Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 308
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Bên phía tay phải Vân Quán Ninh là một rừng mận. Vào mùa này cây mận cũng không mọc dày lắm, lúc mà trăm hoa đua nở thì so với những loài cây xanh um tùm khác, rừng mận này giống như là trụi lủi. AdvertisementMặt Tôn Đáp ứng đã đau điếng đến mức chết lặng. Sau khi bị Vân Quán Ninh kéo đến rừng mận thì nàng ta trực tiếp bị đẩy ngã dưới đất. Advertisement"Ngươi, ngươi muốn làm gì?" Có lẽ là thần sắc lạnh lùng của Vân Quán Ninh và nàng nói động thủ liền động thủ quá mạnh mẽ nên đã dọa Tôn Đáp ứng. Chỉ một lúc sau là nàng ta không dám lộn xộn nữa. Đôi mắt nàng ta hoảng sợ nhìn chằm chằm Vân Quán Ninh, thân thể không ngừng lùi về phía sau: "Nếu Hoàng Thượng mà biết người làm vậy với ta, thì người nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!". "Vừa hay là khi nãy Bổn Vương Phi vừa đến Ngự Thư Phòng một chuyến, nhưng không thể gặp mặt phụ hoàng." Vân Quán Ninh thấy nàng ta muốn chạy trốn nhưng không ngăn cản. Nàng bẻ bẻ ngón tay, phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt": "Không chừng ta chặt một cánh tay, hoặc là đánh gãy chân của ngươi..." "Thì sẽ có thể làm phụ hoàng chú ý." Những lời “kinh thế hãi tục” này của nàng thành công hù dọa Tôn Đáp ứng! "Ngươi, ngươi..." Nàng ta cứ như là gặp quỷ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Vân Quán Ninh. "Nếu mà người thiếu tay thiếu chân, thì có lẽ phụ hoàng sẽ càng thêm yêu thương ngươi?" Vân Quán Ninh nhíu mày cười khẽ. Lúc này mấy cung nữ đi theo Tôn Đáp Ứng kia cũng muốn vào trong, nhưng lại sợ chọc giận Minh Vương Phi. Muốn đi tố cáo với Hoàng Thượng nhưng bọn họ lại sợ chọc giận Minh Vương Phi hơn. Bọn họ không cứu được tôn đáp ứng, lại không dám đi tố cáo. Chần chừ một lúc nhưng cuối cùng chỉ có thể đứng tại chỗ lo lắng. Giọng của Vân Quán Ninh lại truyền tới từ trong rừng mai: "Mấy người các ngươi! Mau đi Ngự Thư Phòng tố cáo với phụ hoàng đi, cứ nói là tiểu chủ của các ngươi bị bổn Vương Phi đánh gãy chân rồi." Tôn Đáp ứng: "..." Mấy cung nữ: "..." Nếu là bình thường thì ai cũng sẽ sợ Hoàng Thượng biết chuyện này cơ mà? Vị này Minh Vương Phi ngược còn để bọn họ đi mật báo, còn dạy bọn họ đi tố cáo thì nên nói cái gì là sao? Quả nhiên những người có chỗ dựa thì không sợ hãi gì hết. Minh Vương Phi rất được Hoàng Thượng yêu thương, cho nên mới dám không kiêng nể gì như thế... Hôm nay chủ tử nhà bọn họ trêu chọc Minh Vương Phi, sợ là chỉ có một con đường chết! Tôn Đáp ứng không ngờ là Vân Quán Ninh lại ngông cuồng như thế! Nàng ta hoảng sợ nhìn Vân Quán Ninh: "Ngươi, ngươi không thể đánh gãy chân ta!" "Sao lại không thể?"
Bên phía tay phải Vân Quán Ninh là một rừng mận.
Vào mùa này cây mận cũng không mọc dày lắm, lúc mà trăm hoa đua nở thì so với những loài cây xanh um tùm khác, rừng mận này giống như là trụi lủi.
Advertisement
Mặt Tôn Đáp ứng đã đau điếng đến mức chết lặng.
Sau khi bị Vân Quán Ninh kéo đến rừng mận thì nàng ta trực tiếp bị đẩy ngã dưới đất.
Advertisement
"Ngươi, ngươi muốn làm gì?"
Có lẽ là thần sắc lạnh lùng của Vân Quán Ninh và nàng nói động thủ liền động thủ quá mạnh mẽ nên đã dọa Tôn Đáp ứng.
Chỉ một lúc sau là nàng ta không dám lộn xộn nữa.
Đôi mắt nàng ta hoảng sợ nhìn chằm chằm Vân Quán Ninh, thân thể không ngừng lùi về phía sau: "Nếu Hoàng Thượng mà biết người làm vậy với ta, thì người nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!".
"Vừa hay là khi nãy Bổn Vương Phi vừa đến Ngự Thư Phòng một chuyến, nhưng không thể gặp mặt phụ hoàng."
Vân Quán Ninh thấy nàng ta muốn chạy trốn nhưng không ngăn cản.
Nàng bẻ bẻ ngón tay, phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt": "Không chừng ta chặt một cánh tay, hoặc là đánh gãy chân của ngươi..."
"Thì sẽ có thể làm phụ hoàng chú ý."
Những lời “kinh thế hãi tục” này của nàng thành công hù dọa Tôn Đáp ứng!
"Ngươi, ngươi..."
Nàng ta cứ như là gặp quỷ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Vân Quán Ninh.
"Nếu mà người thiếu tay thiếu chân, thì có lẽ phụ hoàng sẽ càng thêm yêu thương ngươi?"
