Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 646
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng cau mày: “Bớt giận? Chàng còn chưa nói cho ta biết rốt cuộc là tại sao phụ hoàng lại tức giận nữa mà! “Nàng không đoán ra à?” AdvertisementMặc Diệp có hơi kinh ngạc. Ngày thường, nữ nhân này không phải tự xưng là “Vân bán tiên” sao? Chuyện gì cũng có thể nửa đúng nửa sai bẩm ngón tay đoán ra, nhưng hôm nay vậy mà lại không đoán ra được? AdvertisementVân Quán Ninh xấu hổ: “Ta không phải Tống Tử Ngư, làm sao có thể đoán ra được?” Mặc Diệp vừa buồn cười vừa bất lực, đành phải ghé sát vào tai nàng nhỏ giọng thì thầm vài câu. Sau khi nghe được những lời của hắn, khuôn mặt của Vân Quán Ninh liền biến sắc, nàng kinh ngạc nhìn Mặc Diệp: “Chàng nói cái gì?!” Mặc Diệp còn chưa kịp trả lời thì nàng đã tự lẩm bẩm một mình: “Thảo nào phụ hoàng lại tức giận!” “Tại sao Tây Quận lại đột nhiên nghĩ ra chiêu này?” Vân Quán Ninh nhíu mày thật chặt: “Không phải từ mấy ngày trước biên cương có truyền lời về nói rằng Chu tướng quân anh dũng uy phong đã đánh Tây Quận thất bại, co chân tháo chạy sao?” “Đúng vậy.” Mặc Diệp khẽ gật đầu. “Kể từ khi Tây Quận sợ tháo chạy thì chính là kẻ thua cuộc rồi!” Vân Quán Ninh bất bình xắn tay áo lên: “Làm gì có chuyện kẻ thắng phải gửi công chúa đi hòa thân với kẻ thua được?” Hóa ra là Tây Quận vậy mà lại đòi cưới công chúa của Nam Quận! Mặc dù không có nói thẳng tên muốn cưới vị công chúa nào, nhưng Mặc Tông Nhiên chỉ có hai cô con gái. Ngũ công chúa Mặc Du Du, cứu công chúa Mặc Phi Phi. “Tây Quận đã hứa rằng chỉ cần gả công chúa sang hòa thân, bọn họ sẽ chung sống hòa thuận với Nam Quận. Sau này cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng sẽ không động binh mã với Nam Quần nữa.” Vẻ mặt của Mặc Diệp rất nghiêm túc. Vân Quán Ninh thấy vậy tức giận đến mức xắn hết tay áo lên, lộ ra một cánh tay trắng như tuyết... Hắn chu đáo hạ tay áo xuống cho nàng: “Mặc vào đi, đang có gió lạnh thấu xương đấy.” “Bị cảm lạnh là không tốt đầu” Vân Quán Ninh liếc nhìn ống tay áo bị hắn kéo xuống: “Tây Quận rõ ràng là con cóc muốn ăn thịt thiên nga!” “Đánh trận không thắng được, lại còn muốn cưới công chúa để hòa thân. Đang nằm mơ sao?” Nàng và Mặc Du Du hiểm khi qua lại. Nhưng nàng cũng biết vị ngũ công chúa này tính tình trầm lặng, không thích đấu đá. Vào sinh thần của Đức phi năm ngoái, ở trong Vĩnh Thọ Cung, Mặc Du Du đã không cười nhạo Vân Quán Ninh với Chu Oanh Oanh. Mà ngược lại còn dịu dàng mỉm cười với nàng và cổ vũ nàng. Khi đó, trong lòng Vân Quán Ninh khá cảm động. Nàng nhanh chóng phân tích, Xét về tuổi tác, Mặc Du Du lớn hơn Mặc Phi Phi. Bây giờ ngay cả Mặc Diệp cũng đã kết hôn và có con nhưng Mặc Du Du vẫn chưa xuất giá. Trong dân gian đã có không ít lời đồn đại, cho rằng ngũ công chúa đã phải làm một lão cô nương trong cung vân vân. Trước đây Mặc Phi Phi cũng đã nói với nàng rằng Mặc Du Du sợ phải hòa thân. Không ngờ, đã nói trúng phóc. Dù sao thì lần này, cho dù có hòa thân, chỉ cần Mặc Du Du còn chưa xuất giá. Thì chuyện hòa thân cũng sẽ không rơi xuống đầu Mặc Phi Phi. Mặc Phi Phi còn nhỏ và là đứa con gái được Mặc Tông Nhiên và Đức phi sủng ái nhất.
