Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 961
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 961 Chu Khiết vội vàng thay vương gia nhà mình tạ ơn Hoàng thượng. Tuy răng nói Chiêu Vũ đế là vì sự an nguy của con trai, nhưng dù sao hẳn cũng là đế vương, Thần vương cũng là thần tử của hắn, nhận được ơn đức như vậy tất nhiên cũng nên cảm tạ. Chiêu Vũ đế đưa thư cho Chu Khiết, trên mặt vẫn không ngừng lo lắng: “Nếu điều kiện của đảo Hy Châu còn không thể làm cho đối phương hài lòng, chỉ cần cứu được Thần Vương thì điều kiện gì trãm cũng chấp nhận. Nhưng cho dù như thế nào, lần này đi Vinh Dương, nhất định phải trị được hết độc trong người Thần Vương. Hản là hoàng tử của trãm, quyết không thể có bất kỳ tổn thất nào” Chu Khiết nghe lệnh, lại bị tỉ mỉ dặn dò một phen mới lui ra. Trở lại vương phủ, hắn nói ra ý của Chiêu Vũ đế cho Triệu Khương Lan, Triệu Khương Lan gật đầu. “Bổn cung đoán được phụ hoàng sẽ làm như vậy” Nàng cũng không yên lòng nghĩ, nếu mà Lý Mặc biết người thăm khám là Mộ Dung Bắc Uyên, chỉ sợ không chỉ đơn giản là đảo Hy Châu. “Vương phi, hành lý đã được thu dọn xong xuôi, ngày mai sáng sẽ xuất phát đi luôn. Thuộc hạ muốn đi với ngài và Vương gia” “Ngươi hãy ở lại. Trong phủ không thể không có người trông coi, bổn cung cùng Vương gia không có ở đây, luôn phải có người quản sự. Để Giang Dương đi theo, sau đó chọn một cặp thị vệ tinh nhuệ đảm bảo an toàn trên đường đi là được” Khuôn mặt nàng mệt mỏi, chờ Mộ Dung Bắc Uyên còn đang ngủ, nàng mới nhớ tới Thẩm Hi Nguyệt. “Thẩm Hi Nguyệt chết, Vương gia đã phế vị của nàng ta, không còn là trắc phi, cũng không nên lấy tang lễ của trắc phi để thực hiện. Bổn cung nghe đến cái tên này đều cảm thấy mệt mỏi, nếu như người Đông Cung đưa nàng ta về phủ Thần Vương, thì ngươi hãy tìm một nơi yên bình để chôn nàng ta, lập một tấm bia đá là được” Chu Khiết chỉ có thể đồng ý, trong lòng cũng thổn thức không thôi. Triệu Khương Lan cầm lấy tay Mộ Dung Bắc Uyên, ánh mắt lạnh lẽo. “Mộ Dung Bắc Quý, ngươi tốt nhất là nên cầu nguyện cho vương gia sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, nếu không, bổn cung nhất định sẽ khiến nhà họ Liên phải trả giá, các người không thể tưởng tượng được, thậm chí Thẩm Hi Nguyệt, ta cũng phải đào mộ nàng ta lên để nàng ta không thể yên thân” Mộ Dung Bắc Uyên cũng tỉnh lại sau mấy canh giờ, có lẽ là do cổ họng không thoải mái, cho nên liên tục ho khan vài tiếng. Triệu Khương Lan vội vàng đi đến bên giường, đưa cho hắn một tách trà: “Thế nào, lại đau sao?” Mộ Dung Bắc Uyên uống một ngụm nước, lắc đầu, giọng nói hơi khàn khàn. “Tạm thời không đau. Sao lại có mùi rượu mạnh như vậy?” Triệu Khương Lan nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Đó chính là do cơ thể chàng đã tỉnh, nhưng cổ vật kia còn say. Lúc Giang Dương ở Tây Vực, nhìn thấy có người dùng rượu để uống rượu làm say cổ vật, phương pháp này có thể tạm thời kìm nén cổ độc. Lúc trước chàng đau bất tỉnh nhân sự, thiếp thật sự không có cách