Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 337
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Mẫu hậu không cần lo! Đợi con xuất cung, con sẽ sai người mang trăm vạn lượng bạc đến. Mọi chuyện bây giờ cũng đã giải quyết xong, con dâu có thể đi được rồi chứ?" Vân Quán Ninh tràn đầy tự tin. Ánh mắt của Triệu Hoàng hậu liên tục thay đổi khi nhìn nàng. AdvertisementNha đầu thổi này đã khiến bà ta phải nhìn bằng con mắt khác... "Được rồi! Nhưng bổn cung phải cảnh cáo người trước. Nếu hôm nay người không đưa một trăm vạn lượng tới, ta sẽ lột da ngươi!" "Mẫu hậu cứ yên tâm mà chờ." Vân Quán Ninh mỉm cười. AdvertisementCả ba quay người rời đi. Vừa rời khỏi Khốn Ninh cung, Mặc Phi Phi đã không nhịn được mà hỏi: "Tẩu tẩu, tẩu lấy đầu ra một trăm vạn lượng bạc?" "Có bán tẩu đi cũng sợ không đủ một trăm vạn lượng!" "Nếu tẩu thật sự có thể lấy ra một trăm vạn lượng bạc, từ nay về sau muội sẽ kính cẩn gọi tẩu ba tiếng Vân trăm vạn!" Mặc Phi Phi trơ mặt, nghẹn họng nhìn nàng. Trên đường đi từ Khôn Ninh cũng trở ra, vẻ mặt kinh ngạc của nàng ấy dành cho nàng không ngớt. Vân trăm vạn: "Sao muội lại nói vậy?" "Ta chỉ đáng giá một trăm vạn lượng bạc trắng thôi sao?" Mặc Phi Phi nói không nên lời: "Tẩu tẩu, tẩu đúng là không tự lượng sức! Cho dù tẩu có nổi tiếng khắp kinh thành, thì cũng chẳng ai dám mua với cái giá một trăm vạn lượng đâu." Vân Quán Ninh: "Phũ phàng thấy sợ luôn!" Nàng làm vậy là vì ai cơ chứ? Mặc Phi Phi lúc này mới nở nụ cười vui vẻ, nàng ấy tiến lên ôm lấy cánh tay nàng: "Thất tẩu tẩu là tốt nhất! Tẩu tẩu hôm nay đều là vị muội mới phải gánh món nợ một trăm vạn không lồ này. Muội thấy áy náy vô cùng." "Hay vầy đi! Chúng ta lập tức chia nhau hành động, muội đi càn quét Vị Ương cung" "Thất ca ca thì đến chỗ mẫu phi càn quét Vĩnh Thọ cũng" "Còn tẩu tẩu thì về Vương phủ, cố gắng Vơ vét tất cả những thứ có giá trị. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, kiếm một trăm vạn cũng không khó." Nghe sao mà chua xót. Nhưng trong lòng Vân Quán Ninh thấy rất ấm áp. May thay, nha đầu Mặc Phi Phi bây giờ đã cùng chiến tuyến với nàng, vậy nên đối phó với Tần Tự Tuyết cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều... Còn cả Mặc Diệp, hắn đã khiến nàng hơi ngạc nhiên. Hôm nay hắn lại chủ động che chở cho nàng? Nàng biết, cho dù hôm nay nàng không mở miệng, Mặc Diệp cũng vẫn có cách đưa nàng lành lặn rời khỏi Khôn Ninh cung, cũng như không phải tốn cắt bạc nào. Nhưng nàng có mục đích khác... Nên mới cố ý bỏ ra một trăm vạn lượng bạc. Thấy nàng đưa mắt sang mình, Mặc Diệc hừ nhẹ: "Đừng có nhìn bổn vương à! Bổn vương không có thèm quan tâm mấy cái chuyện vớ vẩn của nàng đầu. Nàng có nhiều tiền lắm mà, tự tìm cách kiếm một trăm vạn đi." Vân Quán Ninh chép miệng. Uổng công nàng khi nãy có chút cảm động, tên cẩu nam nhân này lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Không thể ưa hắn nổi mà! "Không mượn vương gia hao tâm tổn trí." Vân Quán Ninh hừ lạnh: "Cùng lắm thì ta đi bán Viên Bảo." Mặc Diệp tức điên lên: "Nàng dám?" "Nếu nàng dám bán Viên Bảo, bổn vương sẽ bản nàng!" "Bản ta sẽ lỗ đó nha! Chẳng phải Phi Phi mới nói ta không đáng một trăm vạn lượng sao?" Vân Quán Ninh nói với vẻ mặt vô tội: "Ngươi nói xem, nếu phụ hoàng biết được sự tồn tại của Viên Bảo... Đừng nói là một trăm vạn lượng, cho dù là một trăm cái một trăm vạn lượng, phụ hoàng cũng cho ta?" Mặc Diệp và Mặc Phi Phi nhìn nhau: "Cách này hợp lý nhề!"
