Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 288
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh cũng tỏ vẻ rất tò mò: “Tử Ngư, ngươi đừng úp úp mở mở nữa, nói hết câu đi.”“Tai tinh mặc dù mới từ Tây Bắc trở về, nhưng hắn làm việc ác quá nhiều, oan nghiệt nhiều vô số kể, vì vậy sự xui xẻo này vẫn luôn đi theo hắn.”Sắc mặt Tống Tử Ngư hơi trầm xuống.Mặc Diệp không phản bác lại.Mặc Hồi Phong này lòng dạ độc ác, đối với huynh đệ của chính mình cũng có thể hạ độc thủ.Nói hắn ta làm nhiều việc ác, cũng không phải là nói quá.“Nếu ta đoán không sai, trận mưa ngày đó, chính là do người mà hắn gần gũi nhất gặp nạn.”Nghe được lời này, Vân Quán Ninh hình như đột nhiên nhớ tới cái gì đó: “Đúng rồi! Ta còn nhớ cái ngày ở trong cung đó, Tần Tự Tuyết bị đánh một trận bằng roi.”Chính là khi chuyện trộm lệnh bài bị phát hiện, Triệu hoàng hậu vì để bảo vệ Tần Tự Tuyết, nên đã đánh đòn phủ đầu trước, đánh nàng ta bằng roi.Vì vậy Mặc Tông Nhiên mới không xử phạt lần nữa.“Nàng ta bị đánh đến sảy thai, vào ban đêm của ngày hôm đó mưa to như trút nước vậy.”Vân Quán Ninh từ từ nhớ lại: “Khi đó ta còn tưởng là mưa đầu mùa xuân cơ. Ai ngờ trận mưa đó cứ kéo dài liên tục không ngừng, liên tục mưa trong một tháng hơn.”Hôm đó là ban đêm, sấm chớp ầm ầm, liên tục vang lên.Ngay cả Viên Bảo, luôn cuộn tròn trong lòng của nàng, cũng bị dọa bởi tiếng động ở bên ngoài.Nghe Tống Tử Ngư nói như vậy, nàng cũng nhớ tới cái đêm kỳ lạ đó.Thì ra trận mưa kỳ quái này, là do nghiệp chướng Mặc Hồi Phong mang đến!“Trên đời này, thật sự có chuyện…”Hoang đường như vậy sao?Lời vừa nói ra, Vân Quán Ninh lại đột nhiên im lặng.Nàng có thể xuyên không từ thế kỷ hai mốt tới nơi này, lại còn mang theo cái không gian vạn năng thần kỳ đó, thì trên đời này còn có chuyện gì là không có khả năng?Thấy nàng đột nhiên im lặng, Mặc Diệp nhìn nàng đầy nghi ngờ.Đúng lúc này, vai của Vân Quán Ninh bị người ta vỗ một cái: “Quán Ninh, như vậy…”Nàng tức khắc hét to rồi nhảy dựng lên: “Á!”Vân Quán Ninh vội quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn rõ cái người ở đằng sau vỗ vai nàng là ai, lập tức trừng mắt gào lên: “Ngươi muốn chết à!”
Vân Quán Ninh cũng tỏ vẻ rất tò mò: “Tử Ngư, ngươi đừng úp úp mở mở nữa, nói hết câu đi.”
“Tai tinh mặc dù mới từ Tây Bắc trở về, nhưng hắn làm việc ác quá nhiều, oan nghiệt nhiều vô số kể, vì vậy sự xui xẻo này vẫn luôn đi theo hắn.”
Sắc mặt Tống Tử Ngư hơi trầm xuống.
Mặc Diệp không phản bác lại.
Mặc Hồi Phong này lòng dạ độc ác, đối với huynh đệ của chính mình cũng có thể hạ độc thủ.
Nói hắn ta làm nhiều việc ác, cũng không phải là nói quá.
“Nếu ta đoán không sai, trận mưa ngày đó, chính là do người mà hắn gần gũi nhất gặp nạn.”
Nghe được lời này, Vân Quán Ninh hình như đột nhiên nhớ tới cái gì đó: “Đúng rồi! Ta còn nhớ cái ngày ở trong cung đó, Tần Tự Tuyết bị đánh một trận bằng roi.”
Chính là khi chuyện trộm lệnh bài bị phát hiện, Triệu hoàng hậu vì để bảo vệ Tần Tự Tuyết, nên đã đánh đòn phủ đầu trước, đánh nàng ta bằng roi.
Vì vậy Mặc Tông Nhiên mới không xử phạt lần nữa.
“Nàng ta bị đánh đến sảy thai, vào ban đêm của ngày hôm đó mưa to như trút nước vậy.”
