Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 307

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Tiểu chủ, vị này là Minh Vương Phi, người không thể trêu vào." Advertisement"Minh Vương Phi?" AdvertisementÁnh mắt của Tôn Đáp ứng đầy hoài nghi. Cũng là không thể trách nàng ta không biết Vân Quán Ninh. Vân Quán Ninh rất ít khi và trong hậu cung, tiến cung thì hoặc là trực tiếp đi Ngự Thư Phòng, hoặc là đi Vĩnh Thọ Cung, cũng ít khi đến Khôn Ninh Cung. Mà vị Tôn Đáp ứng này tháng trước mới được đưa vào trong cung. Cho nên không nhận ra Vân Quán Ninh cũng không phải là chuyện kì lạ. "Minh Vương Phi thì sao chứ?" Nàng ta tỏ vẻ khinh thường: "Bồn tiểu chủ là nữ nhân của hoàng thượng, người gặp bồn tiểu thư còn nên gọi ta một tiếng Tôn nương nương mới đúng." Nghe xong câu này Vân Quán Ninh rất vui vẻ! Mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cũng giật mình nhìn nàng ta... Đầu óc của Tôn Đáp ứng không phải là có bệnh đấy chứ? Dám ở trước mặt Minh Vương Phi bảo nàng gọi mình là Tôn Nương Nương? Đợi lát nữa sợ là ngay cả mình chết như thế nào nàng ta cũng không biết! Thấy không ngăn cản được vị "Tôn Nương Nương" này đi tìm đường chết, mấy cung nữ đồng loạt lui về sau một bước. Bảo trì khoảng cách an toàn với nàng ta, sợ bị chuốc họa vào thân. Vân Quán Ninh không những không giận mà còn cười. Nàng đột nhiên đưa tay ra nắm lấy hai bên má của Tôn Đáp ứng: "Tôn Nương Nương?" "Ai cho người tự tin mà người lại dám nói như vậy? Nếu bổn Vương Phi nếu là không hô thì người định làm sao?" Miệng Tôn Đáp ứng bị ép thành hình chữ “o”, đau đến mức nàng ta phải chau mày, không nói được từ nào cả! "Hôm nay đúng là trùng hợp, thế mà người lại rơi vào tay bổn Vương Phi." Vân Quán Ninh cười lạnh: "Nếu không ta cũng sẽ đi tìm người. Nhưng bây giờ thì tiện cho ta rồi! Ngươi mau đi theo ta, bổn Vương Phi có chuyện tốt muốn hỏi ngươi!" Dứt lời, nàng dùng sức kéo một cái. Chính xác là trực tiếp bóp mặt Tôn Đáp ứng, kéo nàng ta vào chỗ sâu trong ngự hoa viên

"Tiểu chủ, vị này là Minh Vương Phi, người không thể trêu vào." 

Advertisement

"Minh Vương Phi?" 

Advertisement

Ánh mắt của Tôn Đáp ứng đầy hoài nghi. 

Cũng là không thể trách nàng ta không biết Vân Quán Ninh. 

Vân Quán Ninh rất ít khi và trong hậu cung, tiến cung thì hoặc là trực tiếp đi Ngự Thư Phòng, hoặc là đi Vĩnh Thọ Cung, cũng ít khi đến Khôn Ninh Cung. 

Mà vị Tôn Đáp ứng này tháng trước mới được đưa vào trong cung. 

Cho nên không nhận ra Vân Quán Ninh cũng không phải là chuyện kì lạ. 

"Minh Vương Phi thì sao chứ?" 

Nàng ta tỏ vẻ khinh thường: "Bồn tiểu chủ là nữ nhân của hoàng thượng, người gặp bồn tiểu thư còn nên gọi ta một tiếng Tôn nương nương mới đúng." 

Nghe xong câu này Vân Quán Ninh rất vui vẻ! 

Mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cũng giật mình nhìn nàng ta... 

Đầu óc của Tôn Đáp ứng không phải là có bệnh đấy chứ? 

Dám ở trước mặt Minh Vương Phi bảo nàng gọi mình là Tôn Nương Nương? 

Đợi lát nữa sợ là ngay cả mình chết như thế nào nàng ta cũng không biết! 

