Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 289
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng phản ứng dữ dội như thế, trái lại khiến cho người sau lưng giật mình.Thật là… Chữ “trùng hợp” vừa đến bên miệng, thì bị cái dáng vẻ hung ác của nàng dọa cho rơi ngược trở về.Mặc Hàn Vũ thoáng kinh ngạc mà giật mình, nhìn nàng trừng mắt cau mày tức giận quát mắng, cả nửa ngày mới định thần lại được: “Quán Ninh, muội như thế này là đã xảy ra chuyện gì vậy? Ăn trúng thuốc nổ rồi sao?”Những loại rượu kia của Vân Quán Ninh đã thành công làm cho Mặc Hàn Vũ và thê tử Chu Oanh Oanh trở thành bằng hữu của nàng.Đặc biệt là Mặc Hàn Vũ.Mặc dù là một nam nhân gia, nhưng hắn ta ham thích rượu chè say sưa.Biết được Vân Quán Ninh là cao thủ tung xúc xắc, nhiều lần liên tiếp hắn ta không chịu thua cuộc đến Minh Vương Phủ tìm nàng quyết chiến đến bình minh.Ai biết được mỗi một lần đều là đến thì hùng dũng oai vệ khí phách hiện ngang về thì mặt mũi ê chề, giống như một con gà trống bại trận.Sau đó, cuối cùng hắn ta mới nhận ra được thực tế: Hắn ta không phải là đối thủ của Vân Quán Ninh!Hắn ta – cao thủ tuyệt thế tung hoành ngang dọc “Giới tung xúc xắc”, ở trước mặt nàng lại chỉ là một mẩu vụn!“Hàn Vương, sao lại là huynh?”Thấy là Mặc Hàn Vũ, lúc này Vân Quán Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, nàng Vỗ nhẹ vào ngực, nghĩ lại mà sợ lau lớp mồ hôi mỏng trên trán: “Ta còn đang nghĩ là quỷ đây!”Mặc Hàn Vũ: “… Bản vương giống quý lắm sao?”“Sao lại không giống?”Vân Quán Ninh già mồm át lý lẽ: “Huynh chính là quỷ đánh bạc, quỷ uống rượu!”Mặc Diệp bên cạnh cười nhẹ, sắc mặt Tổng Tử Ngư thản nhiên.“Lão Thất, đệ cười cái gì? Có phải hổ cái này của nhà để thường ngày cũng hung dữ như thế với đệ không? Hày.”Mặc Hàn Vũ tức giận bất bình nhìn thẳng Mặc Diệp, trông thấy Tống Tử Ngư bình tĩnh đứng ở bên cạnh, vội vàng tiến lên phía trước: “Vị công tử đây là?”“Đây là bằng hữu của ta”Vân Quán Ninh tiến lên phía trước một bước, che chở Tổng Tử Ngư ở sau lưng.“Huynh đừng có mà tính kế với hắn ta, nếu như bị hổ cái trong nhà huynh biết được, chắc chắn huynh chịu không nổi đâu.”Ai bảo mới nãy Mặc Hàn Vũ nói nàng là hổ cái cơ chứ?Quả nhiên, vừa nhắc đến Chu Oanh Oanh, Mặc Hàn Vũ lập tức ỉu xìu.“Đúng rồi, bản vương còn có việc, đi trước một bước. Quán Ninh, ngày khác chúng ta lại gặp nhau ở tửu quán uống một trận thoải mái nha!”Hắn ta vừa đi vừa quay đầu nhìn Vân Quán Ninh.“Đợi đã!”Vân Quán Ninh chặn ngang lôi kéo cánh tay Mặc Hàn Vũ: “Hàn Vương gấp cái gì chứ? Ta còn có chuyện muốn nói với huynh đây, bây giờ chúng ta đến tửu quán đi?”Nàng muốn thảo luận với hắn ta về chuyện của Mặc Hồi Phong.