Vân Quán Ninh nhíu mày cười khẽ.
Lúc này mấy cung nữ đi theo Tôn Đáp Ứng kia cũng muốn vào trong, nhưng lại sợ chọc giận Minh Vương Phi.
Muốn đi tố cáo với Hoàng Thượng nhưng bọn họ lại sợ chọc giận Minh Vương Phi hơn.
Bọn họ không cứu được tôn đáp ứng, lại không dám đi tố cáo.
Chần chừ một lúc nhưng cuối cùng chỉ có thể đứng tại chỗ lo lắng.
Giọng của Vân Quán Ninh lại truyền tới từ trong rừng mai: "Mấy người các ngươi! Mau đi Ngự Thư Phòng tố cáo với phụ hoàng đi, cứ nói là tiểu chủ của các ngươi bị bổn Vương Phi đánh gãy chân rồi."
Tôn Đáp ứng: "..."
Mấy cung nữ: "..."
Nếu là bình thường thì ai cũng sẽ sợ Hoàng Thượng biết chuyện này cơ mà?
Vị này Minh Vương Phi ngược còn để bọn họ đi mật báo, còn dạy bọn họ đi tố cáo thì nên nói cái gì là sao?
Quả nhiên những người có chỗ dựa thì không sợ hãi gì hết.
Minh Vương Phi rất được Hoàng Thượng yêu thương, cho nên mới dám không kiêng nể gì như thế... Hôm nay chủ tử nhà bọn họ trêu chọc Minh Vương Phi, sợ là chỉ có một con đường chết!
Tôn Đáp ứng không ngờ là Vân Quán Ninh lại ngông cuồng như thế!
Nàng ta hoảng sợ nhìn Vân Quán Ninh: "Ngươi, ngươi không thể đánh gãy chân ta!"
"Sao lại không thể?"
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Bên phía tay phải Vân Quán Ninh là một rừng mận. Vào mùa này cây mận cũng không mọc dày lắm, lúc mà trăm hoa đua nở thì so với những loài cây xanh um tùm khác, rừng mận này giống như là trụi lủi. AdvertisementMặt Tôn Đáp ứng đã đau điếng đến mức chết lặng. Sau khi bị Vân Quán Ninh kéo đến rừng mận thì nàng ta trực tiếp bị đẩy ngã dưới đất. Advertisement"Ngươi, ngươi muốn làm gì?" Có lẽ là thần sắc lạnh lùng của Vân Quán Ninh và nàng nói động thủ liền động thủ quá mạnh mẽ nên đã dọa Tôn Đáp ứng. Chỉ một lúc sau là nàng ta không dám lộn xộn nữa. Đôi mắt nàng ta hoảng sợ nhìn chằm chằm Vân Quán Ninh, thân thể không ngừng lùi về phía sau: "Nếu Hoàng Thượng mà biết người làm vậy với ta, thì người nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!". "Vừa hay là khi nãy Bổn Vương Phi vừa đến Ngự Thư Phòng một chuyến, nhưng không thể gặp mặt phụ hoàng." Vân Quán Ninh thấy nàng ta muốn chạy trốn nhưng không ngăn cản. Nàng bẻ bẻ ngón tay, phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt": "Không chừng ta chặt một cánh tay, hoặc là đánh gãy chân của ngươi..." "Thì sẽ có thể làm phụ hoàng chú ý." Những lời “kinh thế hãi tục” này của nàng thành công hù dọa Tôn Đáp ứng! "Ngươi, ngươi..." Nàng ta cứ như là gặp quỷ, trợn mắt há hốc mồm nhìn Vân Quán Ninh. "Nếu mà người thiếu tay thiếu chân, thì có lẽ phụ hoàng sẽ càng thêm yêu thương ngươi?" Vân Quán Ninh nhíu mày cười khẽ. Lúc này mấy cung nữ đi theo Tôn Đáp Ứng kia cũng muốn vào trong, nhưng lại sợ chọc giận Minh Vương Phi. Muốn đi tố cáo với Hoàng Thượng nhưng bọn họ lại sợ chọc giận Minh Vương Phi hơn. Bọn họ không cứu được tôn đáp ứng, lại không dám đi tố cáo. Chần chừ một lúc nhưng cuối cùng chỉ có thể đứng tại chỗ lo lắng. Giọng của Vân Quán Ninh lại truyền tới từ trong rừng mai: "Mấy người các ngươi! Mau đi Ngự Thư Phòng tố cáo với phụ hoàng đi, cứ nói là tiểu chủ của các ngươi bị bổn Vương Phi đánh gãy chân rồi." Tôn Đáp ứng: "..." Mấy cung nữ: "..." Nếu là bình thường thì ai cũng sẽ sợ Hoàng Thượng biết chuyện này cơ mà? Vị này Minh Vương Phi ngược còn để bọn họ đi mật báo, còn dạy bọn họ đi tố cáo thì nên nói cái gì là sao? Quả nhiên những người có chỗ dựa thì không sợ hãi gì hết. Minh Vương Phi rất được Hoàng Thượng yêu thương, cho nên mới dám không kiêng nể gì như thế... Hôm nay chủ tử nhà bọn họ trêu chọc Minh Vương Phi, sợ là chỉ có một con đường chết! Tôn Đáp ứng không ngờ là Vân Quán Ninh lại ngông cuồng như thế! Nàng ta hoảng sợ nhìn Vân Quán Ninh: "Ngươi, ngươi không thể đánh gãy chân ta!" "Sao lại không thể?"