Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 306

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Ga bốn cẳng AdvertisementAi ngờ vị"Tiểu chủ" còn chưa thỉnh an, sau khi cung nữ ba chân bố I nàng ta đứng dậy xong thì không nói hai lời mà lập tức nhấc tay lên định đánh vào mặt Vân Quản Ninh. "Đồ không có mắt! Bồn tiểu chủ là người mà người có thể đụng vào sao?" AdvertisementCái bạt tai này còn chưa rơi xuống mặt Vân Quán Ninh thì tay của Tôn Đáp ứng đã bị nàng nắm lấy. "Ngươi đang nói chuyện với ta?” Vân Quán Ninh nhíu mày nhìn nàng ta: “Bổn Vương Phi không nhận tiểu chủ ngươi là ai, muốn cùng Bản Vương Phi nói chuyện thì phải tự giới thiệu trước!" Nghe nàng tự xưng là “Bản Vương Phi” xong... Ánh mắt của Tôn Đáp ứng lóe lên một cái. Nhưng lại nhớ tới việc bây giờ mình là người hoàng thượng sủng ái thì nàng ta lập tức lấy lại sự tự tin, nàng ta thẳng lưng lên định rút tay về. Nhưng dùng sức giãy dụa mấy lần mà ngược lại Vân Quán Ninh lại càng nắm chặt hơn. Tôn Đáp ứng đau đến mức phải cắn răng: "Ngươi, ngươi buông ta ra!" "Là cái thá gì mà dám đụng vào ta?" Vân Quán Ninh buông tay rồi dùng sức đẩy, Tôn Đáp ứng lại bị đẩy ngã trên mặt đất một lần nữa! Vừa nãy chỉ bị đụng ngã ngồi trên mặt đất, còn lần này đúng là nàng động cước rất có uy, cả người nàng ta đều ngã vào bên trong bụi hoa. "Tiểu chủ..." Mấy cung nữ hét lên một tiếng, nhao nhao xông vào bụi hoa đỡ Tôn Đáp ứng lên. Trên đầu Tôn Đáp ứng tràn đầy lá cây và vụn cỏ, trên váy cũng dính bùn. Tóc tại lộn xộn, sắc mặt chật vật... "Ngươi, ngươi to gan lắm! Ngươi có biết ta là ai không?” Nàng không kịp chỉnh lại dung nhan, nhìn kẻ cầm đầu Vân Quán Ninh nói một cách hung hăng: "Ngươi dám làm như vậy với ta, ta sẽ nói cho Hoàng Thượng biết để người chặt đầu ngươi!" Ánh mắt Vân Quán Ninh trở nên lạnh lẽo. Xem ra vị này chính là tân sủng của Mặc Tông Nhiên, Tôn Đáp ứng! A, hôm nay đúng là oan gia ngõ hẹp! Mặc Tông Nhiên thỉnh thoảng uy h**p muốn chặt đầu nàng thì cũng được, Tôn Đáp ứng này là cái thá gì chứ? "Hóa ra người chính là Tôn Đáp ứng?" "Nếu người biết rồi thì lập tức quỳ xuống nói xin lỗi cho ta! Nói không chừng bổn tiểu chủ còn có thể tha cho ngươi một mạng." Ngực Tôn Đáp ứng phập phồng rất kịch liệt, trong mắt nàng ta lóe lên vẻ đắc ý. Nhìn dáng vẻ tự cho là đúng của nàng ta, Vân Quán Ninh cười lạnh trong lòng, đi gần về phía nàng ta một bước: "Thật sao? Vậy ngươi có biết ta là ai không?" Lúc này, mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cẩn thận từng li từng tí ghé vào tai nàng ta thấp giọng nói thầm mấy câu.

Ga bốn cẳng 

Advertisement

Ai ngờ vị"Tiểu chủ" còn chưa thỉnh an, sau khi cung nữ ba chân bố I nàng ta đứng dậy xong thì không nói hai lời mà lập tức nhấc tay lên định đánh vào mặt Vân Quản Ninh. 

"Đồ không có mắt! Bồn tiểu chủ là người mà người có thể đụng vào sao?" 

Advertisement

Cái bạt tai này còn chưa rơi xuống mặt Vân Quán Ninh thì tay của Tôn Đáp ứng đã bị nàng nắm lấy. 

"Ngươi đang nói chuyện với ta?” 

Vân Quán Ninh nhíu mày nhìn nàng ta: “Bổn Vương Phi không nhận tiểu chủ ngươi là ai, muốn cùng Bản Vương Phi nói chuyện thì phải tự giới thiệu trước!" 

Nghe nàng tự xưng là “Bản Vương Phi” xong... 

Ánh mắt của Tôn Đáp ứng lóe lên một cái. 

Nhưng lại nhớ tới việc bây giờ mình là người hoàng thượng sủng ái thì nàng ta lập tức lấy lại sự tự tin, nàng ta thẳng lưng lên định rút tay về. Nhưng dùng sức giãy dụa mấy lần mà ngược lại Vân Quán Ninh lại càng nắm chặt hơn. 

Tôn Đáp ứng đau đến mức phải cắn răng: "Ngươi, ngươi buông ta ra!" 

"Là cái thá gì mà dám đụng vào ta?" 

Vân Quán Ninh buông tay rồi dùng sức đẩy, Tôn Đáp ứng lại bị đẩy ngã trên mặt đất một lần nữa! 

Vừa nãy chỉ bị đụng ngã ngồi trên mặt đất, còn lần này đúng là nàng động cước rất có uy, cả người nàng ta đều ngã vào bên trong bụi hoa. 

