Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 661

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vừa nhìn thấy, Nam Cung Nguyệt đã nghi ngờ, đúng lúc Vân Quán Ninh đuổi tới. "Sở Vương, đại tẩu, trùng hợp ghế." Nàng mỉm cười bước đến, ngăn ánh mắt nghi ngờ của Nam Cung Nguyệt lại: "Hôm nay thời tiết rất đẹp, hai người cũng ra ngoài dạo phố sao? Ồ, thị vệ nhà tẩu sao thế?" Nhìn thấy tên thị vệ bị đánh bầm dập, Vân Quán Ninh giả vờ kinh ngạc. AdvertisementMặt tên thị vệ đó lại càng đỏ hơn. "Không có gì." Nam Cung Nguyệt dịu dàng mỉm cười: "Ninh Nhi, hai người đây là?" "Ô, bọn ta đến nhà ngoại tổ phụ!" Vân Quán Ninh cười đáp: "Hai người định về vương phủ sao?" AdvertisementNam Cung Nguyệt gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía Viên Bảo đang vùi trong lòng Mặc Diệp: "Vị tiểu công tử này là ai? Thấy lão thất rất che chở cho nó đó." Mặc Hồi Diện cũng nhìn chằm chằm vào Viên Bảo. Ánh mắt Vân Quán Ninh chợt lóe lên vẻ u ám. Nếu Mặc Diệp không ra mặt, chuyện này sẽ không phát triển đến nước phức tạp thế này. Vừa rồi hắn cứ bá đạo bảo vệ nhóc con, chỉ sợ đã dấy lên sự nghi ngờ của Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt... Phu thê hai người họ, không giống với Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh, chỉ một câu "con trai nuôi" là có thể che giấu được chuyện này. Chỉ thấy trong mắt hai người tràn đầy nghi hoặc, Vân Quán Ninh đã biết, sợ là bọn họ đã âm thầm suy đoán rồi. Nàng khẽ mỉm cười nói: "Vừa nãy ta..." Còn chưa nói xong, sau lưng đã vang lên gọng nói kinh ngạc: "Ninh Nhi?" Là tiếng của Chu Oanh Oanh. Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay. Rốt cuộc hôm nay là ngày gì, sao mọi người đều tụ tập lại một chỗ vậy? Lẽ nào lát nữa còn gặp Mặc Hồi Phong và Tân Tự Tuyết nữa sao? Hoặc là, thậm chí cũng có thể gặp được Mặc Vĩ trước nay không ra khỏi cửa? Nàng bất lực lắc đầu, quay người nhìn Chu Oanh Oanh vẻ mặt kinh ngạc bước đến. Nàng ta còn dắt tay một bé gái theo, bé gái này trên đầu tết hai bím tóc cao ngất. Gương mặt bụ bẫm, dường như ngũ quan đều đang chen chúc nhau. Nhất là đôi mắt sắp híp thành một đường kẻ. Cái cổ cũng béo đến mức không thấy đâu. Nhìn từ xa, giống như một chú ngỗng béo đang ục ịch bước đến. Bé gái này chính là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Chu Oanh Oanh, Chu Điềm Điềm. "Vừa nãy ta còn nói với Điềm Điềm, dẫn con bé đi tìm Viên Bảo ca ca chơi đó! Không ngờ lại tình cờ gặp được các muội ở đây, đúng là trùng hợp quá!" "Đúng vậy, trùng hợp ghế." Vân Quán Ninh cố mỉm cười. Lúc này Viên Bảo khẽ ngẩng đầu lên, lộ ra đôi mắt to đen láy: "Hi, bình tưới nước muội muội." "Lại gặp nhau rồi!" ỖThằng bé không mở lời còn được, vừa mở lời xiên kẹo hồ lô trong tay Chu Điềm Điềm đã rơi "lạch cạch” xuống đất. Cô bé khôi phục lại tinh thần, khó khăn khom lưng nhặt kẹo hồ lô dưới đất lên. "Muội còn muốn ăn sao?" Viên Bảo nghiêm túc nói: "Muội lại béo hơn lần trước rồi! Nếu muội còn béo nữa sẽ biến thành một quả bong bóng, gió thổi một cái sẽ bay tít lên trời, không thể nào về được nữa!" "Hu hu hu..." Chu Điềm Điềm hậm hực dậm chân, bật khóc nức nở! Cũng không biết cô bé khóc vì quá béo nên không khom lưng xuống nhặt kẹo hồ lô được, hay là vì những lời trêu chọc của Viên Bảo... Nhưng tay chân béo múp của cô bé vừa bắt đầu vung vẩy, có thể nói là "trời đất rung chuyển". "Mau nhìn kìa, Điềm Điềm xấu hổ rồi!" Chu Oanh Oanh vội dỗ dành cô bé, mỉm cười giải thích với Vân Quán Ninh. Xấu hổ? Giải thích như vậy cũng gượng gạo quá! Vân Quán Ninh cười mỉa mai: "Đúng vậy, hahaha, mãnh nữ xấu hổ hahaha..." Khó khăn lắm mới dỗ dành được Chu Điềm Điềm, Mặc Diệp lại nói thêm một câu: "Viên Bảo, phải dịu dàng với cô nương nhà người ta một chút, không được nói thẳng ra như vậy!" Vẻ mặt hắn nghiêm túc nói với Viện Bảo. Chu Điềm Điềm hơi béo một chút chứ không có ngốc. Vừa nghe thấy lời này đã biết Mặc Diệp cũng đang nói cô bé béo. Cô bé ngồi bệt xuống đất, lại bắt đầu khống rống lên, hai bím tóc trên đầu cũng lắc lư theo... Vân Quản Ninh Vỗ trán, Chu Oanh Oanh cũng rất đau đầu. "Viên Bảo, hay là con dẫn Điềm Điềm đi mua xiên kẹo hồ lô mới đi!" Vân Quản Ninh nháy mắt ra hiệu với Như Ngọc. Viên Bảo phản ứng rất nhanh, thằng bé kéo Chu Điềm Điềm đứng dậy: "Chu Tiểu Béo, ta mời muội ăn kẹo hồ lô! Muội đừng khóc nữa, hôm nay muội ăn bao nhiêu ta cũng mời hết!"

