Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 645
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Cùng lúc đó, Đức phi cũng dắt Mặc Tông Nhiên tiến vào trong điện: “Hoàng thượng, thời tiết oi bức, uống một tách trà hạ họa trước đi.” Nhìn thấy Vân Quán Ninh giúp ông ta giải vây, Dương thải y tràn đầy cảm kích: “Đa tạ Minh Vương phi!” Advertisement“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được.” Vân Quán Ninh vỗ vỗ vai Dương thái y như hai người anh em tốt. Cảm ơn cái gì chứ? Nàng là loại người đó sao? AdvertisementNước mắt cảm kích của Dương thái y sắp rơi xuống. Chỉ nghe thấy giọng nói Vân Quán Ninh chợt thay đổi: “Từ nay về sau tính mạng này của người đã là của ta rồi! Ngươi nhất định phải bảo vệ nó thật tốt, đừng để người khác lấy đi cái mạng nhỏ này của ngươi.” “Ta còn phải trông cậy vào người đi theo hỗ trợ ta nữa đấy...” Dương thái y khóc, nước mắt rơi xuống lã chã: "..." Nhìn thấy bộ dạng đầy nước mắt của ông ta, Vân Quán Ninh có lòng tốt chân thành khuyên nhủ ông ta: “Đừng quá cảm kích ta.” “Ta biết con người ta rất tốt! Nhưng ông đã già rồi mà vẫn còn khóc lóc om sòm như thế, thật sự là rất khó coi đấy!” “Trong lòng của ta cũng không yên tâm!” Nàng khẽ thở dài và lắc đầu. Dương thái y lau nước mắt: “Minh vương phi, vị thần cầu người làm người.” “Ta làm gì mà không phải người?” Vân Quán Ninh đang định lý luận với ông ta thì Mặc Diệp kéo nàng lại: “Ra ngoài rồi hắn nói.” Nàng đã đã bị Mặc Diệp nửa kéo nửa ôm ra khỏi Vĩnh Thọ Cung. “Tại sao lại phải đi ra ngoài rồi nói? Nói bên trong không phải là cũng tốt sao?” Vân Quán Ninh nhìn hắn bằng vẻ mặt đầy nghi ngờ. “Hôm nay trên triều đường, phụ hoàng quả thực rất tức giận.” Vẻ mặt Mặc Diệp nghiêm túc. “Tại sao?” Vân Quán Ninh không hiểu: “Buổi sáng chúng ta tiến cung, không phải là phụ hoàng rất vui vẻ sao? Chẳng lẽ thật sự đã gặp phải chuyện gì đó?” “Ừm” Mặc Diệp gật đầu. Hắn liếc nhìn vào trong thì thấy Triệu hoàng hậu vẫn đang đứng bên ngoài điện với vẻ mặt rối rắm. Bà ta không biết nên tiến vào trong điện, xem Đức phi và Mặc Tông Nhiên “rắc cẩu lương”, hay trực tiếp rời đi. Nhưng nếu không có lệnh của Mặc Tông Nhiên, Trương ma ma lại còn đang hôn mê chưa tỉnh... Triệu hoàng hậu lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Chỉ có thể cau mày đứng ngoài cửa nhìn Dương thái y đang ngồi xổm trên mặt đất, dùng kim bạc kiểm tra độc dược. Vân Quán Ninh hiểu ý của Mặc Diệp rồi. E rằng không tiện để cho Triệu hoàng hậu biết chuyện này. Nàng hạ thấp giọng: “Vậy thì chàng nói nhỏ cho ta biết, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Vân Quán Ninh cảm thấy hơi chột dạ. Chẳng lẽ Mặc Tông Nhiên vì Tống Tử Ngư mà tức giận? Bản thân ông ấy cũng đã nói rằng phong Tống Tử Ngư