Thấy không ngăn cản được vị "Tôn Nương Nương" này đi tìm đường chết, mấy cung nữ đồng loạt lui về sau một bước. Bảo trì khoảng cách an toàn với nàng ta, sợ bị chuốc họa vào thân. 

Vân Quán Ninh không những không giận mà còn cười. 

Nàng đột nhiên đưa tay ra nắm lấy hai bên má của Tôn Đáp ứng: "Tôn Nương Nương?" 

"Ai cho người tự tin mà người lại dám nói như vậy? Nếu bổn Vương Phi nếu là không hô thì người định làm sao?" 

Miệng Tôn Đáp ứng bị ép thành hình chữ “o”, đau đến mức nàng ta phải chau mày, không nói được từ nào cả! 

"Hôm nay đúng là trùng hợp, thế mà người lại rơi vào tay bổn Vương Phi." 

Vân Quán Ninh cười lạnh: "Nếu không ta cũng sẽ đi tìm người. Nhưng bây giờ thì tiện cho ta rồi! Ngươi mau đi theo ta, bổn Vương Phi có chuyện tốt muốn hỏi ngươi!" 

Dứt lời, nàng dùng sức kéo một cái. 

Chính xác là trực tiếp bóp mặt Tôn Đáp ứng, kéo nàng ta vào chỗ sâu trong ngự hoa viên

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Tiểu chủ, vị này là Minh Vương Phi, người không thể trêu vào." Advertisement"Minh Vương Phi?" AdvertisementÁnh mắt của Tôn Đáp ứng đầy hoài nghi. Cũng là không thể trách nàng ta không biết Vân Quán Ninh. Vân Quán Ninh rất ít khi và trong hậu cung, tiến cung thì hoặc là trực tiếp đi Ngự Thư Phòng, hoặc là đi Vĩnh Thọ Cung, cũng ít khi đến Khôn Ninh Cung. Mà vị Tôn Đáp ứng này tháng trước mới được đưa vào trong cung. Cho nên không nhận ra Vân Quán Ninh cũng không phải là chuyện kì lạ. "Minh Vương Phi thì sao chứ?" Nàng ta tỏ vẻ khinh thường: "Bồn tiểu chủ là nữ nhân của hoàng thượng, người gặp bồn tiểu thư còn nên gọi ta một tiếng Tôn nương nương mới đúng." Nghe xong câu này Vân Quán Ninh rất vui vẻ! Mấy cung nữ đứng sau lưng Tôn Đáp ứng cũng giật mình nhìn nàng ta... Đầu óc của Tôn Đáp ứng không phải là có bệnh đấy chứ? Dám ở trước mặt Minh Vương Phi bảo nàng gọi mình là Tôn Nương Nương? Đợi lát nữa sợ là ngay cả mình chết như thế nào nàng ta cũng không biết! Thấy không ngăn cản được vị "Tôn Nương Nương" này đi tìm đường chết, mấy cung nữ đồng loạt lui về sau một bước. Bảo trì khoảng cách an toàn với nàng ta, sợ bị chuốc họa vào thân. Vân Quán Ninh không những không giận mà còn cười. Nàng đột nhiên đưa tay ra nắm lấy hai bên má của Tôn Đáp ứng: "Tôn Nương Nương?" "Ai cho người tự tin mà người lại dám nói như vậy? Nếu bổn Vương Phi nếu là không hô thì người định làm sao?" Miệng Tôn Đáp ứng bị ép thành hình chữ “o”, đau đến mức nàng ta phải chau mày, không nói được từ nào cả! "Hôm nay đúng là trùng hợp, thế mà người lại rơi vào tay bổn Vương Phi." Vân Quán Ninh cười lạnh: "Nếu không ta cũng sẽ đi tìm người. Nhưng bây giờ thì tiện cho ta rồi! Ngươi mau đi theo ta, bổn Vương Phi có chuyện tốt muốn hỏi ngươi!" Dứt lời, nàng dùng sức kéo một cái. Chính xác là trực tiếp bóp mặt Tôn Đáp ứng, kéo nàng ta vào chỗ sâu trong ngự hoa viên

Chương 307