Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 662

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Ừm! Cảm ơn Viên Bảo ca ca!" Lúc này Chu Điềm Điềm mới nín khóc mỉm cười. Như Ngọc cẩn thận bảo vệ hai đứa trẻ đáng yêu đi mua kẹo hồ lô. Vân Quán Ninh khẽ thở phào một hơi. AdvertisementLúc này Vân Quán Ninh mới nhìn sang Nam Cung Nguyệt nói: "Đại tẩu, vừa rồi tẩu hỏi muội chuyện gì vậy?" "Ồ, không có gì! Ta chỉ hỏi đứa bé này là con nhà ai thôi, đáng yêu quá!" Nam Cung Nguyệt mỉm cười ấm áp. "Đại tẩu không biết sao?" AdvertisementKhông đợi Vân Quán Ninh trả lời, Chu Oanh Oanh đã trả lời giùm nàng: "Đứa bé này là con trai nuôi của Ninh Nhi đó! Kể ra cũng tội nghiệp, đứa bé này từ nhỏ đã mất phụ thân..." "Nghe nói phụ thân nó mất từ sớm! Mẫu thân nó một tay nuôi nấng, thật không dễ dàng gì!" "Ninh Nhi thấy nó đáng thương bèn đưa nó về nuôi dưỡng" Vân Quán Ninh ngẩng đầu nhìn trời. Mặc Diệp cúi đầu nhìn đất, gương mặt nóng bừng: "..." Chuyện này thật sự cũng không giấu được nữa. Bây giờ ai nấy đều biết bọn họ có một đứa con trai nuôi, từ nhỏ đã mất phụ thân các kiểu... Hắn là Minh Vương, sao có thể khốn đốn đến nước này? "Vậy sao?" Ánh mắt Nam Cung Nguyệt vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía Viện Bảo và Chu Điềm Điềm vừa rời đi, sau đó thương xót lắc đầu: "Đứa trẻ đáng thương! Ninh Nhi, muội thật tốt bụng." Nàng ta và Mặc Hồi Diên cũng có một đứa con gái. Nàng ta nghĩ thử, nếu như Mặc Hồi Diên mất rồi... Con gái sẽ đáng thương đến nhường nào? Vân Quán Ninh nói dối không đỏ mặt chút nào: "Đúng vậy đại tẩu, đưa trẻ này đáng thương lắm!" Chưa được ba tuổi đã mất phụ thân, không đáng thương sao được! Nàng khẽ liếc mắt nhìn sang Mặc Diệp. Thấy tai cẩu nam nhân này đang đỏ bừng, nàng biết ngay trong lòng hắn đang nghĩ gì. Nàng khẽ cười cợt: "Đúng rồi, hôm nay đúng lúc thật! Sao ai cũng ra ngoài dạo phố vậy?" "Đúng đó." > Nam Cung Nguyệt trả lời: "Còn hơn hai tháng nữa là đến sinh thần của Đức mẫu phi rồi." "Vì vậy ta và vương gia ra phố chọn lễ vật cho Đức mẫu phi!" "Vậy các tẩu đã mua được chưa? Chuẩn bị lễ vật gì cho mẫu phi vậy?" Vân Quán Ninh tò mò hỏi. Nam Cung Nguyệt hơi ngại ngùng: "Trước đây ta thấy Đức mẫu phi rất thích bức thêu hai mặt muội tặng cho bà ấy. Ta cũng chuẩn bị một bức, định thêu xong sẽ tặng cho Đức mẫu phi." Đức phi rất thích bức thêu hai mặt nàng tặng sao? Rõ ràng bà rất ghét mới đúng! Năm ngoái bà đã tỏ vẻ chán ghét đối với nàng trước mặt mọi người rồi mà? Vẻ mặt Vân Quán Ninh đầy nghi ngờ. Thấy nàng không biết, Nam Cung Nguyệt chợt kinh ngạc: "Muội vẫn không biết sao?" "Đức mẫu phi đặt bức thêu hai mặt đó trong tầm điện đó! Lần trước ta đến tìm Đức mẫu phi bàn về hình dạng hoa, vừa khéo đã nhìn thấy nó!" Vân Quán Ninh không biết thật! Nàng từng đến Vĩnh Thọ Cung nhiều lần, nhưng lại chưa từng vào trong tầm điện Đức phi! Bà lại treo bức thêu hai mặt nàng tặng trong tâm điện sao? Nàng rất ngạc nhiên! Thấy nàng ngạc nhiên như vậy, Nam Cung Nguyệt khẽ bật cười nói: "Cũng khó trách muội không biết." "Tính tình Đức mẫu phi và muội rất giống nhau, hai người đều bộc trực thẳng thắn, nhưng lại không thích bày tỏ suy nghĩ trong lòng mình" Nàng ta khẽ lắc đầu: "Ta và vương gia còn có việc, ta đi trước đây, hôm khác chúng ta lại cùng nhau uống trà." "Được." Nhìn theo phu thê hai người rời đi, vẻ mặt Vân Quán Ninh vô cùng phức tạp nhìn sang Mặc Diệp, sau đó lại nhìn sang Chu Oanh Oanh, trong lòng hơi xúc động. "Nàng đừng nhìn bổn vương, bổn vương cũng không biết." Mặc Diệp khẽ ho một tiếng: "Đi thôi." Ba người họ cùng nhau đi tìm Viên Bảo và Chu Điềm Điềm. Không ngờ bọn họ vừa đi, một nam nhân áo đen bỗng lặng lẽ đi theo họ...