"Mẫu hậu không cần lo! Đợi con xuất cung, con sẽ sai người mang trăm vạn lượng bạc đến. Mọi chuyện bây giờ cũng đã giải quyết xong, con dâu có thể đi được rồi chứ?"
Vân Quán Ninh tràn đầy tự tin.
Ánh mắt của Triệu Hoàng hậu liên tục thay đổi khi nhìn nàng.
Advertisement
Nha đầu thổi này đã khiến bà ta phải nhìn bằng con mắt khác... "Được rồi! Nhưng bổn cung phải cảnh cáo người trước. Nếu hôm nay người không đưa một trăm vạn lượng tới, ta sẽ lột da ngươi!"
"Mẫu hậu cứ yên tâm mà chờ."
Vân Quán Ninh mỉm cười.
Advertisement
Cả ba quay người rời đi.
Vừa rời khỏi Khốn Ninh cung, Mặc Phi Phi đã không nhịn được mà hỏi: "Tẩu tẩu, tẩu lấy đầu ra một trăm vạn lượng bạc?"
"Có bán tẩu đi cũng sợ không đủ một trăm vạn lượng!"
"Nếu tẩu thật sự có thể lấy ra một trăm vạn lượng bạc, từ nay về sau muội sẽ kính cẩn gọi tẩu ba tiếng Vân trăm vạn!"
Mặc Phi Phi trơ mặt, nghẹn họng nhìn nàng.
Trên đường đi từ Khôn Ninh cũng trở ra, vẻ mặt kinh ngạc của nàng ấy dành cho nàng không
ngớt.
Vân trăm vạn: "Sao muội lại nói vậy?"
"Ta chỉ đáng giá một trăm vạn lượng bạc trắng thôi sao?"
Mặc Phi Phi nói không nên lời: "Tẩu tẩu, tẩu đúng là không tự lượng sức! Cho dù tẩu có nổi tiếng khắp kinh thành, thì cũng chẳng ai dám mua với cái giá một trăm vạn lượng đâu."
Vân Quán Ninh: "Phũ phàng thấy sợ luôn!"
Nàng làm vậy là vì ai cơ chứ?
Mặc Phi Phi lúc này mới nở nụ cười vui vẻ, nàng ấy tiến lên ôm lấy cánh tay nàng: "Thất tẩu tẩu là tốt nhất! Tẩu tẩu hôm nay đều là vị muội mới phải gánh món nợ một trăm vạn không lồ này. Muội thấy áy náy vô cùng."
"Hay vầy đi! Chúng ta lập tức chia nhau hành động, muội đi càn quét Vị Ương cung"
"Thất ca ca thì đến chỗ mẫu phi càn quét Vĩnh Thọ cũng"
"Còn tẩu tẩu thì về Vương phủ, cố gắng Vơ vét tất cả những thứ có giá trị. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, kiếm một trăm vạn cũng không khó."
Nghe sao mà chua xót.
Nhưng trong lòng Vân Quán Ninh thấy rất ấm áp.
May thay, nha đầu Mặc Phi Phi bây giờ đã cùng chiến tuyến với nàng, vậy nên đối phó với Tần Tự Tuyết cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều...
Còn cả Mặc Diệp, hắn đã khiến nàng hơi ngạc nhiên.
Hôm nay hắn lại chủ động che chở cho nàng?
Nàng biết, cho dù hôm nay nàng không mở miệng, Mặc Diệp cũng vẫn có cách đưa nàng lành lặn rời khỏi Khôn Ninh cung, cũng như không phải tốn cắt bạc nào.
Nhưng nàng có mục đích khác...
Nên mới cố ý bỏ ra một trăm vạn lượng bạc.
Thấy nàng đưa mắt sang mình, Mặc Diệc hừ nhẹ: "Đừng có nhìn bổn vương à! Bổn vương không có thèm quan tâm mấy cái chuyện vớ vẩn của nàng đầu. Nàng có nhiều tiền lắm mà, tự tìm cách kiếm một trăm vạn đi."
Vân Quán Ninh chép miệng.
Uổng công nàng khi nãy có chút cảm động, tên cẩu nam nhân này lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.
Không thể ưa hắn nổi mà!
"Không mượn vương gia hao tâm tổn trí."
Vân Quán Ninh hừ lạnh: "Cùng lắm thì ta đi bán Viên Bảo."
Mặc Diệp tức điên lên: "Nàng dám?"
"Nếu nàng dám bán Viên Bảo, bổn vương sẽ bản nàng!"
"Bản ta sẽ lỗ đó nha! Chẳng phải Phi Phi mới nói ta không đáng một trăm vạn lượng sao?"
Vân Quán Ninh nói với vẻ mặt vô tội: "Ngươi nói xem, nếu phụ hoàng biết được sự tồn tại của Viên Bảo... Đừng nói là một trăm vạn lượng, cho dù là một trăm cái một trăm vạn lượng, phụ hoàng cũng cho ta?"
Mặc Diệp và Mặc Phi Phi nhìn nhau: "Cách này hợp lý nhề!"