Vân Quán Ninh từ từ nhớ lại: “Khi đó ta còn tưởng là mưa đầu mùa xuân cơ. Ai ngờ trận mưa đó cứ kéo dài liên tục không ngừng, liên tục mưa trong một tháng hơn.”
Hôm đó là ban đêm, sấm chớp ầm ầm, liên tục vang lên.
Ngay cả Viên Bảo, luôn cuộn tròn trong lòng của nàng, cũng bị dọa bởi tiếng động ở bên ngoài.
Nghe Tống Tử Ngư nói như vậy, nàng cũng nhớ tới cái đêm kỳ lạ đó.
Thì ra trận mưa kỳ quái này, là do nghiệp chướng Mặc Hồi Phong mang đến!
“Trên đời này, thật sự có chuyện…”
Hoang đường như vậy sao?
Lời vừa nói ra, Vân Quán Ninh lại đột nhiên im lặng.
Nàng có thể xuyên không từ thế kỷ hai mốt tới nơi này, lại còn mang theo cái không gian vạn năng thần kỳ đó, thì trên đời này còn có chuyện gì là không có khả năng?
Thấy nàng đột nhiên im lặng, Mặc Diệp nhìn nàng đầy nghi ngờ.
Đúng lúc này, vai của Vân Quán Ninh bị người ta vỗ một cái: “Quán Ninh, như vậy…”
Nàng tức khắc hét to rồi nhảy dựng lên: “Á!”
Vân Quán Ninh vội quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn rõ cái người ở đằng sau vỗ vai nàng là ai, lập tức trừng mắt gào lên: “Ngươi muốn chết à!”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh cũng tỏ vẻ rất tò mò: “Tử Ngư, ngươi đừng úp úp mở mở nữa, nói hết câu đi.”“Tai tinh mặc dù mới từ Tây Bắc trở về, nhưng hắn làm việc ác quá nhiều, oan nghiệt nhiều vô số kể, vì vậy sự xui xẻo này vẫn luôn đi theo hắn.”Sắc mặt Tống Tử Ngư hơi trầm xuống.Mặc Diệp không phản bác lại.Mặc Hồi Phong này lòng dạ độc ác, đối với huynh đệ của chính mình cũng có thể hạ độc thủ.Nói hắn ta làm nhiều việc ác, cũng không phải là nói quá.“Nếu ta đoán không sai, trận mưa ngày đó, chính là do người mà hắn gần gũi nhất gặp nạn.”Nghe được lời này, Vân Quán Ninh hình như đột nhiên nhớ tới cái gì đó: “Đúng rồi! Ta còn nhớ cái ngày ở trong cung đó, Tần Tự Tuyết bị đánh một trận bằng roi.”Chính là khi chuyện trộm lệnh bài bị phát hiện, Triệu hoàng hậu vì để bảo vệ Tần Tự Tuyết, nên đã đánh đòn phủ đầu trước, đánh nàng ta bằng roi.Vì vậy Mặc Tông Nhiên mới không xử phạt lần nữa.“Nàng ta bị đánh đến sảy thai, vào ban đêm của ngày hôm đó mưa to như trút nước vậy.”Vân Quán Ninh từ từ nhớ lại: “Khi đó ta còn tưởng là mưa đầu mùa xuân cơ. Ai ngờ trận mưa đó cứ kéo dài liên tục không ngừng, liên tục mưa trong một tháng hơn.”Hôm đó là ban đêm, sấm chớp ầm ầm, liên tục vang lên.Ngay cả Viên Bảo, luôn cuộn tròn trong lòng của nàng, cũng bị dọa bởi tiếng động ở bên ngoài.Nghe Tống Tử Ngư nói như vậy, nàng cũng nhớ tới cái đêm kỳ lạ đó.Thì ra trận mưa kỳ quái này, là do nghiệp chướng Mặc Hồi Phong mang đến!“Trên đời này, thật sự có chuyện…”Hoang đường như vậy sao?Lời vừa nói ra, Vân Quán Ninh lại đột nhiên im lặng.Nàng có thể xuyên không từ thế kỷ hai mốt tới nơi này, lại còn mang theo cái không gian vạn năng thần kỳ đó, thì trên đời này còn có chuyện gì là không có khả năng?Thấy nàng đột nhiên im lặng, Mặc Diệp nhìn nàng đầy nghi ngờ.Đúng lúc này, vai của Vân Quán Ninh bị người ta vỗ một cái: “Quán Ninh, như vậy…”Nàng tức khắc hét to rồi nhảy dựng lên: “Á!”Vân Quán Ninh vội quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn rõ cái người ở đằng sau vỗ vai nàng là ai, lập tức trừng mắt gào lên: “Ngươi muốn chết à!”