làm Khâm Thiên Giám, chính là phong cho bản thân hắn một chữ “gia”. Hôm nay vị gia này đã tự trói mình vào Ngự Thư Phòng, nhưng lại không đến Cần Chính Điện để thượng triều buổi sáng. cũng không thông báo trước cho Mặc Tông Nhiên về đại sự sắp diễn ra. Mặc Tông Nhiên tức giận quay trở lại Ngự Thư Phòng, thì phát hiện vị gia đó lại mất tích! Ông ấy muốn thảo luận với Tống Tử Ngư xem nên làm gì tiếp theo, thì cũng không tìm được ai cả! Vì vậy, Mặc Tông Nhiên đã tức giận lại càng thêm điên tiết... Sau đó Vĩnh Thọ Cung lại xảy ra chuyện, ông ấy đã mang theo cơn thịnh nộ đó đến. Vân Quán Ninh phân tích trong lòng rõ ràng thấu đáo. Nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Diệp biết rằng chắc chắn là nàng đã phân tích ra lý do khiến Mặc Tông Nhiên tức giận. Hắn cũng không nói rõ tại sao Mặc Tông Nhiên lại tức giận đến thế. Chỉ nói: “Trước mắt chúng ta phải nghĩ cách để phụ hoàng bớt giận lại đã.” Suy nghĩ của Vân Quán Ninh bị kéo lại.
Cùng lúc đó, Đức phi cũng dắt Mặc Tông Nhiên tiến vào trong điện: “Hoàng thượng, thời tiết oi bức, uống một tách trà hạ họa trước đi.”
Nhìn thấy Vân Quán Ninh giúp ông ta giải vây, Dương thải y tràn đầy cảm kích: “Đa tạ Minh Vương phi!”
Advertisement
“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được.”
Vân Quán Ninh vỗ vỗ vai Dương thái y như hai người anh em tốt.
Cảm ơn cái gì chứ?
Nàng là loại người đó sao?
Advertisement
Nước mắt cảm kích của Dương thái y sắp rơi xuống.
Chỉ nghe thấy giọng nói Vân Quán Ninh chợt thay đổi: “Từ nay về sau tính mạng này của người đã là của ta rồi! Ngươi nhất định phải bảo vệ nó thật tốt, đừng để người khác lấy đi cái mạng nhỏ này của ngươi.”
“Ta còn phải trông cậy vào người đi theo hỗ trợ ta nữa đấy...”
Dương thái y khóc, nước mắt rơi xuống lã chã: "..."
Nhìn thấy bộ dạng đầy nước mắt của ông ta, Vân Quán Ninh có lòng tốt chân thành khuyên nhủ ông ta: “Đừng quá cảm kích ta.”
“Ta biết con người ta rất tốt! Nhưng ông đã già rồi mà vẫn còn khóc lóc om sòm như thế, thật sự là rất khó coi đấy!”
“Trong lòng của ta cũng không yên tâm!”
Nàng khẽ thở dài và lắc đầu.
Dương thái y lau nước mắt: “Minh vương phi, vị thần cầu người làm người.”
“Ta làm gì mà không phải người?”
Vân Quán Ninh đang định lý luận với ông ta thì Mặc Diệp kéo nàng lại: “Ra ngoài rồi hắn nói.”
Nàng đã đã bị Mặc Diệp nửa kéo nửa ôm ra khỏi Vĩnh Thọ Cung.
“Tại sao lại phải đi ra ngoài rồi nói? Nói bên trong không phải là cũng tốt sao?”
Vân Quán Ninh nhìn hắn bằng vẻ mặt đầy nghi ngờ.
“Hôm nay trên triều đường, phụ hoàng quả thực rất tức giận.”
Vẻ mặt Mặc Diệp nghiêm túc.
“Tại sao?”
Vân Quán Ninh không hiểu: “Buổi sáng chúng ta tiến cung, không phải là phụ hoàng rất vui vẻ sao? Chẳng lẽ thật sự đã gặp phải chuyện gì đó?”