Nàng cau mày: “Bớt giận? Chàng còn chưa nói cho ta biết rốt cuộc là tại sao phụ hoàng lại tức giận nữa mà!
“Nàng không đoán ra à?”
Advertisement
Mặc Diệp có hơi kinh ngạc.
Ngày thường, nữ nhân này không phải tự xưng là “Vân bán tiên” sao?
Chuyện gì cũng có thể nửa đúng nửa sai bẩm ngón tay đoán ra, nhưng hôm nay vậy mà lại không đoán ra được?
Advertisement
Vân Quán Ninh xấu hổ: “Ta không phải Tống Tử Ngư, làm sao có thể đoán ra được?”
Mặc Diệp vừa buồn cười vừa bất lực, đành phải ghé sát vào tai nàng nhỏ giọng thì thầm vài câu.
Sau khi nghe được những lời của hắn, khuôn mặt của Vân Quán Ninh liền biến sắc, nàng kinh ngạc nhìn Mặc Diệp: “Chàng nói cái gì?!”
Mặc Diệp còn chưa kịp trả lời thì nàng đã tự lẩm bẩm một mình: “Thảo nào phụ hoàng lại tức giận!”
“Tại sao Tây Quận lại đột nhiên nghĩ ra chiêu này?”
Vân Quán Ninh nhíu mày thật chặt: “Không phải từ mấy ngày trước biên cương có truyền lời về nói rằng Chu tướng quân anh dũng uy phong đã đánh Tây Quận thất bại, co chân tháo chạy sao?”
“Đúng vậy.”
Mặc Diệp khẽ gật đầu.
“Kể từ khi Tây Quận sợ tháo chạy thì chính là kẻ thua cuộc rồi!”
Vân Quán Ninh bất bình xắn tay áo lên: “Làm gì có chuyện kẻ thắng phải gửi công chúa đi hòa thân với kẻ thua được?”
Hóa ra là Tây Quận vậy mà lại đòi cưới công chúa của Nam Quận!
Mặc dù không có nói thẳng tên muốn cưới vị công chúa nào, nhưng Mặc Tông Nhiên chỉ có hai cô con gái.
Ngũ công chúa Mặc Du Du, cứu công chúa Mặc Phi Phi.
“Tây Quận đã hứa rằng chỉ cần gả công chúa sang hòa thân, bọn họ sẽ chung sống hòa thuận với Nam Quận. Sau này cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng sẽ không động binh mã với Nam Quần nữa.”
Vẻ mặt của Mặc Diệp rất nghiêm túc.
Vân Quán Ninh thấy vậy tức giận đến mức xắn hết tay áo lên, lộ ra một cánh tay trắng như tuyết...
Hắn chu đáo hạ tay áo xuống cho nàng: “Mặc vào đi, đang có gió lạnh thấu xương đấy.”
“Bị cảm lạnh là không tốt đầu”
Vân Quán Ninh liếc nhìn ống tay áo bị hắn kéo xuống: “Tây Quận rõ ràng là con cóc muốn ăn thịt thiên nga!”
“Đánh trận không thắng được, lại còn muốn cưới công chúa để hòa thân. Đang nằm mơ sao?”
Nàng và Mặc Du Du hiểm khi qua lại.
Nhưng nàng cũng biết vị ngũ công chúa này tính tình trầm lặng, không thích đấu đá.
Vào sinh thần của Đức phi năm ngoái, ở trong Vĩnh Thọ Cung, Mặc Du Du đã không cười nhạo Vân Quán Ninh với Chu Oanh Oanh. Mà ngược lại còn dịu dàng mỉm cười với nàng và cổ vũ nàng.
Khi đó, trong lòng Vân Quán Ninh khá cảm động.
Nàng nhanh chóng phân tích,
Xét về tuổi tác, Mặc Du Du lớn hơn Mặc Phi Phi.
Bây giờ ngay cả Mặc Diệp cũng đã kết hôn và có con nhưng Mặc Du Du vẫn chưa xuất giá.
Trong dân gian đã có không ít lời đồn đại, cho rằng ngũ công chúa đã phải làm một lão cô nương trong cung vân vân.
Trước đây Mặc Phi Phi cũng đã nói với nàng rằng Mặc Du Du sợ phải hòa thân.
Không ngờ, đã nói trúng phóc.
Dù sao thì lần này, cho dù có hòa thân, chỉ cần Mặc Du Du còn chưa xuất giá. Thì chuyện hòa thân cũng sẽ không rơi xuống đầu Mặc Phi Phi.