Vừa nhìn thấy, Nam Cung Nguyệt đã nghi ngờ, đúng lúc Vân Quán Ninh đuổi tới. 

"Sở Vương, đại tẩu, trùng hợp ghế." 

Nàng mỉm cười bước đến, ngăn ánh mắt nghi ngờ của Nam Cung Nguyệt lại: "Hôm nay thời tiết rất đẹp, hai người cũng ra ngoài dạo phố sao? Ồ, thị vệ nhà tẩu sao thế?" 

Nhìn thấy tên thị vệ bị đánh bầm dập, Vân Quán Ninh giả vờ kinh ngạc. 

Advertisement

Mặt tên thị vệ đó lại càng đỏ hơn. 

"Không có gì." 

Nam Cung Nguyệt dịu dàng mỉm cười: "Ninh Nhi, hai người đây là?" 

"Ô, bọn ta đến nhà ngoại tổ phụ!" 

Vân Quán Ninh cười đáp: "Hai người định về vương phủ sao?" 

Advertisement

Nam Cung Nguyệt gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía Viên Bảo đang vùi trong lòng Mặc Diệp: "Vị tiểu công tử này là ai? Thấy lão thất rất che chở cho nó đó." 

Mặc Hồi Diện cũng nhìn chằm chằm vào Viên Bảo. 

Ánh mắt Vân Quán Ninh chợt lóe lên vẻ u ám. 

Nếu Mặc Diệp không ra mặt, chuyện này sẽ không phát triển đến nước phức tạp thế này. 

Vừa rồi hắn cứ bá đạo bảo vệ nhóc con, chỉ sợ đã dấy lên sự nghi ngờ của Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt... 

Phu thê hai người họ, không giống với Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh, chỉ một câu "con trai nuôi" là có thể che giấu được chuyện này. 

Chỉ thấy trong mắt hai người tràn đầy nghi hoặc, Vân Quán Ninh đã biết, sợ là bọn họ đã âm thầm suy đoán rồi. Nàng khẽ mỉm cười nói: "Vừa nãy ta..." 

Còn chưa nói xong, sau lưng đã vang lên gọng nói kinh ngạc: "Ninh Nhi?" 

Là tiếng của Chu Oanh Oanh. 

Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay. 

Rốt cuộc hôm nay là ngày gì, sao mọi người đều tụ tập lại một chỗ vậy? 

Lẽ nào lát nữa còn gặp Mặc Hồi Phong và Tân Tự Tuyết nữa sao? 

Hoặc là, thậm chí cũng có thể gặp được Mặc Vĩ trước nay không ra khỏi cửa? 

Nàng bất lực lắc đầu, quay người nhìn Chu Oanh Oanh vẻ mặt kinh ngạc bước đến. Nàng ta còn dắt tay một bé gái theo, bé gái này trên đầu tết hai bím tóc cao ngất. 

Gương mặt bụ bẫm, dường như ngũ quan đều đang chen chúc nhau. 

Nhất là đôi mắt sắp híp thành một đường kẻ. 

Cái cổ cũng béo đến mức không thấy đâu. 

Nhìn từ xa, giống như một chú ngỗng béo đang ục ịch bước đến. 

Bé gái này chính là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Chu Oanh Oanh, Chu Điềm Điềm. 