"Ừm! Cảm ơn Viên Bảo ca ca!" 

Lúc này Chu Điềm Điềm mới nín khóc mỉm cười. 

Như Ngọc cẩn thận bảo vệ hai đứa trẻ đáng yêu đi mua kẹo hồ lô. 

Vân Quán Ninh khẽ thở phào một hơi. 

Advertisement

Lúc này Vân Quán Ninh mới nhìn sang Nam Cung Nguyệt nói: "Đại tẩu, vừa rồi tẩu hỏi muội chuyện gì vậy?" 

"Ồ, không có gì! Ta chỉ hỏi đứa bé này là con nhà ai thôi, đáng yêu quá!" 

Nam Cung Nguyệt mỉm cười ấm áp. 

"Đại tẩu không biết sao?" 

Advertisement

Không đợi Vân Quán Ninh trả lời, Chu Oanh Oanh đã trả lời giùm nàng: "Đứa bé này là con trai nuôi của Ninh Nhi đó! Kể ra cũng tội nghiệp, đứa bé này từ nhỏ đã mất phụ thân..." 

"Nghe nói phụ thân nó mất từ sớm! Mẫu thân nó một tay nuôi nấng, thật không dễ dàng gì!" 

"Ninh Nhi thấy nó đáng thương bèn đưa nó về nuôi dưỡng" 

Vân Quán Ninh ngẩng đầu nhìn trời. 

Mặc Diệp cúi đầu nhìn đất, gương mặt nóng bừng: "..." 

Chuyện này thật sự cũng không giấu được nữa. 

Bây giờ ai nấy đều biết bọn họ có một đứa con trai nuôi, từ nhỏ đã mất phụ thân các kiểu... 

Hắn là Minh Vương, sao có thể khốn đốn đến nước này? 

"Vậy sao?" 

Ánh mắt Nam Cung Nguyệt vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía Viện Bảo và Chu Điềm Điềm vừa rời đi, sau đó thương xót lắc đầu: "Đứa trẻ đáng thương! Ninh Nhi, muội thật tốt bụng." 

Nàng ta và Mặc Hồi Diên cũng có một đứa con gái. 

Nàng ta nghĩ thử, nếu như Mặc Hồi Diên mất rồi... 

Con gái sẽ đáng thương đến nhường nào? 

Vân Quán Ninh nói dối không đỏ mặt chút nào: "Đúng vậy đại tẩu, đưa trẻ này đáng thương lắm!" 

Chưa được ba tuổi đã mất phụ thân, không đáng thương sao được! 

Nàng khẽ liếc mắt nhìn sang Mặc Diệp. 

Thấy tai cẩu nam nhân này đang đỏ bừng, nàng biết ngay trong lòng hắn đang nghĩ gì. Nàng khẽ cười cợt: "Đúng rồi, hôm nay đúng lúc thật! Sao ai cũng ra ngoài dạo phố vậy?" 

