Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 960

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 960 Triệu Khương Lan ôm lấy Mộ Dung Bắc Uyên: “Là để cho chàng say quên mất đau đớn sao, thế nhưng đây là độc tình đó, hạ độc sẽ khiến người chết chuột rút, xương đau, dù cho say cũng chưa chắc có hiệu quả” “Ban đầu thuộc hạ cũng cho răng như vậy, nhưng người Tây Vực nói, uống rượu không phải vì làm cho người ta say, mà là vì để cho độc trong thân thể say rượu. Thứ kia say rồi, cũng sẽ không náo loạn nữa, người bị hạ độc cũng có thể bớt đau đớn hơn” Đó là cách duy nhất hắn ta có thể nghĩ đến ngay bây giờ. Triệu Khương Lan vội vàng sai người nâng rượu tới, nàng cầm lấy một bình rượu đặt ở trên môi Mộ Dung Bắc Uyên, ép hắn uống xuống. Mộ Dung Bắc Uyên đau đến mất đi ý thức, nàng ở một bên một bên đút cho hắn uống. Cũng không biết lặp đi lặp lại bao lâu, nửa bình rượu đều bị hắn uống hết, sau đó thân thể hắn mới chậm rãi thả lỏng xuống. Triệu Khương Lan lau nước rượu khóe miệng, cùng Giang Dương nhìn nhau một cái. Xem ra biện pháp này là có tác dụng, ít nhất từ trạng thái hiện tại của Mộ Dung Bắc Uyên mà xem, cổ vật đã say, không tra tấn hản nữa. Giang Dương thấy vậy cũng rất vui vẻ: “Vương phi, uống rượu quả nhiên có hiệu quả sao? Như vậy sau này nếu độc tình của vương gia phát tác, chúng ta hãy cho ngài áy uống rượu, như vậy cũng có thể sẽ giải quyết vấn đề này rồi” Triệu Khương Lan lắc đầu: “Điều này không thể kéo dài. Độc tình tạm thời không phát tác, là bởi vì rượu mạnh thấm vào. Nhưng chắc chắn nó sẽ tỉnh rượu, chỉ cần tỉnh táo, chàng lại bị tra tấn như trước mà thôi. Chỉ có thể mau chóng lên đường, đi tới hoàng cung thành Phượng Dương của Vinh Dương, tìm được Trùng Vương, mới có thể có hy vọng diệt trừ độc tình này” Giang Dương cũng bình tĩnh lại. Đúng vậy, không nói đến những người uống rượu lâu dài sẽ không thể chịu đựng được Theo như bản thân độc này mà nói, nếu như thích ứng với rượu cay nồng, sau này sẽ càng khó say. Chỉ cần thứ này ở trong thân thể Mộ Dung Bắc Uyên một ngày, hắn sẽ có nguy hiểm đến tính mạng ngày đó. “Thế nhưng, chúng ta đi đến thành Phượng Dương, Trùng Vương kia sẽ đồng ý giúp chúng ta giải độc sao? Chắc hản bây giờ hắn đang nghe lời của vị đế vương ở Vinh Dương kia, lúc trước bởi vì chuyện của tiểu đảo Hy Châu, Vinh Dương cũng đã xung đột với Thịnh Khang một chút rồi, lần trước ngài cùng Vương gia đã nói, cho dù Phú Sơn trở thành phò mã cũng không giúp được. Lỡ như chúng ta qua đó, người của Vinh Dương không muốn ra tay trợ giúp thì như thế nào” Triệu Khương Lan v**t v* gương mặt đang buồn ngủ của Mộ Dung Bắc Uyên, giọng nàng khàn khàn. “Không, ta đã có cách để Lý Mặc đồng ý” Trong mắt nàng toàn nước, lại vô cùng kiên định. “Hắn ta chắc chắn sẽ đồng ý” Giang Dương không hiểu: “Lý Mặc sao?” Trên mặt Triệu Khương Lan lộ ra một sự chắc chắn: “Đúng, Lý Mặc, Hoàng đế vủa Vinh Dương tên là Lý Mặc” “Nhưng, nhưng làm sao ngài có thể biết hoàng đế Vinh Dương là ai, làm sao có thể có biện pháp để hắn đồng ý yêu cầu của ngài chứ?” “Mọi thứ đều do con người tạo ra” Nàng chậm rãi đứng dậy, gọi Chu Khiết: “Bây giờ ngươi vào cung bẩm báo phụ hoàng một tiếng, nói chúng ta sẽ thu dọn hành lý, sáng mai khởi hành đi đến kinh thành Vinh Dương. Hoàng thượng biết chuyện độc tình, hiện giờ Thẩm Hi Nguyệt đã chết, tình huống điện hạ đang gặp nguy hiểm, Hoàng thượng tất nhiên cũng rất lo lắng” Chu Khiết vội vàng khởi hành vào cung, nói hết sự tình một năm mười thông báo cho Chiêu Vũ đế. Chiêu Vũ đế nghe nói như vậy thì trái tim như bị nhảy lên cổ họng. Hắn đã mất hai đứa con trai của mình. Nếu mà Mộ Dung Bắc Uyên lại có việc gì, hắn thật sự không thế chấp nhận được. Mắt thấy Chiêu Vũ đế che ngực, Chu Khiết vội vàng nói: “Hoàng thượng, Giang đại phu đã nghe được nơi ở của Trùng Vương, chỉ cần mau chóng khởi hành đi đến Vinh Dương tìm được Trùng Vương, chắc chắn còn có thể cứu” “Vinh Dương, nhưng Vinh Dương có thể đồng ý không?” Chiêu Vũ đế nghĩ đến một chuyện, lập tức cầm bút viết thư: “Hiện tại trãm viết một bức thư cho các ngươi mang đến cho Hoàng đế Vinh Dương. Không phải hắn vẫn luôn muốn tiểu đảo Hy Châu sao, trẫm đồng ý cho hản, chỉ cần hắn để Trùng Vương cứu Thần vương, đừng nói chỉ là tiểu đảo Hy Châu, toàn bộ ba đảo Hy Châu, trẫm đều có thể nhường cho hắn, tuyệt đối không can thiệp!”