nào, cho nên mới thử một chút, may mắn là có ích” Mộ Dung Bắc Uyên trải qua đau nhức dữ dội, lúc này cả người suy yếu vô cùng. Hắn không có sức lực dựa vào gối mềm, Triệu Khương Lan bưng cháo nóng lên môi hắn: “Cả ngày chàng cũng không ăn gì, ăn một chút đi. Một khi cổ vật tỉnh rượu, chỉ sợ lại bắt đầu phát tác khiến chàng tiếp. tục đau đớn” “Vì sao độc tình trong người ta lại phát tác, có phải bên Thẩm Hi Nguyệt xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?” “Đúng rồi, Thẩm Hi Nguyệt đã chết” Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy thì chấn động. “Nàng ta đã chết, ta sẽ không…” “Không!” Triệu Khương Lan trầm giọng ngắt lời hắn: “Chàng sẽ không có việc gì! Thiếp sẽ không để chuyện gì xảy ra với chàng đâu. Sáng sớm ngày mai, chúng ta nhanh chóng khởi hành đi Vinh Dương, đến Hoàng cung Phượng Dương tìm Trùng Vương. Trùng Vương có thể giải tất cả những lợi cổ độc trên thiên hạ, nhất định có biện pháp giúp chàng chữa trị bệnh này, yên tâm đi” Mộ Dung Bắc Uyên che ngực lại ho khan vài tiếng, Triệu Khương Lan đau lòng đến đỏ mắt, động tác vuốt nhẹ hơn một chút.
Chương 961
Chu Khiết vội vàng thay vương gia nhà mình tạ ơn Hoàng thượng.
Tuy răng nói Chiêu Vũ đế là vì sự an nguy của con trai, nhưng dù sao hẳn cũng là đế vương, Thần vương cũng là thần tử của hắn, nhận được ơn đức như vậy tất nhiên cũng nên cảm tạ.
Chiêu Vũ đế đưa thư cho Chu Khiết, trên mặt vẫn không ngừng lo lắng: “Nếu điều kiện của đảo Hy Châu còn không thể làm cho đối phương hài lòng, chỉ cần cứu được Thần Vương thì điều kiện gì trãm cũng chấp nhận. Nhưng cho dù như thế nào, lần này đi Vinh Dương, nhất định phải trị được hết độc trong người Thần Vương. Hản là hoàng tử của trãm, quyết không thể có bất kỳ tổn thất nào”
Chu Khiết nghe lệnh, lại bị tỉ mỉ dặn dò một phen mới lui ra.
Trở lại vương phủ, hắn nói ra ý của Chiêu Vũ đế cho Triệu Khương Lan, Triệu Khương Lan gật đầu.
“Bổn cung đoán được phụ hoàng sẽ làm như vậy”
Nàng cũng không yên lòng nghĩ, nếu mà Lý Mặc biết người thăm khám là Mộ Dung Bắc Uyên, chỉ sợ không chỉ đơn giản là đảo Hy Châu.
“Vương phi, hành lý đã được thu dọn xong xuôi, ngày mai sáng sẽ xuất phát đi luôn. Thuộc hạ muốn đi với ngài và Vương gia”
“Ngươi hãy ở lại. Trong phủ không thể không có người trông coi, bổn cung cùng Vương gia không có ở đây, luôn phải có người quản sự. Để Giang Dương đi theo, sau đó chọn một cặp thị vệ tinh nhuệ đảm bảo an toàn trên đường đi là được”
Khuôn mặt nàng mệt mỏi, chờ Mộ Dung Bắc Uyên còn đang ngủ, nàng mới nhớ tới Thẩm Hi Nguyệt.
“Thẩm Hi Nguyệt chết, Vương gia đã phế vị của nàng ta, không còn là trắc phi, cũng không nên lấy tang lễ của trắc phi để thực hiện. Bổn cung nghe đến cái tên này đều cảm thấy mệt mỏi, nếu như người Đông Cung đưa nàng ta về phủ Thần Vương, thì ngươi hãy tìm một nơi yên bình để chôn nàng ta, lập một tấm bia đá là được”
Chu Khiết chỉ có thể đồng ý, trong lòng cũng thổn thức không thôi.
Triệu Khương Lan cầm lấy tay Mộ Dung Bắc Uyên, ánh mắt lạnh lẽo.
