Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1194
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1194 Trong lòng hẳn không ngừng tự nói với mình, không phải như vậy, không nên tin tưởng nữ nhân này. Nhưng mà, khi những lời này được nói ra từ miệng nàng, hẳn vẫn không khỏi cảm thấy đau khổ Lách tách, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của hẳn, lướt qua trên mặt Triệu Khương Lan. Mộ Dung Bắc Uyên khóc. Trong nháy mắt này tim của Triệu Khương Lan cũng đau nhói vô cùng, thật giống như là bị thứ sắc bén nào đó đâm vào liên tục. Nàng dùng hết tất cả sức mình để đẩy hẳn ra, Mộ Dung Bắc Uyên mất hồn mất vía rên khẽ một tiếng ngã ngồi trên đất. Hẳn đột nhiên tháo chiếc nhãn trên tay xuống, nằm chặt trong lòng bàn tay. “Vậy nên chiếc nhẫn này vốn là ta đưa cho nàng, trong lòng nàng đã không có ta, ta giữ lại nó còn có ý nghĩa gì nữa!” Triệu Khương Lan đột nhiên quay đầu lại, mắt thấy hẳn đưa tay ra ngoài cửa sổ, duỗi ngón tay ra. “Dẫu sao Mộ Dung Bắc Uyên ta cũng còn chưa đến nỗi bị một nữ nhân đùa giỡn trong lòng bàn tay. Hôm nay là nàng nói giữa chúng ta không còn gì, ta cần chỉ phải miễn cưỡng cầu xin đến mức như vậy, thứ này đơn giản cứ ném đi cho xong!” Nói xong, hẳn cứ thế khoát tay, dùng sức ném chiếc nhãn ra ngoài. Triệu Khương Lan nhìn đường phố trống rỗng bên ngoài, siết chặt hai nằm tay. “Như vậy cũng tốt.” Qua một hồi lâu, nàng mới khó khăn lên tiếng: “Vậy bổn cung chúc cho Thần vương điện hạ, không còn vương vấn về chuyện đã qua nữa, ‘từ bây giờ chấm dứt tình cũ, tương lai như gấm.” Nói rồi, nàng rời đi không thèm quay đầu lại, ở nơi Mộ Dung Bắc Uyên không nhìn thấy, nước mắt đã rơi đầy trên mặt nàng. Giữa bọn họ, cuối cùng đến cả tín vật cũng không còn nữa rồi. Thấy nàng dứt khoát rời đi, Mộ Dung Bắc Uyên buồn bã rủ mắt xuống nhìn vào lòng bàn tay mình. Chiếc nhẫn vốn nên được ném xuống, giờ phút này lại nằm im trong tay hắn. Đến cuối cùng, hẳn vẫn không nỡ nhãn tâm, vứt đi tín vật mà nàng đưa cho mình. “Nữ nhân xấu xa.” Mộ Dung Bắc Uyên nảm chặt hai nắm tay, dùng sức đánh lên tường. Trên băng vải trắng như tuyết, lại thấm ra từng đốm máu Về tới trước cửa cung, thị vệ ngăn lại Triệu Khương Lan: “Đứng lại, ngươi là người đang làm nhiệm vụ gì ở trong cung, tại sao ta chưa từng gặp qua người.”
Chương 1194
Trong lòng hẳn không ngừng tự nói với mình, không phải như vậy, không nên tin tưởng nữ nhân này.
Nhưng mà, khi những lời này được nói ra từ miệng nàng, hẳn vẫn không khỏi cảm thấy đau khổ Lách tách, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của hẳn, lướt qua trên mặt Triệu Khương Lan.
Mộ Dung Bắc Uyên khóc.
Trong nháy mắt này tim của Triệu Khương Lan cũng đau nhói vô cùng, thật giống như là bị thứ sắc bén nào đó đâm vào liên tục.
Nàng dùng hết tất cả sức mình để đẩy hẳn ra, Mộ Dung Bắc Uyên mất hồn mất vía rên khẽ một tiếng ngã ngồi trên đất.
Hẳn đột nhiên tháo chiếc nhãn trên tay xuống, nằm chặt trong lòng bàn tay.
“Vậy nên chiếc nhẫn này vốn là ta đưa cho nàng, trong lòng nàng đã không có ta, ta giữ lại nó còn có ý nghĩa gì nữa!”
Triệu Khương Lan đột nhiên quay đầu lại, mắt thấy hẳn đưa tay ra ngoài cửa sổ, duỗi ngón tay ra.
“Dẫu sao Mộ Dung Bắc Uyên ta cũng còn chưa đến nỗi bị một nữ nhân đùa giỡn trong lòng bàn tay. Hôm nay là nàng nói giữa chúng ta không còn gì, ta cần chỉ phải miễn cưỡng cầu xin đến mức như vậy, thứ này đơn giản cứ ném đi cho xong!”