“Ừm”
Mặc Diệp gật đầu.
Hắn liếc nhìn vào trong thì thấy Triệu hoàng hậu vẫn đang đứng bên ngoài điện với vẻ mặt rối rắm.
Bà ta không biết nên tiến vào trong điện, xem Đức phi và Mặc Tông Nhiên “rắc cẩu lương”, hay trực tiếp rời đi.
Nhưng nếu không có lệnh của Mặc Tông Nhiên, Trương ma ma lại còn đang hôn mê chưa tỉnh...
Triệu hoàng hậu lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Chỉ có thể cau mày đứng ngoài cửa nhìn Dương thái y đang ngồi xổm trên mặt đất, dùng kim bạc kiểm tra độc dược.
Vân Quán Ninh hiểu ý của Mặc Diệp rồi.
E rằng không tiện để cho Triệu hoàng hậu biết chuyện này.
Nàng hạ thấp giọng: “Vậy thì chàng nói nhỏ cho ta biết, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Vân Quán Ninh cảm thấy hơi chột dạ.
Chẳng lẽ Mặc Tông Nhiên vì Tống Tử Ngư mà tức giận?
Bản thân ông ấy cũng đã nói rằng phong Tống Tử Ngư làm Khâm Thiên Giám, chính là phong cho bản thân hắn một chữ “gia”. Hôm nay vị gia này đã tự trói mình vào Ngự Thư Phòng, nhưng lại không đến Cần Chính Điện để thượng triều buổi sáng.
cũng không thông báo trước cho Mặc Tông Nhiên về đại sự sắp diễn ra.
Mặc Tông Nhiên tức giận quay trở lại Ngự Thư Phòng, thì phát hiện vị gia đó lại mất tích!
Ông ấy muốn thảo luận với Tống Tử Ngư xem nên làm gì tiếp theo, thì cũng không tìm được ai cả!
Vì vậy, Mặc Tông Nhiên đã tức giận lại càng thêm điên tiết...
Sau đó Vĩnh Thọ Cung lại xảy ra chuyện, ông ấy đã mang theo cơn thịnh nộ đó đến.
Vân Quán Ninh phân tích trong lòng rõ ràng thấu đáo.
Nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Diệp biết rằng chắc chắn là nàng đã phân tích ra lý do khiến Mặc Tông Nhiên tức giận. Hắn cũng không nói rõ tại sao Mặc Tông Nhiên lại tức giận đến thế.
Chỉ nói: “Trước mắt chúng ta phải nghĩ cách để phụ hoàng bớt giận lại đã.”
Suy nghĩ của Vân Quán Ninh bị kéo lại.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Cùng lúc đó, Đức phi cũng dắt Mặc Tông Nhiên tiến vào trong điện: “Hoàng thượng, thời tiết oi bức, uống một tách trà hạ họa trước đi.” Nhìn thấy Vân Quán Ninh giúp ông ta giải vây, Dương thải y tràn đầy cảm kích: “Đa tạ Minh Vương phi!” Advertisement“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được.” Vân Quán Ninh vỗ vỗ vai Dương thái y như hai người anh em tốt. Cảm ơn cái gì chứ? Nàng là loại người đó sao? AdvertisementNước mắt cảm kích của Dương thái y sắp rơi xuống. Chỉ nghe thấy giọng nói Vân Quán Ninh chợt thay đổi: “Từ nay về sau tính mạng này của người đã là của ta rồi! Ngươi nhất định phải bảo vệ nó thật tốt, đừng để người khác lấy đi cái mạng nhỏ này của ngươi.” “Ta còn phải trông cậy vào người đi theo hỗ trợ ta nữa đấy...” Dương thái y khóc, nước mắt rơi xuống lã chã: "..." Nhìn thấy bộ dạng đầy nước mắt của ông