"Vừa nãy ta còn nói với Điềm Điềm, dẫn con bé đi tìm Viên Bảo ca ca chơi đó! Không ngờ lại tình cờ gặp được các muội ở đây, đúng là trùng hợp quá!" 

"Đúng vậy, trùng hợp ghế." 

Vân Quán Ninh cố mỉm cười. 

Lúc này Viên Bảo khẽ ngẩng đầu lên, lộ ra đôi mắt to đen láy: "Hi, bình tưới nước muội muội." 

"Lại gặp nhau rồi!" 

ỖThằng bé không mở lời còn được, vừa mở lời xiên kẹo hồ lô trong tay Chu Điềm Điềm đã rơi "lạch cạch” xuống đất. 

Cô bé khôi phục lại tinh thần, khó khăn khom lưng nhặt kẹo hồ lô dưới đất lên. 

"Muội còn muốn ăn sao?" 

Viên Bảo nghiêm túc nói: "Muội lại béo hơn lần trước rồi! Nếu muội còn béo nữa sẽ biến thành một quả bong bóng, gió thổi một cái sẽ bay tít lên trời, không thể nào về được nữa!" 

"Hu hu hu..." 

Chu Điềm Điềm hậm hực dậm chân, bật khóc nức nở! 

Cũng không biết cô bé khóc vì quá béo nên không khom lưng xuống nhặt kẹo hồ lô được, hay là vì những lời trêu chọc của Viên Bảo... 

Nhưng tay chân béo múp của cô bé vừa bắt đầu vung vẩy, có thể nói là "trời đất rung chuyển". 

"Mau nhìn kìa, Điềm Điềm xấu hổ rồi!" 

Chu Oanh Oanh vội dỗ dành cô bé, mỉm cười giải thích với Vân Quán Ninh. 

Xấu hổ? 

Giải thích như vậy cũng gượng gạo quá! 

Vân Quán Ninh cười mỉa mai: "Đúng vậy, hahaha, mãnh nữ xấu hổ hahaha..." 

Khó khăn lắm mới dỗ dành được Chu Điềm Điềm, Mặc Diệp lại nói thêm một câu: "Viên Bảo, phải dịu dàng với cô nương nhà người ta một chút, không được nói thẳng ra như vậy!" 

Vẻ mặt hắn nghiêm túc nói với Viện Bảo. 

Chu Điềm Điềm hơi béo một chút chứ không có ngốc. 

Vừa nghe thấy lời này đã biết Mặc Diệp cũng đang nói cô bé béo. 

Cô bé ngồi bệt xuống đất, lại bắt đầu khống rống lên, hai bím tóc trên đầu cũng lắc lư theo... 

Vân Quản Ninh Vỗ trán, Chu Oanh Oanh cũng rất đau đầu. 

"Viên Bảo, hay là con dẫn Điềm Điềm đi mua xiên kẹo hồ lô mới đi!" 

Vân Quản Ninh nháy mắt ra hiệu với Như Ngọc. 

Viên Bảo phản ứng rất nhanh, thằng bé kéo Chu Điềm Điềm đứng dậy: "Chu Tiểu Béo, ta mời muội ăn kẹo hồ lô! Muội đừng khóc nữa, hôm nay muội ăn bao nhiêu ta cũng mời hết!"