"Tiểu chủ..." 

Mấy cung nữ hét lên một tiếng, nhao nhao xông vào bụi hoa đỡ Tôn Đáp ứng lên. 

Trên đầu Tôn Đáp ứng tràn đầy lá cây và vụn cỏ, trên váy cũng dính bùn. 

Tóc tại lộn xộn, sắc mặt chật vật... 

"Ngươi, ngươi to gan lắm! Ngươi có biết ta là ai không?” 

Nàng không kịp chỉnh lại dung nhan, nhìn kẻ cầm đầu Vân Quán Ninh nói một cách hung hăng: "Ngươi dám làm như vậy với ta, ta sẽ nói cho Hoàng Thượng biết để người chặt đầu ngươi!" 

Ánh mắt Vân Quán Ninh trở nên lạnh lẽo. 

Xem ra vị này chính là tân sủng của Mặc Tông Nhiên, Tôn Đáp ứng! 

A, hôm nay đúng là oan gia ngõ hẹp! 

Mặc Tông Nhiên thỉnh thoảng uy h**p muốn chặt đầu nàng thì cũng được, Tôn Đáp ứng này là cái thá gì chứ? 

"Hóa ra người chính là Tôn Đáp ứng?" 

"Nếu người biết rồi thì lập tức quỳ xuống nói xin lỗi cho ta! Nói không chừng bổn tiểu chủ còn có thể tha cho ngươi một mạng." 

Ngực Tôn Đáp ứng phập phồng rất kịch liệt, trong mắt nàng ta lóe lên vẻ đắc ý. 

Nhìn dáng vẻ tự cho là đúng của nàng ta, Vân Quán Ninh cười lạnh trong lòng, đi gần về phía nàng ta một bước: "Thật sao? Vậy ngươi có biết ta là ai không?" 

Lúc này, mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cẩn thận từng li từng tí ghé vào tai nàng ta thấp giọng nói thầm mấy câu.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Ga bốn cẳng AdvertisementAi ngờ vị"Tiểu chủ" còn chưa thỉnh an, sau khi cung nữ ba chân bố I nàng ta đứng dậy xong thì không nói hai lời mà lập tức nhấc tay lên định đánh vào mặt Vân Quản Ninh. "Đồ không có mắt! Bồn tiểu chủ là người mà người có thể đụng vào sao?" AdvertisementCái bạt tai này còn chưa rơi xuống mặt Vân Quán Ninh thì tay của Tôn Đáp ứng đã bị nàng nắm lấy. "Ngươi đang nói chuyện với ta?” Vân Quán Ninh nhíu mày nhìn nàng ta: “Bổn Vương Phi không nhận tiểu chủ ngươi là ai, muốn cùng Bản Vương Phi nói chuyện thì phải tự giới thiệu trước!" Nghe nàng tự xưng là “Bản Vương Phi” xong... Ánh mắt của Tôn Đáp ứng lóe lên một cái. Nhưng lại nhớ tới việc bây giờ mình là người hoàng thượng sủng ái thì nàng ta lập tức lấy lại sự tự tin, nàng ta thẳng lưng lên định rút tay về. Nhưng dùng sức giãy dụa mấy lần mà ngược lại Vân Quán Ninh lại càng nắm chặt hơn. Tôn Đáp ứng đau đến mức phải cắn răng: "Ngươi, ngươi buông ta ra!" "Là cái thá gì mà dám đụng vào ta?" Vân Quán Ninh buông tay rồi dùng sức đẩy, Tôn Đáp ứng lại bị đẩy ngã trên mặt đất một lần nữa! Vừa nãy chỉ bị đụng ngã ngồi trên mặt đất, còn lần này đúng là nàng động cước rất có uy, cả người nàng ta đều ngã vào bên trong bụi hoa. "Tiểu chủ..." Mấy cung nữ hét lên một tiếng, nhao nhao xông vào bụi hoa đỡ Tôn Đáp ứng lên. Trên đầu Tôn Đáp ứng tràn đầy lá cây và vụn cỏ, trên váy cũng dính bùn. Tóc tại lộn xộn, sắc mặt chật vật... "Ngươi, ngươi to gan lắm! Ngươi có biết ta là ai không?” Nàng không kịp chỉnh lại dung nhan, nhìn kẻ cầm đầu Vân Quán Ninh nói một cách hung hăng: "Ngươi dám làm như vậy với ta, ta sẽ nói cho Hoàng Thượng biết để người chặt đầu ngươi!" Ánh mắt Vân Quán Ninh trở nên lạnh lẽo. Xem ra vị này chính là tân sủng của Mặc Tông Nhiên, Tôn Đáp ứng! A, hôm nay đúng là oan gia ngõ hẹp! Mặc Tông Nhiên thỉnh thoảng uy h**p muốn chặt đầu nàng thì cũng được, Tôn Đáp ứng này là cái thá gì chứ? "Hóa ra người chính là Tôn Đáp ứng?" "Nếu người biết rồi thì lập tức quỳ xuống nói xin lỗi cho ta! Nói không chừng bổn tiểu chủ còn có thể tha cho ngươi một mạng." Ngực Tôn Đáp ứng phập phồng rất kịch liệt, trong mắt nàng ta lóe lên vẻ đắc ý. Nhìn dáng vẻ tự cho là đúng của nàng ta, Vân Quán Ninh cười lạnh trong lòng, đi gần về phía nàng ta một bước: "Thật sao? Vậy ngươi có biết ta là ai không?" Lúc này, mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cẩn thận từng li từng tí ghé vào tai nàng ta thấp giọng nói thầm mấy câu.

Chương 306