Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1195
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1195 Triệu Khương Lan không nghe thấy gì cả như người mất hồn muốn đi vào trong. Thị vệ lại cho rằng nàng đang tự ý xông vào hoàng cung, vài tên bước qua lôi kéo giữ chặt lấy nàng, hung hăng ấn nàng xuống đất. Đau đớn từ trên người truyền tới, nhưng Triệu Khương Lan lại như không cảm giác được gì. “To gan, dám giả mạo thị vệ tự ý vào cung, muốn chết sao!” Thị vệ gác cổng đang định đưa nàng về thẩm vấn, thì lại nghe một giọng nói lạnh lùng lên tiếng. ““Dừng tay! Đó là công chúa Nhã Lan” Người đang nói là Mộ Dung Bắc Hải. Bởi vì cung nhân không tìm thấy công chúa ở trong Phương Niên điện, nên thấp thỏm lo sợ. Việc này không thể tránh được mà quấy rầy tới Mộ Dung Bắc Hải. Người vốn đang ấn lên người Triệu Khương Lan vội vàng buông ra: “Công chúa? Sao, sao người lại mặc đồ này” Triệu Khương Lan dường như không nghe thấy mà đẩy bọn họ ra, trực tiếp đi vào trong. Mộ Dung Bắc Hải đi theo phía sau nàng: “Ngón tay của muội bị rách da rồi” Nàng nghe xong mấy lời này, những một ánh mắt cũng không thèm chú ý đến vết thương, thật giống như vết thương ngoài da kia không phải là ở trên người nàng. “Triệu Khương Lan! Muội bình tĩnh lại một chút đi, đừng tự tổn thương chính mình nữa. Muội nói cho huynh bị nay muội đã đi đâu!” Triệu Khương Lan dừng bước lại: ‘Muội đã đi tìm hẳn.” “Hắn” này là ai, không cần nói thêm thì trong lòng Mộ Dung Bắc Hải cũng hiểu rõ. Ngoại trừ Mộ Dung Bắc Uyên, còn ai có thể làm cho nàng hao phí tinh thân đến mức này. “Muội đã đập nát tất cả. Hản đã biết muội là Khương Lan rồi.” Mộ Dung Bắc Hải sững người: “Làm sao có thể? Không phải muội đã để Hứa Mạn Nhi vào phủ thay thế thân phận này rồi sao, lẽ nào hẳn đã phát hiện ra chuyện khác thường.” “Không, là muội không thể khống chế được bản thân mình chạy đi tìm hắn, nhưng vì thay đổi mặc đồ nam bị người ta nhận ra muội là Triệu Ngọc, Mộ Dung Bắc Uyên lập tức biết được muội và hẳn trước kia có dính líu với nhau.” Triệu Khương Lan che mặt khóc: “Hắn đã biết muội đang lừa gạt hẳn, cũng bi ït cả mọi lầu đang lừa gạt hẳn. Muội chỉ có thể nhãn tâm nói với hẳn, muội chưa từng yêu hẳn, nên mới có thể ra đi không nói một lời từ biệt, vứt bỏ hẳn. Làm sao bây giờ đây Tam ca, hẳn hận muội chết thôi, hắn nhất định là sẽ hận chết muội đó.” Mộ Dung Bắc Hải nhíu mày: “Nếu Uyên nhỉ thật sự phát hiện có chuyện không ổn, sẽ không chỉ vì vài lời của muội mà đã kết luận. Nếu như hẳn có nói cái gì, thì cũng chỉ là lời nóng giận nhất thời thôi, muội không cần cảm thấy quá đau khổ” “Nếu hẳn tự mình điều tra, có thể sẽ tra ra được những chuyện khác hay không?” Triệu Khương Lan mờ mịt ngẩng đầu lên: “Bây giờ ở trong mắt hắn, muội chỉ còn là một nữ cô nhỉ được hẳn đưa về trong phủ, từng có một đoạn tình cũ với hắn nhưng lại không chịu thừa nhận. Nhưng nếu hẳn tiếp tục tra xét từ chỗ này, lỡ như hẳn biết được muội mới chính là vương phi của hắn…” Chỉ sợ là với tính tình của Mộ Dung Bắc Uyên, sẽ làm náo loạn lật trời. Mộ Dung Bắc Hải cũng nghĩ tới chuyện này. Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi: “Trước mắt Uyên nhỉ đã biết muội là Khương Lan rồi sao? Vậy Hứa Mạn Nhị, hẳn cũng biết nàng ấy là giả sao?” Lúc này Triệu Khương Lan mới lấy lại được tinh thần: “Đúng rồi, Hứa Mạn Nhi vẫn còn đang ở trong vương phủ. Nguy rồi, hiện tại Mộ Dung Bắc Uyên đang nổi nóng, lại biết rõ thân phận của Hứa Mạn Nhi chỉ là giả mạo. Lỡ như hẳn truy cứu tội danh của Hứa Mạn Nhi, chẳng phải là nàng ấy sẽ gặp nguy hiểm hay sao. Không được, muội muốn đến Thần vương phủ một chuyến… Nhưng nàng lại lo lắng, nàng mới vừa trở mặt với Mộ Dung Bắc Uyên, lỡ như hẳn càng giận dữ thì phải làm sao bây giờ?
Chương 1195
Triệu Khương Lan không nghe thấy gì cả như người mất hồn muốn đi vào trong.
Thị vệ lại cho rằng nàng đang tự ý xông vào hoàng cung, vài tên bước qua lôi kéo giữ chặt lấy nàng, hung hăng ấn nàng xuống đất.
Đau đớn từ trên người truyền tới, nhưng Triệu Khương Lan lại như không cảm giác được gì.
“To gan, dám giả mạo thị vệ tự ý vào cung, muốn chết sao!”
Thị vệ gác cổng đang định đưa nàng về thẩm vấn, thì lại nghe một giọng nói lạnh lùng lên tiếng.
““Dừng tay! Đó là công chúa Nhã Lan”
Người đang nói là Mộ Dung Bắc Hải.
Bởi vì cung nhân không tìm thấy công chúa ở trong Phương Niên điện, nên thấp thỏm lo sợ.
Việc này không thể tránh được mà quấy rầy tới Mộ Dung Bắc Hải.
Người vốn đang ấn lên người Triệu Khương Lan vội vàng buông ra: “Công chúa? Sao, sao người lại mặc đồ này”
Triệu Khương Lan dường như không nghe thấy mà đẩy bọn họ ra, trực tiếp đi vào trong.
Mộ Dung Bắc Hải đi theo phía sau nàng: “Ngón tay của muội bị rách da rồi”
Nàng nghe xong mấy lời này, những một ánh mắt cũng không thèm chú ý đến vết thương, thật giống như vết thương ngoài da kia không phải là ở trên người nàng.
“Triệu Khương Lan! Muội bình tĩnh lại một chút đi, đừng tự tổn thương chính mình nữa. Muội nói cho huynh bị nay muội đã đi đâu!”
Triệu Khương Lan dừng bước lại: ‘Muội đã đi tìm hẳn.”
“Hắn” này là ai, không cần nói thêm thì trong lòng Mộ Dung Bắc Hải cũng hiểu rõ.
Ngoại trừ Mộ Dung Bắc Uyên, còn ai có thể làm cho nàng hao phí tinh thân đến mức này.
“Muội đã đập nát tất cả. Hản đã biết muội là Khương Lan rồi.”
Mộ Dung Bắc Hải sững người: “Làm sao có thể? Không phải muội đã để Hứa Mạn Nhi vào phủ thay thế thân phận này rồi sao, lẽ nào hẳn đã phát hiện ra chuyện khác thường.”
“Không, là muội không thể khống chế được bản thân mình chạy đi tìm hắn, nhưng vì thay đổi mặc đồ nam bị người ta nhận ra muội là Triệu Ngọc, Mộ Dung Bắc Uyên lập tức biết được muội và hẳn trước kia có dính líu với nhau.”