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vừa nhìn thấy, Nam Cung Nguyệt đã nghi ngờ, đúng lúc Vân Quán Ninh đuổi tới. "Sở Vương, đại tẩu, trùng hợp ghế." Nàng mỉm cười bước đến, ngăn ánh mắt nghi ngờ của Nam Cung Nguyệt lại: "Hôm nay thời tiết rất đẹp, hai người cũng ra ngoài dạo phố sao? Ồ, thị vệ nhà tẩu sao thế?" Nhìn thấy tên thị vệ bị đánh bầm dập, Vân Quán Ninh giả vờ kinh ngạc. AdvertisementMặt tên thị vệ đó lại càng đỏ hơn. "Không có gì." Nam Cung Nguyệt dịu dàng mỉm cười: "Ninh Nhi, hai người đây là?" "Ô, bọn ta đến nhà ngoại tổ phụ!" Vân Quán Ninh cười đáp: "Hai người định về vương phủ sao?" AdvertisementNam Cung Nguyệt gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía Viên Bảo đang vùi trong lòng Mặc Diệp: "Vị tiểu công tử này là ai? Thấy lão thất rất che chở cho nó đó." Mặc Hồi Diện cũng nhìn chằm chằm vào Viên Bảo. Ánh mắt Vân Quán Ninh chợt lóe lên vẻ u ám. Nếu Mặc Diệp không ra mặt, chuyện này sẽ không phát triển đến nước phức tạp thế này. Vừa rồi hắn cứ bá đạo bảo vệ nhóc con, chỉ sợ đã dấy lên sự nghi ngờ của Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt... Phu thê hai người họ, không giống với Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh, chỉ một câu "con trai nuôi" là có thể che giấu được chuyện này. Chỉ thấy trong mắt hai người tràn đầy nghi hoặc, Vân Quán Ninh đã biết, sợ là bọn họ đã âm thầm suy đoán rồi. Nàng khẽ mỉm cười nói: "Vừa nãy ta..." Còn chưa nói xong, sau lưng đã vang lên gọng nói kinh ngạc: "Ninh Nhi?" Là tiếng của Chu Oanh Oanh. Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay. Rốt cuộc hôm nay là ngày gì, sao mọi người đều tụ tập lại một chỗ vậy? Lẽ nào lát nữa còn gặp Mặc Hồi Phong và Tân Tự Tuyết nữa sao? Hoặc là, thậm chí cũng có thể gặp được Mặc Vĩ trước nay không ra khỏi cửa? Nàng bất lực lắc đầu, quay người nhìn Chu Oanh Oanh vẻ mặt kinh ngạc bước đến. Nàng ta còn dắt tay một bé gái theo, bé gái này trên đầu tết hai bím tóc cao ngất. Gương mặt bụ bẫm, dường như ngũ quan đều đang chen chúc nhau. Nhất là đôi mắt sắp híp thành một đường kẻ. Cái cổ cũng béo đến mức không thấy đâu. Nhìn từ xa, giống như một chú ngỗng béo đang ục ịch bước đến. Bé gái này chính là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Chu Oanh Oanh, Chu Điềm Điềm. "Vừa nãy ta còn nói với Điềm Điềm, dẫn con bé đi tìm Viên Bảo ca ca chơi đó! Không ngờ lại tình cờ gặp được các muội ở đây, đúng là trùng hợp quá!" "Đúng vậy, trùng hợp ghế." Vân Quán Ninh cố mỉm cười. Lúc này Viên Bảo khẽ ngẩng đầu lên, lộ ra đôi mắt to đen láy: "Hi, bình tưới nước muội muội." "Lại gặp nhau rồi!" ỖThằng bé không mở lời còn được, vừa mở lời xiên kẹo hồ lô trong tay Chu Điềm Điềm đã rơi "lạch cạch” xuống đất. Cô bé khôi phục lại tinh thần, khó khăn khom lưng nhặt kẹo hồ lô dưới đất lên. "Muội còn muốn ăn sao?" Viên Bảo nghiêm túc nói: "Muội lại béo hơn lần trước rồi! Nếu muội còn béo nữa sẽ biến thành một quả bong bóng, gió thổi một cái sẽ bay tít lên trời, không thể nào về được nữa!" "Hu hu hu..." Chu Điềm Điềm hậm hực dậm chân, bật khóc nức nở! Cũng không biết cô bé khóc vì quá béo nên không khom lưng xuống nhặt kẹo hồ lô được, hay là vì những lời trêu chọc của Viên Bảo... Nhưng tay chân béo múp của cô bé vừa bắt đầu vung vẩy, có thể nói là "trời đất rung chuyển". "Mau nhìn kìa, Điềm Điềm xấu hổ rồi!" Chu Oanh Oanh vội dỗ dành cô bé, mỉm cười giải thích với Vân Quán Ninh. Xấu hổ? Giải thích như vậy cũng gượng gạo quá! Vân Quán Ninh cười mỉa mai: "Đúng vậy, hahaha, mãnh nữ xấu hổ hahaha..." Khó khăn lắm mới dỗ dành được Chu Điềm Điềm, Mặc Diệp lại nói thêm một câu: "Viên Bảo, phải dịu dàng với cô nương nhà người ta một chút, không được nói thẳng ra như vậy!" Vẻ mặt hắn nghiêm túc nói với Viện Bảo. Chu Điềm Điềm hơi béo một chút chứ không có ngốc. Vừa nghe thấy lời này đã biết Mặc Diệp cũng đang nói cô bé béo. Cô bé ngồi bệt xuống đất, lại bắt đầu khống rống lên, hai bím tóc trên đầu cũng lắc lư theo... Vân Quản Ninh Vỗ trán, Chu Oanh Oanh cũng rất đau đầu. "Viên Bảo, hay là con dẫn Điềm Điềm đi mua xiên kẹo hồ lô mới đi!" Vân Quản Ninh nháy mắt ra hiệu với Như Ngọc. Viên Bảo phản ứng rất nhanh, thằng bé kéo Chu Điềm Điềm đứng dậy: "Chu Tiểu Béo, ta mời muội ăn kẹo hồ lô! Muội đừng khóc nữa, hôm nay muội ăn bao nhiêu ta cũng mời hết!"

Chương 661