"Đúng đó." 

Nam Cung Nguyệt trả lời: "Còn hơn hai tháng nữa là đến sinh thần của Đức mẫu phi rồi." 

"Vì vậy ta và vương gia ra phố chọn lễ vật cho Đức mẫu phi!" 

"Vậy các tẩu đã mua được chưa? Chuẩn bị lễ vật gì cho mẫu phi vậy?" 

Vân Quán Ninh tò mò hỏi. 

Nam Cung Nguyệt hơi ngại ngùng: "Trước đây ta thấy Đức mẫu phi rất thích bức thêu hai mặt muội tặng cho bà ấy. Ta cũng chuẩn bị một bức, định thêu xong sẽ tặng cho Đức mẫu phi." 

Đức phi rất thích bức thêu hai mặt nàng tặng sao? 

Rõ ràng bà rất ghét mới đúng! 

Năm ngoái bà đã tỏ vẻ chán ghét đối với nàng trước mặt mọi người rồi mà? 

Vẻ mặt Vân Quán Ninh đầy nghi ngờ. 

Thấy nàng không biết, Nam Cung Nguyệt chợt kinh ngạc: "Muội vẫn không biết sao?" 

"Đức mẫu phi đặt bức thêu hai mặt đó trong tầm điện đó! Lần trước ta đến tìm Đức mẫu phi bàn về hình dạng hoa, vừa khéo đã nhìn thấy nó!" 

Vân Quán Ninh không biết thật! 

Nàng từng đến Vĩnh Thọ Cung nhiều lần, nhưng lại chưa từng vào trong tầm điện Đức phi! 

Bà lại treo bức thêu hai mặt nàng tặng trong tâm điện sao? 

Nàng rất ngạc nhiên! 

Thấy nàng ngạc nhiên như vậy, Nam Cung Nguyệt khẽ bật cười nói: "Cũng khó trách muội không biết." 

"Tính tình Đức mẫu phi và muội rất giống nhau, hai người đều bộc trực thẳng thắn, nhưng lại không thích bày tỏ suy nghĩ trong lòng mình" 

Nàng ta khẽ lắc đầu: "Ta và vương gia còn có việc, ta đi trước đây, hôm khác chúng ta lại cùng nhau uống trà." 

"Được." 

Nhìn theo phu thê hai người rời đi, vẻ mặt Vân Quán Ninh vô cùng phức tạp nhìn sang Mặc Diệp, sau đó lại nhìn sang Chu Oanh Oanh, trong lòng hơi xúc động. 

"Nàng đừng nhìn bổn vương, bổn vương cũng không biết." 

Mặc Diệp khẽ ho một tiếng: "Đi thôi." 

Ba người họ cùng nhau đi tìm Viên Bảo và Chu Điềm Điềm. 

Không ngờ bọn họ vừa đi, một nam nhân áo đen bỗng lặng lẽ đi theo họ...