Chương 960

 

Triệu Khương Lan ôm lấy Mộ Dung Bắc Uyên: “Là để cho chàng say quên mất đau đớn sao, thế nhưng đây là độc tình đó, hạ độc sẽ khiến người chết chuột rút, xương đau, dù cho say cũng chưa chắc có hiệu quả”

 

“Ban đầu thuộc hạ cũng cho răng như vậy, nhưng người Tây Vực nói, uống rượu không phải vì làm cho người ta say, mà là vì để cho độc trong thân thể say rượu. Thứ kia say rồi, cũng sẽ không náo loạn nữa, người bị hạ độc cũng có thể bớt đau đớn hơn” Đó là cách duy nhất hắn ta có thể nghĩ đến ngay bây giờ.

 

Triệu Khương Lan vội vàng sai người nâng rượu tới, nàng cầm lấy một bình rượu đặt ở trên môi Mộ Dung Bắc Uyên, ép hắn uống xuống.

 

Mộ Dung Bắc Uyên đau đến mất đi ý thức, nàng ở một bên một bên đút cho hắn uống.

 

Cũng không biết lặp đi lặp lại bao lâu, nửa bình rượu đều bị hắn uống hết, sau đó thân thể hắn mới chậm rãi thả lỏng xuống.

 

Triệu Khương Lan lau nước rượu khóe miệng, cùng Giang Dương nhìn nhau một cái.

 

Xem ra biện pháp này là có tác dụng, ít nhất từ trạng thái hiện tại của Mộ Dung Bắc Uyên mà xem, cổ vật đã say, không tra tấn hản nữa.

 

Giang Dương thấy vậy cũng rất vui vẻ: “Vương phi, uống rượu quả nhiên có hiệu quả sao? Như vậy sau này nếu độc tình của vương gia phát tác, chúng ta hãy cho ngài áy uống rượu, như vậy cũng có thể sẽ giải quyết vấn đề này rồi” Triệu Khương Lan lắc đầu: “Điều này không thể kéo dài. Độc tình tạm thời không phát tác, là bởi vì rượu mạnh thấm vào. Nhưng chắc chắn nó sẽ tỉnh rượu, chỉ cần tỉnh táo, chàng lại bị tra tấn như trước mà thôi. Chỉ có thể mau chóng lên đường, đi tới hoàng cung thành Phượng Dương của Vinh Dương, tìm được Trùng Vương, mới có thể có hy vọng diệt trừ độc tình này” Giang Dương cũng bình tĩnh lại.

 

Đúng vậy, không nói đến những người uống rượu lâu dài sẽ không thể chịu đựng được Theo như bản thân độc này mà nói, nếu như thích ứng với rượu cay nồng, sau này sẽ càng khó say.

 

Chỉ cần thứ này ở trong thân thể Mộ Dung Bắc Uyên một ngày, hắn sẽ có nguy hiểm đến tính mạng ngày đó.