Nàng phản ứng dữ dội như thế, trái lại khiến cho người sau lưng giật mình.
Thật là… Chữ “trùng hợp” vừa đến bên miệng, thì bị cái dáng vẻ hung ác của nàng dọa cho rơi ngược trở về.
Mặc Hàn Vũ thoáng kinh ngạc mà giật mình, nhìn nàng trừng mắt cau mày tức giận quát mắng, cả nửa ngày mới định thần lại được: “Quán Ninh, muội như thế này là đã xảy ra chuyện gì vậy? Ăn trúng thuốc nổ rồi sao?”
Những loại rượu kia của Vân Quán Ninh đã thành công làm cho Mặc Hàn Vũ và thê tử Chu Oanh Oanh trở thành bằng hữu của nàng.
Đặc biệt là Mặc Hàn Vũ.
Mặc dù là một nam nhân gia, nhưng hắn ta ham thích rượu chè say sưa.
Biết được Vân Quán Ninh là cao thủ tung xúc xắc, nhiều lần liên tiếp hắn ta không chịu thua cuộc đến Minh Vương Phủ tìm nàng quyết chiến đến bình minh.
Ai biết được mỗi một lần đều là đến thì hùng dũng oai vệ khí phách hiện ngang về thì mặt mũi ê chề, giống như một con gà trống bại trận.
Sau đó, cuối cùng hắn ta mới nhận ra được thực tế: Hắn ta không phải là đối thủ của Vân Quán Ninh!
Hắn ta – cao thủ tuyệt thế tung hoành ngang dọc “Giới tung xúc xắc”, ở trước mặt nàng lại chỉ là một mẩu vụn!
“Hàn Vương, sao lại là huynh?”
Thấy là Mặc Hàn Vũ, lúc này Vân Quán Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, nàng Vỗ nhẹ vào ngực, nghĩ lại mà sợ lau lớp mồ hôi mỏng trên trán: “Ta còn đang nghĩ là quỷ đây!”
Mặc Hàn Vũ: “… Bản vương giống quý lắm sao?”
“Sao lại không giống?”
Vân Quán Ninh già mồm át lý lẽ: “Huynh chính là quỷ đánh bạc, quỷ uống rượu!”
Mặc Diệp bên cạnh cười nhẹ, sắc mặt Tổng Tử Ngư thản nhiên.
“Lão Thất, đệ cười cái gì? Có phải hổ cái này của nhà để thường ngày cũng hung dữ như thế với đệ không? Hày.”
Mặc Hàn Vũ tức giận bất bình nhìn thẳng Mặc Diệp, trông thấy Tống Tử Ngư bình tĩnh đứng ở bên cạnh, vội vàng tiến lên phía trước: “Vị công tử đây là?”
“Đây là bằng hữu của ta”
Vân Quán Ninh tiến lên phía trước một bước, che chở Tổng Tử Ngư ở sau lưng.
“Huynh đừng có mà tính kế với hắn ta, nếu như bị hổ cái trong nhà huynh biết được, chắc chắn huynh chịu không nổi đâu.”
Ai bảo mới nãy Mặc Hàn Vũ nói nàng là hổ cái cơ chứ?
Quả nhiên, vừa nhắc đến Chu Oanh Oanh, Mặc Hàn Vũ lập tức ỉu xìu.
“Đúng rồi, bản vương còn có việc, đi trước một bước. Quán Ninh, ngày khác chúng ta lại gặp nhau ở tửu quán uống một trận thoải mái nha!”
Hắn ta vừa đi vừa quay đầu nhìn Vân Quán Ninh.
“Đợi đã!”
Vân Quán Ninh chặn ngang lôi kéo cánh tay Mặc Hàn Vũ: “Hàn Vương gấp cái gì chứ? Ta còn có chuyện muốn nói với huynh đây, bây giờ chúng ta đến tửu quán đi?”