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Ừm! Cảm ơn Viên Bảo ca ca!" Lúc này Chu Điềm Điềm mới nín khóc mỉm cười. Như Ngọc cẩn thận bảo vệ hai đứa trẻ đáng yêu đi mua kẹo hồ lô. Vân Quán Ninh khẽ thở phào một hơi. AdvertisementLúc này Vân Quán Ninh mới nhìn sang Nam Cung Nguyệt nói: "Đại tẩu, vừa rồi tẩu hỏi muội chuyện gì vậy?" "Ồ, không có gì! Ta chỉ hỏi đứa bé này là con nhà ai thôi, đáng yêu quá!" Nam Cung Nguyệt mỉm cười ấm áp. "Đại tẩu không biết sao?" AdvertisementKhông đợi Vân Quán Ninh trả lời, Chu Oanh Oanh đã trả lời giùm nàng: "Đứa bé này là con trai nuôi của Ninh Nhi đó! Kể ra cũng tội nghiệp, đứa bé này từ nhỏ đã mất phụ thân..." "Nghe nói phụ thân nó mất từ sớm! Mẫu thân nó một tay nuôi nấng, thật không dễ dàng gì!" "Ninh Nhi thấy nó đáng thương bèn đưa nó về nuôi dưỡng" Vân Quán Ninh ngẩng đầu nhìn trời. Mặc Diệp cúi đầu nhìn đất, gương mặt nóng bừng: "..." Chuyện này thật sự cũng không giấu được nữa. Bây giờ ai nấy đều biết bọn họ có một đứa con trai nuôi, từ nhỏ đã mất phụ thân các kiểu... Hắn là Minh Vương, sao có thể khốn đốn đến nước này? "Vậy sao?" Ánh mắt Nam Cung Nguyệt vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía Viện Bảo và Chu Điềm Điềm vừa rời đi, sau đó thương xót lắc đầu: "Đứa trẻ đáng thương! Ninh Nhi, muội thật tốt bụng." Nàng ta và Mặc Hồi Diên cũng có một đứa con gái. Nàng ta nghĩ thử, nếu như Mặc Hồi Diên mất rồi... Con gái sẽ đáng thương đến nhường nào? Vân Quán Ninh nói dối không đỏ mặt chút nào: "Đúng vậy đại tẩu, đưa trẻ này đáng thương lắm!" Chưa được ba tuổi đã mất phụ thân, không đáng thương sao được! Nàng khẽ liếc mắt nhìn sang Mặc Diệp. Thấy tai cẩu nam nhân này đang đỏ bừng, nàng biết ngay trong lòng hắn đang nghĩ gì. Nàng khẽ cười cợt: "Đúng rồi, hôm nay đúng lúc thật! Sao ai cũng ra ngoài dạo phố vậy?" "Đúng đó." > Nam Cung Nguyệt trả lời: "Còn hơn hai tháng nữa là đến sinh thần của Đức mẫu phi rồi." "Vì vậy ta và vương gia ra phố chọn lễ vật cho Đức mẫu phi!" "Vậy các tẩu đã mua được chưa? Chuẩn bị lễ vật gì cho mẫu phi vậy?" Vân Quán Ninh tò mò hỏi. Nam Cung Nguyệt hơi ngại ngùng: "Trước đây ta thấy Đức mẫu phi rất thích bức thêu hai mặt muội tặng cho bà ấy. Ta cũng chuẩn bị một bức, định thêu xong sẽ tặng cho Đức mẫu phi." Đức phi rất thích bức thêu hai mặt nàng tặng sao? Rõ ràng bà rất ghét mới đúng! Năm ngoái bà đã tỏ vẻ chán ghét đối với nàng trước mặt mọi người rồi mà? Vẻ mặt Vân Quán Ninh đầy nghi ngờ. Thấy nàng không biết, Nam Cung Nguyệt chợt kinh ngạc: "Muội vẫn không biết sao?" "Đức mẫu phi đặt bức thêu hai mặt đó trong tầm điện đó! Lần trước ta đến tìm Đức mẫu phi bàn về hình dạng hoa, vừa khéo đã nhìn thấy nó!" Vân Quán Ninh không biết thật! Nàng từng đến Vĩnh Thọ Cung nhiều lần, nhưng lại chưa từng vào trong tầm điện Đức phi! Bà lại treo bức thêu hai mặt nàng tặng trong tâm điện sao? Nàng rất ngạc nhiên! Thấy nàng ngạc nhiên như vậy, Nam Cung Nguyệt khẽ bật cười nói: "Cũng khó trách muội không biết." "Tính tình Đức mẫu phi và muội rất giống nhau, hai người đều bộc trực thẳng thắn, nhưng lại không thích bày tỏ suy nghĩ trong lòng mình" Nàng ta khẽ lắc đầu: "Ta và vương gia còn có việc, ta đi trước đây, hôm khác chúng ta lại cùng nhau uống trà." "Được." Nhìn theo phu thê hai người rời đi, vẻ mặt Vân Quán Ninh vô cùng phức tạp nhìn sang Mặc Diệp, sau đó lại nhìn sang Chu Oanh Oanh, trong lòng hơi xúc động. "Nàng đừng nhìn bổn vương, bổn vương cũng không biết." Mặc Diệp khẽ ho một tiếng: "Đi thôi." Ba người họ cùng nhau đi tìm Viên Bảo và Chu Điềm Điềm. Không ngờ bọn họ vừa đi, một nam nhân áo đen bỗng lặng lẽ đi theo họ...

Chương 662