Nói xong, hẳn cứ thế khoát tay, dùng sức ném chiếc nhãn ra ngoài.
Triệu Khương Lan nhìn đường phố trống rỗng bên ngoài, siết chặt hai nằm tay.
“Như vậy cũng tốt.”
Qua một hồi lâu, nàng mới khó khăn lên tiếng: “Vậy bổn cung chúc cho Thần vương điện hạ, không còn vương vấn về chuyện đã qua nữa, ‘từ bây giờ chấm dứt tình cũ, tương lai như gấm.”
Nói rồi, nàng rời đi không thèm quay đầu lại, ở nơi Mộ Dung Bắc Uyên không nhìn thấy, nước mắt đã rơi đầy trên mặt nàng.
Giữa bọn họ, cuối cùng đến cả tín vật cũng không còn nữa rồi.
Thấy nàng dứt khoát rời đi, Mộ Dung Bắc Uyên buồn bã rủ mắt xuống nhìn vào lòng bàn tay mình.
Chiếc nhẫn vốn nên được ném xuống, giờ phút này lại nằm im trong tay hắn.
Đến cuối cùng, hẳn vẫn không nỡ nhãn tâm, vứt đi tín vật mà nàng đưa cho mình.
“Nữ nhân xấu xa.”
Mộ Dung Bắc Uyên nảm chặt hai nắm tay, dùng sức đánh lên tường.
Trên băng vải trắng như tuyết, lại thấm ra từng đốm máu Về tới trước cửa cung, thị vệ ngăn lại Triệu Khương Lan: “Đứng lại, ngươi là người đang làm nhiệm vụ gì ở trong cung, tại sao ta chưa từng gặp qua người.”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1194 Trong lòng hẳn không ngừng tự nói với mình, không phải như vậy, không nên tin tưởng nữ nhân này. Nhưng mà, khi những lời này được nói ra từ miệng nàng, hẳn vẫn không khỏi cảm thấy đau khổ Lách tách, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của hẳn, lướt qua trên mặt Triệu Khương Lan. Mộ Dung Bắc Uyên khóc. Trong nháy mắt này tim của Triệu Khương Lan cũng đau nhói vô cùng, thật giống như là bị thứ sắc bén nào đó đâm vào liên tục. Nàng dùng hết tất cả sức mình để đẩy hẳn ra, Mộ Dung Bắc Uyên mất hồn mất vía rên khẽ một tiếng ngã ngồi trên đất. Hẳn đột nhiên tháo chiếc nhãn trên tay xuống, nằm chặt trong lòng bàn tay. “Vậy nên chiếc nhẫn này vốn là ta đưa cho nàng, trong lòng nàng đã không có ta, ta giữ lại nó còn có ý nghĩa gì nữa!” Triệu Khương Lan đột nhiên quay đầu lại, mắt thấy hẳn đưa tay ra ngoài cửa sổ, duỗi ngón tay ra. “Dẫu sao Mộ Dung Bắc Uyên ta cũng còn chưa đến nỗi bị một nữ nhân đùa giỡn trong lòng bàn tay. Hôm nay là nàng nói giữa chúng ta không còn gì, ta cần chỉ phải miễn cưỡng cầu xin đến mức như vậy, thứ này đơn giản cứ ném đi cho xong!” Nói xong, hẳn cứ thế khoát tay, dùng sức ném chiếc nhãn ra ngoài. Triệu Khương Lan nhìn đường phố trống rỗng bên ngoài, siết chặt hai nằm tay. “Như vậy cũng tốt.” Qua một hồi lâu, nàng mới khó khăn lên tiếng: “Vậy bổn cung chúc cho Thần vương điện hạ, không còn vương vấn về chuyện đã qua nữa, ‘từ bây giờ chấm dứt tình cũ, tương lai như gấm.” Nói rồi, nàng rời đi không thèm quay đầu lại, ở nơi Mộ Dung Bắc Uyên không nhìn thấy, nước mắt đã rơi đầy trên mặt nàng. Giữa bọn họ, cuối cùng đến cả tín vật cũng không còn nữa rồi. Thấy nàng dứt khoát rời đi, Mộ Dung Bắc Uyên buồn bã rủ mắt xuống nhìn vào lòng bàn tay mình. Chiếc nhẫn vốn nên được ném xuống, giờ phút này lại nằm im trong tay hắn. Đến cuối cùng, hẳn vẫn không nỡ nhãn tâm, vứt đi tín vật mà nàng đưa cho mình. “Nữ nhân xấu xa.” Mộ Dung Bắc Uyên nảm chặt hai nắm tay, dùng sức đánh lên tường. Trên băng vải trắng như tuyết, lại thấm ra từng đốm máu Về tới trước cửa cung, thị vệ ngăn lại Triệu Khương Lan: “Đứng lại, ngươi là người đang làm nhiệm vụ gì ở trong cung, tại sao ta chưa từng gặp qua người.”