Triệu Khương Lan che mặt khóc: “Hắn đã biết muội đang lừa gạt hẳn, cũng bi ït cả mọi lầu đang lừa gạt hẳn. Muội chỉ có thể nhãn tâm nói với hẳn, muội chưa từng yêu hẳn, nên mới có thể ra đi không nói một lời từ biệt, vứt bỏ hẳn. Làm sao bây giờ đây Tam ca, hẳn hận muội chết thôi, hắn nhất định là sẽ hận chết muội đó.”
Mộ Dung Bắc Hải nhíu mày: “Nếu Uyên nhỉ thật sự phát hiện có chuyện không ổn, sẽ không chỉ vì vài lời của muội mà đã kết luận. Nếu như hẳn có nói cái gì, thì cũng chỉ là lời nóng giận nhất thời thôi, muội không cần cảm thấy quá đau khổ”
“Nếu hẳn tự mình điều tra, có thể sẽ tra ra được những chuyện khác hay không?”
Triệu Khương Lan mờ mịt ngẩng đầu lên: “Bây giờ ở trong mắt hắn, muội chỉ còn là một nữ cô nhỉ được hẳn đưa về trong phủ, từng có một đoạn tình cũ với hắn nhưng lại không chịu thừa nhận. Nhưng nếu hẳn tiếp tục tra xét từ chỗ này, lỡ như hẳn biết được muội mới chính là vương phi của hắn…”
Chỉ sợ là với tính tình của Mộ Dung Bắc Uyên, sẽ làm náo loạn lật trời.
Mộ Dung Bắc Hải cũng nghĩ tới chuyện này.
Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi: “Trước mắt Uyên nhỉ đã biết muội là Khương Lan rồi sao? Vậy Hứa Mạn Nhị, hẳn cũng biết nàng ấy là giả sao?”
Lúc này Triệu Khương Lan mới lấy lại được tinh thần: “Đúng rồi, Hứa Mạn Nhi vẫn còn đang ở trong vương phủ. Nguy rồi, hiện tại Mộ Dung Bắc Uyên đang nổi nóng, lại biết rõ thân phận của Hứa Mạn Nhi chỉ là giả mạo. Lỡ như hẳn truy cứu tội danh của Hứa Mạn Nhi, chẳng phải là nàng ấy sẽ gặp nguy hiểm hay sao. Không được, muội muốn đến Thần vương phủ một chuyến…
Nhưng nàng lại lo lắng, nàng mới vừa trở mặt với Mộ Dung Bắc Uyên, lỡ như hẳn càng giận dữ thì phải làm sao bây giờ?
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1195 Triệu Khương Lan không nghe thấy gì cả như người mất hồn muốn đi vào trong. Thị vệ lại cho rằng nàng đang tự ý xông vào hoàng cung, vài tên bước qua lôi kéo giữ chặt lấy nàng, hung hăng ấn nàng xuống đất. Đau đớn từ trên người truyền tới, nhưng Triệu Khương Lan lại như không cảm giác được gì. “To gan, dám giả mạo thị vệ tự ý vào cung, muốn chết sao!” Thị vệ gác cổng đang định đưa nàng về thẩm vấn, thì lại nghe một giọng nói lạnh lùng lên tiếng. ““Dừng tay! Đó là công chúa Nhã Lan” Người đang nói là Mộ Dung Bắc Hải. Bởi vì cung nhân không tìm thấy công chúa ở trong Phương Niên điện, nên thấp thỏm lo sợ. Việc này không thể tránh được mà quấy rầy tới Mộ Dung Bắc Hải. Người vốn đang ấn lên người Triệu Khương Lan vội vàng buông ra: “Công chúa? Sao, sao người lại mặc đồ này” Triệu Khương Lan dường như không nghe thấy mà đẩy bọn họ ra, trực tiếp đi vào trong. Mộ Dung Bắc Hải đi theo phía sau nàng: “Ngón tay của