài” đến và đang đợi ở Ngự Thư Phòng.“Kì tài?”Mặc Diệp rất tò mò: “Luận về kì tài, trên đời này trẫm chỉ công nhận mỗi một người!”Tô Bỉnh Thiện tiếp lời ngay sau đó: “Ý hoàng thượng là…?”“Vân Quán Ninh!”Khi nhắc đến Vân Quán Ninh, ông mỉm cười: “Nha đầu này không chỉ am hiểu y học mà còn trên thông thiên văn dưới tường địa lý.Đến cả việc triều chính, cũng có những kiến giải rất độc đáo, am hiểu tường tận.”“Trong triều đại này, trẫm thấy có rất ít người có thể lợi hại hơn nàng!”“Nhưng đáng tiếc, lại là nữ nhân.”Tô Bỉnh Thiện cười tủm tỉm nói: “Hoàng thượng, vậy không phải vừa khóe sao? Với Minh Vương mà nói, Minh Vương phi sẽ là một trợ thủ đắc lực! Chẳng phải thứ hoàng thượng hi vọng thấy nhất chính là hình ảnh như vậy sao?”Mặc Tông Nhiên cũng mỉm cười, gật đầu nói phải.Vào Ngự Thư Phòng, thì không thấy Mặc Diệp đâu, mà chỉ thấy Tống Tử Ngư điềm tĩnh đứng ở một bên..
Bị đánh bầm dập để rồi nhận được mỗi mười lượng, vậy mà Như Ngọc vẫn vui vẻ ra ngoài.
Vừa quay người đi, hắn ta đã cất bạc vào túi để dành đến Thúy Tiên Lâu tìm Tiểu Thúy nghe hát.
Chiều hôm ấy, Mặc Diệp lệnh cho Như Mặc tìm Như Ngọc về, thấy vết thương vẫn còn khắp mặt hắn ta… là biết ngay hắn ta đã không dùng mười lượng bạc đó để khám bệnh.
Bình thường, hắn luôn bắt buộc không cho hắn ta bén mãn đến những chốn trăng hoa ong bướm.
Nhưng tên khốn này chẳng bao giờ nghe!
Lúc này, Mặc Diệp tức giận đến mức lại đánh hắn ta một trận.
Như Ngọc uất ức: “…”
Chạng vạng tối, cũng là lúc Tống Tử Ngư trở về Minh Vương phủ.
Cả người hắn ta toát đầy hàn khí, không biết đã đi đâu về.
Bây giờ kinh thành đã vào mùa Hạ, đương nhiên sẽ không có nơi nào lạnh và ẩm ướt như vậy.
Tổng Tử Ngư không giải thích, Mặc Diệp cũng không hỏi nhiều, sau khi bàn bạc với Vân Quán Ninh, hắn đưa Tống Tử Ngư tiến cung diện thánh.
Mặc Tông Nhiên vừa rời khỏi Vĩnh Thọ cung, thì nghe tin Mặc Diệp đưa một vị “kì tài” đến và đang đợi ở Ngự Thư Phòng.
“Kì tài?”
Mặc Diệp rất tò mò: “Luận về kì tài, trên đời này trẫm chỉ công nhận mỗi một người!”
Tô Bỉnh Thiện tiếp lời ngay sau đó: “Ý hoàng thượng là…?”
“Vân Quán Ninh!”
Khi nhắc đến Vân Quán Ninh, ông mỉm cười: “Nha đầu này không chỉ am hiểu y học mà còn trên thông thiên văn dưới tường địa lý.
Đến cả việc triều chính, cũng có những kiến giải rất độc đáo, am hiểu tường tận.
”
“Trong triều đại này, trẫm thấy có rất ít người có thể lợi hại hơn nàng!”
“Nhưng đáng tiếc, lại là nữ nhân.
”
Tô Bỉnh Thiện cười tủm tỉm nói: “Hoàng thượng, vậy không phải vừa khóe sao? Với Minh Vương mà nói, Minh Vương phi sẽ là một trợ thủ đắc lực! Chẳng phải thứ hoàng thượng hi vọng thấy nhất chính là hình ảnh như vậy sao?”
Mặc Tông Nhiên cũng mỉm cười, gật đầu nói phải.
Vào Ngự Thư Phòng, thì không thấy Mặc Diệp đâu, mà chỉ thấy Tống Tử Ngư điềm tĩnh đứng ở một bên.
.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Bị đánh bầm dập để rồi nhận được mỗi mười lượng, vậy mà Như Ngọc vẫn vui vẻ ra ngoài.Vừa quay người đi, hắn ta đã cất bạc vào túi để dành đến Thúy Tiên Lâu tìm Tiểu Thúy nghe hát.Chiều hôm ấy, Mặc Diệp lệnh cho Như Mặc tìm Như Ngọc về, thấy vết thương vẫn còn khắp mặt hắn ta… là biết ngay hắn ta đã không dùng mười lượng bạc đó để khám bệnh.Bình thường, hắn luôn bắt buộc không cho hắn ta bén mãn đến những chốn trăng hoa ong bướm.Nhưng tên khốn này chẳng bao giờ nghe!Lúc này, Mặc Diệp tức giận đến mức lại đánh hắn ta một trận.Như Ngọc uất ức: “…”Chạng vạng tối, cũng là lúc Tống Tử Ngư trở về Minh Vương phủ.Cả người hắn ta toát đầy hàn khí, không biết đã đi đâu về.Bây giờ kinh thành đã vào mùa Hạ, đương nhiên sẽ không có nơi nào lạnh và ẩm ướt như vậy.Tổng Tử Ngư không giải thích, Mặc Diệp cũng không hỏi nhiều, sau khi bàn bạc với Vân Quán Ninh, hắn đưa Tống Tử Ngư tiến cung diện thánh.Mặc Tông Nhiên vừa rời khỏi Vĩnh Thọ cung, thì nghe tin Mặc Diệp đưa một vị “kì tài” đến và đang đợi ở Ngự Thư Phòng.“Kì tài?”Mặc Diệp rất tò mò: “Luận về kì tài, trên đời này trẫm chỉ công nhận mỗi một người!”Tô Bỉnh Thiện tiếp lời ngay sau đó: “Ý hoàng thượng là…?”“Vân Quán Ninh!”Khi nhắc đến Vân Quán Ninh, ông mỉm cười: “Nha đầu này không chỉ am hiểu y học mà còn trên thông thiên văn dưới tường địa lý.Đến cả việc triều chính, cũng có những kiến giải rất độc đáo, am hiểu tường tận.”“Trong triều đại này, trẫm thấy có rất ít người có thể lợi hại hơn nàng!”“Nhưng đáng tiếc, lại là nữ nhân.”Tô Bỉnh Thiện cười tủm tỉm nói: “Hoàng thượng, vậy không phải vừa khóe sao? Với Minh Vương mà nói, Minh Vương phi sẽ là một trợ thủ đắc lực! Chẳng phải thứ hoàng thượng hi vọng thấy nhất chính là hình ảnh như vậy sao?”Mặc Tông Nhiên cũng mỉm cười, gật đầu nói phải.Vào Ngự Thư Phòng, thì không thấy Mặc Diệp đâu, mà chỉ thấy Tống Tử Ngư điềm tĩnh đứng ở một bên..