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Mẫu hậu không cần lo! Đợi con xuất cung, con sẽ sai người mang trăm vạn lượng bạc đến. Mọi chuyện bây giờ cũng đã giải quyết xong, con dâu có thể đi được rồi chứ?" Vân Quán Ninh tràn đầy tự tin. Ánh mắt của Triệu Hoàng hậu liên tục thay đổi khi nhìn nàng. AdvertisementNha đầu thổi này đã khiến bà ta phải nhìn bằng con mắt khác... "Được rồi! Nhưng bổn cung phải cảnh cáo người trước. Nếu hôm nay người không đưa một trăm vạn lượng tới, ta sẽ lột da ngươi!" "Mẫu hậu cứ yên tâm mà chờ." Vân Quán Ninh mỉm cười. AdvertisementCả ba quay người rời đi. Vừa rời khỏi Khốn Ninh cung, Mặc Phi Phi đã không nhịn được mà hỏi: "Tẩu tẩu, tẩu lấy đầu ra một trăm vạn lượng bạc?" "Có bán tẩu đi cũng sợ không đủ một trăm vạn lượng!" "Nếu tẩu thật sự có thể lấy ra một trăm vạn lượng bạc, từ nay về sau muội sẽ kính cẩn gọi tẩu ba tiếng Vân trăm vạn!" Mặc Phi Phi trơ mặt, nghẹn họng nhìn nàng. Trên đường đi từ Khôn Ninh cũng trở ra, vẻ mặt kinh ngạc của nàng ấy dành cho nàng không ngớt. Vân trăm vạn: "Sao muội lại nói vậy?" "Ta chỉ đáng giá một trăm vạn lượng bạc trắng thôi sao?" Mặc Phi Phi nói không nên lời: "Tẩu tẩu, tẩu đúng là không tự lượng sức! Cho dù tẩu có nổi tiếng khắp kinh thành, thì cũng chẳng ai dám mua với cái giá một trăm vạn lượng đâu." Vân Quán Ninh: "Phũ phàng thấy sợ luôn!" Nàng làm vậy là vì ai cơ chứ? Mặc Phi Phi lúc này mới nở nụ cười vui vẻ, nàng ấy tiến lên ôm lấy cánh tay nàng: "Thất tẩu tẩu là tốt nhất! Tẩu tẩu hôm nay đều là vị muội mới phải gánh món nợ một trăm vạn không lồ này. Muội thấy áy náy vô cùng." "Hay vầy đi! Chúng ta lập tức chia nhau hành động, muội đi càn quét Vị Ương cung" "Thất ca ca thì đến chỗ mẫu phi càn quét Vĩnh Thọ cũng" "Còn tẩu tẩu thì về Vương phủ, cố gắng Vơ vét tất cả những thứ có giá trị. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, kiếm một trăm vạn cũng không khó." Nghe sao mà chua xót. Nhưng trong lòng Vân Quán Ninh thấy rất ấm áp. May thay, nha đầu Mặc Phi Phi bây giờ đã cùng chiến tuyến với nàng, vậy nên đối phó với Tần Tự Tuyết cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều... Còn cả Mặc Diệp, hắn đã khiến nàng hơi ngạc nhiên. Hôm nay hắn lại chủ động che chở cho nàng? Nàng biết, cho dù hôm nay nàng không mở miệng, Mặc Diệp cũng vẫn có cách đưa nàng lành lặn rời khỏi Khôn Ninh cung, cũng như không phải tốn cắt bạc nào. Nhưng nàng có mục đích khác... Nên mới cố ý bỏ ra một trăm vạn lượng bạc. Thấy nàng đưa mắt sang mình, Mặc Diệc hừ nhẹ: "Đừng có nhìn bổn vương à! Bổn vương không có thèm quan tâm mấy cái chuyện vớ vẩn của nàng đầu. Nàng có nhiều tiền lắm mà, tự tìm cách kiếm một trăm vạn đi." Vân Quán Ninh chép miệng. Uổng công nàng khi nãy có chút cảm động, tên cẩu nam nhân này lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Không thể ưa hắn nổi mà! "Không mượn vương gia hao tâm tổn trí." Vân Quán Ninh hừ lạnh: "Cùng lắm thì ta đi bán Viên Bảo." Mặc Diệp tức điên lên: "Nàng dám?" "Nếu nàng dám bán Viên Bảo, bổn vương sẽ bản nàng!" "Bản ta sẽ lỗ đó nha! Chẳng phải Phi Phi mới nói ta không đáng một trăm vạn lượng sao?" Vân Quán Ninh nói với vẻ mặt vô tội: "Ngươi nói xem, nếu phụ hoàng biết được sự tồn tại của Viên Bảo... Đừng nói là một trăm vạn lượng, cho dù là một trăm cái một trăm vạn lượng, phụ hoàng cũng cho ta?" Mặc Diệp và Mặc Phi Phi nhìn nhau: "Cách này hợp lý nhề!"