muội bị rách da rồi” Nàng nghe xong mấy lời này, những một ánh mắt cũng không thèm chú ý đến vết thương, thật giống như vết thương ngoài da kia không phải là ở trên người nàng. “Triệu Khương Lan! Muội bình tĩnh lại một chút đi, đừng tự tổn thương chính mình nữa. Muội nói cho huynh bị nay muội đã đi đâu!” Triệu Khương Lan dừng bước lại: ‘Muội đã đi tìm hẳn.” “Hắn” này là ai, không cần nói thêm thì trong lòng Mộ Dung Bắc Hải cũng hiểu rõ. Ngoại trừ Mộ Dung Bắc Uyên, còn ai có thể làm cho nàng hao phí tinh thân đến mức này. “Muội đã đập nát tất cả. Hản đã biết muội là Khương Lan rồi.” Mộ Dung Bắc Hải sững người: “Làm sao có thể? Không phải muội đã để Hứa Mạn Nhi vào phủ thay thế thân phận này rồi sao, lẽ nào hẳn đã phát hiện ra chuyện khác thường.” “Không, là muội không thể khống chế được bản thân mình chạy đi tìm hắn, nhưng vì thay đổi mặc đồ nam bị người ta nhận ra muội là Triệu Ngọc, Mộ Dung Bắc Uyên lập tức biết được muội và hẳn trước kia có dính líu với nhau.” Triệu Khương Lan che mặt khóc: “Hắn đã biết muội đang lừa gạt hẳn, cũng bi ït cả mọi lầu đang lừa gạt hẳn. Muội chỉ có thể nhãn tâm nói với hẳn, muội chưa từng yêu hẳn, nên mới có thể ra đi không nói một lời từ biệt, vứt bỏ hẳn. Làm sao bây giờ đây Tam ca, hẳn hận muội chết thôi, hắn nhất định là sẽ hận chết muội đó.” Mộ Dung Bắc Hải nhíu mày: “Nếu Uyên nhỉ thật sự phát hiện có chuyện không ổn, sẽ không chỉ vì vài lời của muội mà đã kết luận. Nếu như hẳn có nói cái gì, thì cũng chỉ là lời nóng giận nhất thời thôi, muội không cần cảm thấy quá đau khổ” “Nếu hẳn tự mình điều tra, có thể sẽ tra ra được những chuyện khác hay không?” Triệu Khương Lan mờ mịt ngẩng đầu lên: “Bây giờ ở trong mắt hắn, muội chỉ còn là một nữ cô nhỉ được hẳn đưa về trong phủ, từng có một đoạn tình cũ với hắn nhưng lại không chịu thừa nhận. Nhưng nếu hẳn tiếp tục tra xét từ chỗ này, lỡ như hẳn biết được muội mới chính là vương phi của hắn…” Chỉ sợ là với tính tình của Mộ Dung Bắc Uyên, sẽ làm náo loạn lật trời. Mộ Dung Bắc Hải cũng nghĩ tới chuyện này. Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi: “Trước mắt Uyên nhỉ đã biết muội là Khương Lan rồi sao? Vậy Hứa Mạn Nhị, hẳn cũng biết nàng ấy là giả sao?” Lúc này Triệu Khương Lan mới lấy lại được tinh thần: “Đúng rồi, Hứa Mạn Nhi vẫn còn đang ở trong vương phủ. Nguy rồi, hiện tại Mộ Dung Bắc Uyên đang nổi nóng, lại biết rõ thân phận của Hứa Mạn Nhi chỉ là giả mạo. Lỡ như hẳn truy cứu tội danh của Hứa Mạn Nhi, chẳng phải là nàng ấy sẽ gặp nguy hiểm hay sao. Không được, muội muốn đến Thần vương phủ một chuyến… Nhưng nàng lại lo lắng, nàng mới vừa trở mặt với Mộ Dung Bắc Uyên, lỡ như hẳn càng giận dữ thì phải làm sao bây giờ?