 

“Thế nhưng, chúng ta đi đến thành Phượng Dương, Trùng Vương kia sẽ đồng ý giúp chúng ta giải độc sao? Chắc hản bây giờ hắn đang nghe lời của vị đế vương ở Vinh Dương kia, lúc trước bởi vì chuyện của tiểu đảo Hy Châu, Vinh Dương cũng đã xung đột với Thịnh Khang một chút rồi, lần trước ngài cùng Vương gia đã nói, cho dù Phú Sơn trở thành phò mã cũng không giúp được. Lỡ như chúng ta qua đó, người của Vinh Dương không muốn ra tay trợ giúp thì như thế nào” Triệu Khương Lan v**t v* gương mặt đang buồn ngủ của Mộ Dung Bắc Uyên, giọng nàng khàn khàn.

 

“Không, ta đã có cách để Lý Mặc đồng ý” Trong mắt nàng toàn nước, lại vô cùng kiên định.

 

“Hắn ta chắc chắn sẽ đồng ý” Giang Dương không hiểu: “Lý Mặc sao?”

 

Trên mặt Triệu Khương Lan lộ ra một sự chắc chắn: “Đúng, Lý Mặc, Hoàng đế vủa Vinh Dương tên là Lý Mặc”

 

“Nhưng, nhưng làm sao ngài có thể biết hoàng đế Vinh Dương là ai, làm sao có thể có biện pháp để hắn đồng ý yêu cầu của ngài chứ?”

 

“Mọi thứ đều do con người tạo ra” Nàng chậm rãi đứng dậy, gọi Chu Khiết: “Bây giờ ngươi vào cung bẩm báo phụ hoàng một tiếng, nói chúng ta sẽ thu dọn hành lý, sáng mai khởi hành đi đến kinh thành Vinh Dương. Hoàng thượng biết chuyện độc tình, hiện giờ Thẩm Hi Nguyệt đã chết, tình huống điện hạ đang gặp nguy hiểm, Hoàng thượng tất nhiên cũng rất lo lắng” Chu Khiết vội vàng khởi hành vào cung, nói hết sự tình một năm mười thông báo cho Chiêu Vũ đế.

 

Chiêu Vũ đế nghe nói như vậy thì trái tim như bị nhảy lên cổ họng.

 

Hắn đã mất hai đứa con trai của mình.

 

Nếu mà Mộ Dung Bắc Uyên lại có việc gì, hắn thật sự không thế chấp nhận được.

 

Mắt thấy Chiêu Vũ đế che ngực, Chu Khiết vội vàng nói: “Hoàng thượng, Giang đại phu đã nghe được nơi ở của Trùng Vương, chỉ cần mau chóng khởi hành đi đến Vinh Dương tìm được Trùng Vương, chắc chắn còn có thể cứu”

 

“Vinh Dương, nhưng Vinh Dương có thể đồng ý không?”

 