“Mộ Dung Bắc Quý, ngươi tốt nhất là nên cầu nguyện cho vương gia sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, nếu không, bổn cung nhất định sẽ khiến nhà họ Liên phải trả giá, các người không thể tưởng tượng được, thậm chí Thẩm Hi Nguyệt, ta cũng phải đào mộ nàng ta lên để nàng ta không thể yên thân”
Mộ Dung Bắc Uyên cũng tỉnh lại sau mấy canh giờ, có lẽ là do cổ họng không thoải mái, cho nên liên tục ho khan vài tiếng.
Triệu Khương Lan vội vàng đi đến bên giường, đưa cho hắn một tách trà: “Thế nào, lại đau sao?”
Mộ Dung Bắc Uyên uống một ngụm nước, lắc đầu, giọng nói hơi khàn khàn.
“Tạm thời không đau. Sao lại có mùi rượu mạnh như vậy?”
Triệu Khương Lan nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Đó chính là do cơ thể chàng đã tỉnh, nhưng cổ vật kia còn say. Lúc Giang Dương ở Tây Vực, nhìn thấy có người dùng rượu để uống rượu làm say cổ vật, phương pháp này có thể tạm thời kìm nén cổ độc. Lúc trước chàng đau bất tỉnh nhân sự, thiếp thật sự không có cách nào, cho nên mới thử một chút, may mắn là có ích”
Mộ Dung Bắc Uyên trải qua đau nhức dữ dội, lúc này cả người suy yếu vô cùng.
Hắn không có sức lực dựa vào gối mềm, Triệu Khương Lan bưng cháo nóng lên môi hắn: “Cả ngày chàng cũng không ăn gì, ăn một chút đi. Một khi cổ vật tỉnh rượu, chỉ sợ lại bắt đầu phát tác khiến chàng tiếp.
tục đau đớn”
“Vì sao độc tình trong người ta lại phát tác, có phải bên Thẩm Hi Nguyệt xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?”
“Đúng rồi, Thẩm Hi Nguyệt đã chết”
Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy thì chấn động.
“Nàng ta đã chết, ta sẽ không…”
“Không!”
Triệu Khương Lan trầm giọng ngắt lời hắn: “Chàng sẽ không có việc gì! Thiếp sẽ không để chuyện gì xảy ra với chàng đâu.
Sáng sớm ngày mai, chúng ta nhanh chóng khởi hành đi Vinh Dương, đến Hoàng cung Phượng Dương tìm Trùng Vương. Trùng Vương có thể giải tất cả những lợi cổ độc trên thiên hạ, nhất định có biện pháp giúp chàng chữa trị bệnh này, yên tâm đi”
Mộ Dung Bắc Uyên che ngực lại ho khan vài tiếng, Triệu Khương Lan đau lòng đến đỏ mắt, động tác vuốt nhẹ hơn một chút.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 961 Chu Khiết vội vàng thay vương gia nhà mình tạ ơn Hoàng thượng. Tuy răng nói Chiêu Vũ đế là vì sự an nguy của con trai, nhưng dù sao hẳn cũng là đế vương, Thần vương cũng là thần tử của hắn, nhận được ơn đức như vậy tất nhiên cũng nên cảm tạ. Chiêu Vũ đế đưa thư cho Chu Khiết, trên mặt vẫn không ngừng lo lắng: “Nếu điều kiện của đảo Hy Châu còn không thể làm cho đối phương hài lòng, chỉ cần cứu được Thần Vương thì điều kiện gì trãm cũng chấp nhận. Nhưng cho dù như thế nào, lần này đi Vinh Dương, nhất định phải trị được hết độc trong người Thần Vương. Hản là hoàng tử của trãm, quyết không thể có bất kỳ tổn thất nào” Chu Khiết nghe lệnh, lại bị tỉ mỉ dặn dò một phen mới lui ra. Trở lại vương phủ, hắn nói ra ý của Chiêu Vũ đế cho Triệu Khương Lan, Triệu Khương Lan gật đầu. “Bổn cung đoán được phụ hoàng sẽ làm như vậy” Nàng cũng không yên lòng nghĩ, nếu mà Lý Mặc biết người thăm khám là Mộ Dung Bắc Uyên, chỉ sợ không chỉ đơn giản là đảo Hy Châu. “Vương phi, hành lý đã được thu dọn xong xuôi, ngày mai sáng sẽ xuất phát đi luôn. Thuộc hạ muốn đi với ngài và Vương gia” “Ngươi hãy ở lại. Trong phủ không thể không có người trông coi, bổn cung cùng Vương gia không có ở đây, luôn phải có người quản sự. Để Giang Dương đi theo, sau đó chọn một cặp thị vệ tinh nhuệ đảm bảo an toàn trên đường đi là được” Khuôn mặt nàng mệt mỏi, chờ Mộ Dung Bắc Uyên còn đang ngủ, nàng mới nhớ tới Thẩm Hi Nguyệt. “Thẩm Hi Nguyệt chết, Vương gia đã phế vị của nàng ta, không còn là trắc phi, cũng không nên lấy tang lễ của trắc phi để thực hiện. Bổn cung nghe đến cái tên này đều cảm thấy mệt mỏi, nếu như người Đông Cung đưa nàng ta về phủ Thần Vương, thì ngươi hãy tìm một nơi yên bình để chôn nàng ta, lập một tấm bia đá là được” Chu Khiết chỉ có thể đồng ý, trong lòng cũng thổn thức không thôi. Triệu Khương Lan cầm lấy tay Mộ Dung Bắc Uyên, ánh mắt lạnh lẽo. “Mộ Dung Bắc Quý, ngươi tốt nhất là nên cầu nguyện cho vương gia sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, nếu không, bổn cung nhất định sẽ khiến nhà họ Liên phải trả giá, các người không thể tưởng tượng được, thậm chí Thẩm Hi Nguyệt, ta cũng phải đào mộ nàng ta lên để nàng ta không thể yên thân” Mộ Dung Bắc Uyên cũng tỉnh lại sau mấy canh giờ, có lẽ là do cổ họng không thoải mái, cho nên liên tục ho khan vài tiếng. Triệu Khương Lan vội vàng đi đến bên giường, đưa cho hắn một tách trà: “Thế nào, lại đau sao?” Mộ Dung Bắc Uyên uống một ngụm nước, lắc đầu, giọng nói hơi khàn khàn. “Tạm thời không đau. Sao lại có mùi rượu mạnh như vậy?” Triệu Khương Lan nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: “Đó chính là do cơ thể chàng đã tỉnh, nhưng cổ vật kia còn say. Lúc Giang Dương ở Tây Vực, nhìn thấy có người dùng rượu để uống rượu làm say cổ vật, phương pháp này có thể tạm thời kìm nén cổ độc. Lúc trước chàng đau bất tỉnh nhân sự, thiếp thật sự không có cách nào, cho nên mới thử một chút, may mắn là có ích” Mộ Dung Bắc Uyên trải qua đau nhức dữ dội, lúc này cả người suy yếu vô cùng. Hắn không có sức lực dựa vào gối mềm, Triệu Khương Lan bưng cháo nóng lên môi hắn: “Cả ngày chàng cũng không ăn gì, ăn một chút đi. Một khi cổ vật tỉnh rượu, chỉ sợ lại bắt đầu phát tác khiến chàng tiếp. tục đau đớn” “Vì sao độc tình trong người ta lại phát tác, có phải bên Thẩm Hi Nguyệt xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?” “Đúng rồi, Thẩm Hi Nguyệt đã chết” Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy thì chấn động. “Nàng ta đã chết, ta sẽ không…” “Không!” Triệu Khương Lan trầm giọng ngắt lời hắn: “Chàng sẽ không có việc gì! Thiếp sẽ không để chuyện gì xảy ra với chàng đâu. Sáng sớm ngày mai, chúng ta nhanh chóng khởi hành đi Vinh Dương, đến Hoàng cung Phượng Dương tìm Trùng Vương. Trùng Vương có thể giải tất cả những lợi cổ độc trên thiên hạ, nhất định có biện pháp giúp chàng chữa trị bệnh này, yên tâm đi” Mộ Dung Bắc Uyên che ngực lại ho khan vài tiếng, Triệu Khương Lan đau lòng đến đỏ mắt, động tác vuốt nhẹ hơn một chút.