Nàng muốn thảo luận với hắn ta về chuyện của Mặc Hồi Phong.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng phản ứng dữ dội như thế, trái lại khiến cho người sau lưng giật mình.Thật là… Chữ “trùng hợp” vừa đến bên miệng, thì bị cái dáng vẻ hung ác của nàng dọa cho rơi ngược trở về.Mặc Hàn Vũ thoáng kinh ngạc mà giật mình, nhìn nàng trừng mắt cau mày tức giận quát mắng, cả nửa ngày mới định thần lại được: “Quán Ninh, muội như thế này là đã xảy ra chuyện gì vậy? Ăn trúng thuốc nổ rồi sao?”Những loại rượu kia của Vân Quán Ninh đã thành công làm cho Mặc Hàn Vũ và thê tử Chu Oanh Oanh trở thành bằng hữu của nàng.Đặc biệt là Mặc Hàn Vũ.Mặc dù là một nam nhân gia, nhưng hắn ta ham thích rượu chè say sưa.Biết được Vân Quán Ninh là cao thủ tung xúc xắc, nhiều lần liên tiếp hắn ta không chịu thua cuộc đến Minh Vương Phủ tìm nàng quyết chiến đến bình minh.Ai biết được mỗi một lần đều là đến thì hùng dũng oai vệ khí phách hiện ngang về thì mặt mũi ê chề, giống như một con gà trống bại trận.Sau đó, cuối cùng hắn ta mới nhận ra được thực tế: Hắn ta không phải là đối thủ của Vân Quán Ninh!Hắn ta – cao thủ tuyệt thế tung hoành ngang dọc “Giới tung xúc xắc”, ở trước mặt nàng lại chỉ là một mẩu vụn!“Hàn Vương, sao lại là huynh?”Thấy là Mặc Hàn Vũ, lúc này Vân Quán Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, nàng Vỗ nhẹ vào ngực, nghĩ lại mà sợ lau lớp mồ hôi mỏng trên trán: “Ta còn đang nghĩ là quỷ đây!”Mặc Hàn Vũ: “… Bản vương giống quý lắm sao?”“Sao lại không giống?”Vân Quán Ninh già mồm át lý lẽ: “Huynh chính là quỷ đánh bạc, quỷ uống rượu!”Mặc Diệp bên cạnh cười nhẹ, sắc mặt Tổng Tử Ngư thản nhiên.“Lão Thất, đệ cười cái gì? Có phải hổ cái này của nhà để thường ngày cũng hung dữ như thế với đệ không? Hày.”Mặc Hàn Vũ tức giận bất bình nhìn thẳng Mặc Diệp, trông thấy Tống Tử Ngư bình tĩnh đứng ở bên cạnh, vội vàng tiến lên phía trước: “Vị công tử đây là?”“Đây là bằng hữu của ta”Vân Quán Ninh tiến lên phía trước một bước, che chở Tổng Tử Ngư ở sau lưng.“Huynh đừng có mà tính kế với hắn ta, nếu như bị hổ cái trong nhà huynh biết được, chắc chắn huynh chịu không nổi đâu.”Ai bảo mới nãy Mặc Hàn Vũ nói nàng là hổ cái cơ chứ?Quả nhiên, vừa nhắc đến Chu Oanh Oanh, Mặc Hàn Vũ lập tức ỉu xìu.“Đúng rồi, bản vương còn có việc, đi trước một bước. Quán Ninh, ngày khác chúng ta lại gặp nhau ở tửu quán uống một trận thoải mái nha!”Hắn ta vừa đi vừa quay đầu nhìn Vân Quán Ninh.“Đợi đã!”Vân Quán Ninh chặn ngang lôi kéo cánh tay Mặc Hàn Vũ: “Hàn Vương gấp cái gì chứ? Ta còn có chuyện muốn nói với huynh đây, bây giờ chúng ta đến tửu quán đi?”Nàng muốn thảo luận với hắn ta về chuyện của Mặc Hồi Phong.