Chiêu Vũ đế nghĩ đến một chuyện, lập tức cầm bút viết thư: “Hiện tại trãm viết một bức thư cho các ngươi mang đến cho Hoàng đế Vinh Dương. Không phải hắn vẫn luôn muốn tiểu đảo Hy Châu sao, trẫm đồng ý cho hản, chỉ cần hắn để Trùng Vương cứu Thần vương, đừng nói chỉ là tiểu đảo Hy Châu, toàn bộ ba đảo Hy Châu, trẫm đều có thể nhường cho hắn, tuyệt đối không can thiệp!”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 960 Triệu Khương Lan ôm lấy Mộ Dung Bắc Uyên: “Là để cho chàng say quên mất đau đớn sao, thế nhưng đây là độc tình đó, hạ độc sẽ khiến người chết chuột rút, xương đau, dù cho say cũng chưa chắc có hiệu quả” “Ban đầu thuộc hạ cũng cho răng như vậy, nhưng người Tây Vực nói, uống rượu không phải vì làm cho người ta say, mà là vì để cho độc trong thân thể say rượu. Thứ kia say rồi, cũng sẽ không náo loạn nữa, người bị hạ độc cũng có thể bớt đau đớn hơn” Đó là cách duy nhất hắn ta có thể nghĩ đến ngay bây giờ. Triệu Khương Lan vội vàng sai người nâng rượu tới, nàng cầm lấy một bình rượu đặt ở trên môi Mộ Dung Bắc Uyên, ép hắn uống xuống. Mộ Dung Bắc Uyên đau đến mất đi ý thức, nàng ở một bên một bên đút cho hắn uống. Cũng không biết lặp đi lặp lại bao lâu, nửa bình rượu đều bị hắn uống hết, sau đó thân thể hắn mới chậm rãi thả lỏng xuống. Triệu Khương Lan lau nước rượu khóe miệng, cùng Giang Dương nhìn nhau một cái. Xem ra biện pháp này là có tác dụng, ít nhất từ trạng thái hiện tại của Mộ Dung Bắc Uyên mà xem, cổ vật đã say, không tra tấn hản nữa. Giang Dương thấy vậy cũng rất vui vẻ: “Vương phi, uống rượu quả nhiên có hiệu quả sao? Như vậy sau này nếu độc tình của vương gia phát tác, chúng ta hãy cho ngài áy uống rượu, như vậy cũng có thể sẽ giải quyết vấn đề này rồi” Triệu Khương Lan lắc đầu: “Điều này không thể kéo dài. Độc tình tạm thời không phát tác, là bởi vì rượu mạnh thấm vào. Nhưng chắc chắn nó sẽ tỉnh rượu, chỉ cần tỉnh táo, chàng lại bị tra tấn như trước mà thôi. Chỉ có thể mau chóng lên đường, đi tới hoàng cung thành Phượng Dương của Vinh Dương, tìm được Trùng Vương, mới có thể có hy vọng diệt trừ độc tình này” Giang Dương cũng bình tĩnh lại. Đúng vậy, không nói đến những người uống rượu lâu dài sẽ không thể chịu đựng được Theo như bản thân độc này mà nói, nếu như thích ứng với rượu cay nồng, sau này sẽ càng khó say. Chỉ cần thứ này ở trong thân thể Mộ Dung Bắc Uyên một ngày, hắn sẽ có nguy hiểm đến tính mạng ngày đó. “Thế nhưng, chúng ta đi đến thành Phượng Dương, Trùng Vương kia sẽ đồng ý giúp chúng ta giải độc sao? Chắc hản bây giờ hắn đang nghe lời của vị đế vương ở Vinh Dương kia, lúc trước bởi vì chuyện của tiểu đảo Hy Châu, Vinh Dương cũng đã xung đột với Thịnh Khang một chút rồi, lần trước ngài cùng Vương gia đã nói, cho dù Phú Sơn trở thành phò mã cũng không giúp được. Lỡ như chúng ta qua đó, người của Vinh Dương không muốn ra tay trợ giúp thì như thế nào” Triệu Khương Lan v**t v* gương mặt đang buồn ngủ của Mộ Dung Bắc Uyên, giọng nàng khàn khàn. “Không, ta đã có cách để Lý Mặc đồng ý” Trong mắt nàng toàn nước, lại vô cùng kiên định. “Hắn ta chắc chắn sẽ đồng ý” Giang Dương không hiểu: “Lý Mặc sao?” Trên mặt Triệu Khương Lan lộ ra một sự chắc chắn: “Đúng, Lý Mặc, Hoàng đế vủa Vinh Dương tên là Lý Mặc” “Nhưng, nhưng làm sao ngài có thể biết hoàng đế Vinh Dương là ai, làm sao có thể có biện pháp để hắn đồng ý yêu cầu của ngài chứ?” “Mọi thứ đều do con người tạo ra” Nàng chậm rãi đứng dậy, gọi Chu Khiết: “Bây giờ ngươi vào cung bẩm báo phụ hoàng một tiếng, nói chúng ta sẽ thu dọn hành lý, sáng mai khởi hành đi đến kinh thành Vinh Dương. Hoàng thượng biết chuyện độc tình, hiện giờ Thẩm Hi Nguyệt đã chết, tình huống điện hạ đang gặp nguy hiểm, Hoàng thượng tất nhiên cũng rất lo lắng” Chu Khiết vội vàng khởi hành vào cung, nói hết sự tình một năm mười thông báo cho Chiêu Vũ đế. Chiêu Vũ đế nghe nói như vậy thì trái tim như bị nhảy lên cổ họng. Hắn đã mất hai đứa con trai của mình. Nếu mà Mộ Dung Bắc Uyên lại có việc gì, hắn thật sự không thế chấp nhận được. Mắt thấy Chiêu Vũ đế che ngực, Chu Khiết vội vàng nói: “Hoàng thượng, Giang đại phu đã nghe được nơi ở của Trùng Vương, chỉ cần mau chóng khởi hành đi đến Vinh Dương tìm được Trùng Vương, chắc chắn còn có thể cứu” “Vinh Dương, nhưng Vinh Dương có thể đồng ý không?” Chiêu Vũ đế nghĩ đến một chuyện, lập tức cầm bút viết thư: “Hiện tại trãm viết một bức thư cho các ngươi mang đến cho Hoàng đế Vinh Dương. Không phải hắn vẫn luôn muốn tiểu đảo Hy Châu sao, trẫm đồng ý cho hản, chỉ cần hắn để Trùng Vương cứu Thần vương, đừng nói chỉ là tiểu đảo Hy Châu, toàn bộ ba đảo Hy Châu, trẫm đều có thể nhường cho hắn, tuyệt đối không can thiệp!”

Chương 960