ta, Vân Quán Ninh có lòng tốt chân thành khuyên nhủ ông ta: “Đừng quá cảm kích ta.” “Ta biết con người ta rất tốt! Nhưng ông đã già rồi mà vẫn còn khóc lóc om sòm như thế, thật sự là rất khó coi đấy!” “Trong lòng của ta cũng không yên tâm!” Nàng khẽ thở dài và lắc đầu. Dương thái y lau nước mắt: “Minh vương phi, vị thần cầu người làm người.” “Ta làm gì mà không phải người?” Vân Quán Ninh đang định lý luận với ông ta thì Mặc Diệp kéo nàng lại: “Ra ngoài rồi hắn nói.” Nàng đã đã bị Mặc Diệp nửa kéo nửa ôm ra khỏi Vĩnh Thọ Cung. “Tại sao lại phải đi ra ngoài rồi nói? Nói bên trong không phải là cũng tốt sao?” Vân Quán Ninh nhìn hắn bằng vẻ mặt đầy nghi ngờ. “Hôm nay trên triều đường, phụ hoàng quả thực rất tức giận.” Vẻ mặt Mặc Diệp nghiêm túc. “Tại sao?” Vân Quán Ninh không hiểu: “Buổi sáng chúng ta tiến cung, không phải là phụ hoàng rất vui vẻ sao? Chẳng lẽ thật sự đã gặp phải chuyện gì đó?” “Ừm” Mặc Diệp gật đầu. Hắn liếc nhìn vào trong thì thấy Triệu hoàng hậu vẫn đang đứng bên ngoài điện với vẻ mặt rối rắm. Bà ta không biết nên tiến vào trong điện, xem Đức phi và Mặc Tông Nhiên “rắc cẩu lương”, hay trực tiếp rời đi. Nhưng nếu không có lệnh của Mặc Tông Nhiên, Trương ma ma lại còn đang hôn mê chưa tỉnh... Triệu hoàng hậu lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Chỉ có thể cau mày đứng ngoài cửa nhìn Dương thái y đang ngồi xổm trên mặt đất, dùng kim bạc kiểm tra độc dược. Vân Quán Ninh hiểu ý của Mặc Diệp rồi. E rằng không tiện để cho Triệu hoàng hậu biết chuyện này. Nàng hạ thấp giọng: “Vậy thì chàng nói nhỏ cho ta biết, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Vân Quán Ninh cảm thấy hơi chột dạ. Chẳng lẽ Mặc Tông Nhiên vì Tống Tử Ngư mà tức giận? Bản thân ông ấy cũng đã nói rằng phong Tống Tử Ngư làm Khâm Thiên Giám, chính là phong cho bản thân hắn một chữ “gia”. Hôm nay vị gia này đã tự trói mình vào Ngự Thư Phòng, nhưng lại không đến Cần Chính Điện để thượng triều buổi sáng. cũng không thông báo trước cho Mặc Tông Nhiên về đại sự sắp diễn ra. Mặc Tông Nhiên tức giận quay trở lại Ngự Thư Phòng, thì phát hiện vị gia đó lại mất tích! Ông ấy muốn thảo luận với Tống Tử Ngư xem nên làm gì tiếp theo, thì cũng không tìm được ai cả! Vì vậy, Mặc Tông Nhiên đã tức giận lại càng thêm điên tiết... Sau đó Vĩnh Thọ Cung lại xảy ra chuyện, ông ấy đã mang theo cơn thịnh nộ đó đến. Vân Quán Ninh phân tích trong lòng rõ ràng thấu đáo. Nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Diệp biết rằng chắc chắn là nàng đã phân tích ra lý do khiến Mặc Tông Nhiên tức giận. Hắn cũng không nói rõ tại sao Mặc Tông Nhiên lại tức giận đến thế. Chỉ nói: “Trước mắt chúng ta phải nghĩ cách để phụ hoàng bớt giận lại đã.” Suy nghĩ của Vân Quán Ninh bị kéo lại.