Mặc Phi Phi còn nhỏ và là đứa con gái được Mặc Tông Nhiên và Đức phi sủng ái nhất.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng cau mày: “Bớt giận? Chàng còn chưa nói cho ta biết rốt cuộc là tại sao phụ hoàng lại tức giận nữa mà! “Nàng không đoán ra à?” AdvertisementMặc Diệp có hơi kinh ngạc. Ngày thường, nữ nhân này không phải tự xưng là “Vân bán tiên” sao? Chuyện gì cũng có thể nửa đúng nửa sai bẩm ngón tay đoán ra, nhưng hôm nay vậy mà lại không đoán ra được? AdvertisementVân Quán Ninh xấu hổ: “Ta không phải Tống Tử Ngư, làm sao có thể đoán ra được?” Mặc Diệp vừa buồn cười vừa bất lực, đành phải ghé sát vào tai nàng nhỏ giọng thì thầm vài câu. Sau khi nghe được những lời của hắn, khuôn mặt của Vân Quán Ninh liền biến sắc, nàng kinh ngạc nhìn Mặc Diệp: “Chàng nói cái gì?!” Mặc Diệp còn chưa kịp trả lời thì nàng đã tự lẩm bẩm một mình: “Thảo nào phụ hoàng lại tức giận!” “Tại sao Tây Quận lại đột nhiên nghĩ ra chiêu này?” Vân Quán Ninh nhíu mày thật chặt: “Không phải từ mấy ngày trước biên cương có truyền lời về nói rằng Chu tướng quân anh dũng uy phong đã đánh Tây Quận thất bại, co chân tháo chạy sao?” “Đúng vậy.” Mặc Diệp khẽ gật đầu. “Kể từ khi Tây Quận sợ tháo chạy thì chính là kẻ thua cuộc rồi!” Vân Quán Ninh bất bình xắn tay áo lên: “Làm gì có chuyện kẻ thắng phải gửi công chúa đi hòa thân với kẻ thua được?” Hóa ra là Tây Quận vậy mà lại đòi cưới công chúa của Nam Quận! Mặc dù không có nói thẳng tên muốn cưới vị công chúa nào, nhưng Mặc Tông Nhiên chỉ có hai cô con gái. Ngũ công chúa Mặc Du Du, cứu công chúa Mặc Phi Phi. “Tây Quận đã hứa rằng chỉ cần gả công chúa sang hòa thân, bọn họ sẽ chung sống hòa thuận với Nam Quận. Sau này cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng sẽ không động binh mã với Nam Quần nữa.” Vẻ mặt của Mặc Diệp rất nghiêm túc. Vân Quán Ninh thấy vậy tức giận đến mức xắn hết tay áo lên, lộ ra một cánh tay trắng như tuyết... Hắn chu đáo hạ tay áo xuống cho nàng: “Mặc vào đi, đang có gió lạnh thấu xương đấy.” “Bị cảm lạnh là không tốt đầu” Vân Quán Ninh liếc nhìn ống tay áo bị hắn kéo xuống: “Tây Quận rõ ràng là con cóc muốn ăn thịt thiên nga!” “Đánh trận không thắng được, lại còn muốn cưới công chúa để hòa thân. Đang nằm mơ sao?” Nàng và Mặc Du Du hiểm khi qua lại. Nhưng nàng cũng biết vị ngũ công chúa này tính tình trầm lặng, không thích đấu đá. Vào sinh thần của Đức phi năm ngoái, ở trong Vĩnh Thọ Cung, Mặc Du Du đã không cười nhạo Vân Quán Ninh với Chu Oanh Oanh. Mà ngược lại còn dịu dàng mỉm cười với nàng và cổ vũ nàng. Khi đó, trong lòng Vân Quán Ninh khá cảm động. Nàng nhanh chóng phân tích, Xét về tuổi tác, Mặc Du Du lớn hơn Mặc Phi Phi. Bây giờ ngay cả Mặc Diệp cũng đã kết hôn và có con nhưng Mặc Du Du vẫn chưa xuất giá. Trong dân gian đã có không ít lời đồn đại, cho rằng ngũ công chúa đã phải làm một lão cô nương trong cung vân vân. Trước đây Mặc Phi Phi cũng đã nói với nàng rằng Mặc Du Du sợ phải hòa thân. Không ngờ, đã nói trúng phóc. Dù sao thì lần này, cho dù có hòa thân, chỉ cần Mặc Du Du còn chưa xuất giá. Thì chuyện hòa thân cũng sẽ không rơi xuống đầu Mặc Phi Phi. Mặc Phi Phi còn nhỏ và là đứa con gái được Mặc Tông Nhiên và Đức phi sủng ái nhất.