Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 336
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung." "Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?" Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên. AdvertisementHẳn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo. Bàn tỉnh cũng không còn ngạc nhiên gì nữa. Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế. AdvertisementĐôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì. Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu để nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng! Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên cũng không thấy có gì kỳ lạ. Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ảnh viện... Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình. Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình? Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị "Ngươi thường nổi sao?" Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn. lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?" "Mẫu hậu khinh thường con sao?" "Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung." "Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?" Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên. Hắn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo. Bàn tính cũng không còn ngạc nhiên gì nữa. Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế. Đôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì. Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu đã nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng! Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên, cũng không thấy có gì kỳ lạ. Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ánh viện... Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình. Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình? Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị "Ngươi thường nổi sao?" Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?" "Mẫu hậu khinh thường con sao?" Vân Quán Ninh đặt bàn tính xuống: "Nếu vậy, con sẽ bồi thường gấp đôi! Một trăm vạn lượng bạc, đủ rồi chứ?" Triệu Hoàng hậu hít sâu một hơi! "Vân Quán Ninh! Ngươi có biết người đang nói cái gì không?" Đó là cả một trăm vạn, chứ không phải chỉ đơn giản là một vạn! “Khoác loác quá, sẽ rất dễ làm trò hề cho thiên hạ”. Triệu Hoàng hậu nghiến răng nhìn nàng.
"Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung."
"Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?"
Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên.
Advertisement
Hẳn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo.
Bàn tỉnh cũng không còn ngạc nhiên gì nữa.
Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế.
Advertisement
Đôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì.
Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu để nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng!
Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên cũng không thấy có gì kỳ lạ.
Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ảnh viện...
Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình.
Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình?
Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị
"Ngươi thường nổi sao?"
Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn. lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?"
"Mẫu hậu khinh thường con sao?"
"Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung."
"Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?"
Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên.
Hắn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo.
Bàn tính cũng không còn ngạc nhiên gì nữa.
Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế.
Đôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì.
Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu đã nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng!
Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên, cũng không thấy có gì kỳ lạ.
Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ánh viện...
Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình.
Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình?
Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị
"Ngươi thường nổi sao?"
Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?"
"Mẫu hậu khinh thường con sao?"
Vân Quán Ninh đặt bàn tính xuống: "Nếu vậy, con sẽ bồi thường gấp đôi! Một trăm vạn lượng bạc, đủ rồi chứ?"
Triệu Hoàng hậu hít sâu một hơi!
"Vân Quán Ninh! Ngươi có biết người đang nói cái gì không?"
Đó là cả một trăm vạn, chứ không phải chỉ đơn giản là một vạn!
“Khoác loác quá, sẽ rất dễ làm trò hề cho thiên hạ”.
Triệu Hoàng hậu nghiến răng nhìn nàng.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung." "Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?" Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên. AdvertisementHẳn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo. Bàn tỉnh cũng không còn ngạc nhiên gì nữa. Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế. AdvertisementĐôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì. Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu để nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng! Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên cũng không thấy có gì kỳ lạ. Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ảnh viện... Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình. Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình? Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị "Ngươi thường nổi sao?" Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn. lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?" "Mẫu hậu khinh thường con sao?" "Vừa hay có thể dùng số tiền bồi thường này xây mới lại Tích Nguyệt cung." "Một mặt có thể bảo vệ thanh danh và uy nghiêm của mẫu hậu, một mặt khác, lại có thể loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn mà một toà cung điện sắp hư mang lại, lại còn cho Tôn Đáp Ứng sống trong cung điện mới. Đây chẳng phải biện pháp vẹn cả đôi đường sao?" Ánh mắt Mặc Diệp lóe lên. Hắn đã quen với việc nữ nhân này có thể tùy tiện lôi ra mọi thứ kỳ quái từ ống tay áo. Bàn tính cũng không còn ngạc nhiên gì nữa. Hắn thậm chí đã thấy nhiều thứ kỳ lạ hơn thế. Đôi khi hắn tự hỏi không biết trong tay áo nàng có ẩn chứa huyền cơ gì. Vào hai đêm trước, thừa lúc Vân Quán Ninh đang ngủ, hắn đã nghiên cứu đã nghiên cứu lại, nhưng lại chẳng thấy gì trong tay áo nàng! Thậm chí là lật tung tất cả quần áo của nàng lên, cũng không thấy có gì kỳ lạ. Trước mắt chỉ có một khả năng đó là nữ nhân này biết yêu pháp! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng bốn năm bị cấm túc ở Thanh Ánh viện... Mặc Diệp gặp mãi cũng quen, nhưng Triệu Hoàng hậu và những người khác lại ngạc nhiên đến giật nảy mình. Có Vương phi nào lại mang theo bàn tính bên mình? Vậy có thể thấy hôm nay nữ nhân này phá Tích Nguyệt cũng là đã có chuẩn bị "Ngươi thường nổi sao?" Triệu Hoàng hậu giễu cợt: "Muốn xây mới lại cung điện ít nhất cũng phải tốn vài chục vạn lượng bạc trắng. Người có mấy chục vạn lượng bạc sao?" "Mẫu hậu khinh thường con sao?" Vân Quán Ninh đặt bàn tính xuống: "Nếu vậy, con sẽ bồi thường gấp đôi! Một trăm vạn lượng bạc, đủ rồi chứ?" Triệu Hoàng hậu hít sâu một hơi! "Vân Quán Ninh! Ngươi có biết người đang nói cái gì không?" Đó là cả một trăm vạn, chứ không phải chỉ đơn giản là một vạn! “Khoác loác quá, sẽ rất dễ làm trò hề cho thiên hạ”. Triệu Hoàng hậu nghiến răng nhìn nàng.