Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 480: Không Muốn Nghe Lời Xằng Bậy Của Ông

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hơn một trăm người, đó cũng là một mảng lớn đông nghẹt.Hơn nữa những người này dưới tay của Lã Việt, tất cả đều huấn luyện nghiêm chỉnh, tuyệt không thể so sánh với đám ô hợp kia.Khí thế kia đủ khiến người ta sợ hãi.Sự lo lắng trong lòng Lưu Nguyệt Hoa lập tức hoàn toàn hạ xuống.Mặc dù thực lực tăng mạnh vừa rồi của Hoàng Thiên xác thực hành hạ đối phương đến nỗi không tìm ra hướng Bắc, nhưng dù sao cũng là yếu không địch lại mạnh, trong lòng Lưu Nguyệt Hoa vẫn khá căng thẳng.Nhưng bây giờ thì khác, quân cứu viện của Hoàng Thiên đã đến.Hơn nữa Lã Việt thực lực mạnh mẽ.Đinh Nguyên Vũ nhìn nhiều người vây quanh như vậy, nháy mắt ông già này đã đổ mồ hôi lạnh.Ông ta cho rằng mình xưng bá ở huyện Hoàng Hà thì cũng đã khá trâu bò rồi.Hai mươi ba tên thuộc hạ đủ để tung hoành ở huyện Hoàng Hà.Thật không ngờ Hoàng Thiên vậy mà có thể triệu tập nhiều người đến như vậy.Cũng không trách Đinh Nguyên Vũ sợ hãi, hơn một trăm người, cái đó cũng quả thực đủ dọa người.Nhìn hất trong tỉnh, trừ Kha Phù của tỉnh thành thì cũng không còn ai có thực lực hùng hậu như Lã Việt này.“Anh Thiên, tôi không tới muộn chứ?”Lã Việt nhanh chóng tới gần Hoàng Thiên, hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên khẽ gật đầu với Lã Việt, vẻ mặt anh giờ phút này vô cùng lạnh lùng.Đêm nay có thể nói một bụng tức giận Hoàng Thiên kìm nén còn chưa xả ra đấy.Đinh Nguyên Vũ lại lừa anh tới huyện Hoàng Hà, đầu tiên là tống tình tống tiên, sau đó muốn đe dọa lấy một ngàn tỷ, bây giờ lại dẫn đám người Sử Chính Tưởng bọn họ đuổi theo anh.Nếu không phải thực lực anh mạnh mẽ.Chỉ sợ sớm đã chết trong tay bọn bại hoại này rồi.Nghĩ tới những thứ này, Hoàng Thiên lên cơn tức giận, anh đứng ở nơi đó chẳng hề nói một câu.Lã Việt lăn lộn dưới tay Hoàng Thiên lâu như vậy, đương nhiên vẫn rất hiểu rõ Hoàng Thiên.“Muốn biết tôi là ai?”Lã Việt lạnh lùng cười một tiếng, hỏi Đinh Nguyên Vũ..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hơn một trăm người, đó cũng là một mảng lớn đông nghẹt.

Hơn nữa những người này dưới tay của Lã Việt, tất cả đều huấn luyện nghiêm chỉnh, tuyệt không thể so sánh với đám ô hợp kia.

Khí thế kia đủ khiến người ta sợ hãi.

Sự lo lắng trong lòng Lưu Nguyệt Hoa lập tức hoàn toàn hạ xuống.

Mặc dù thực lực tăng mạnh vừa rồi của Hoàng Thiên xác thực hành hạ đối phương đến nỗi không tìm ra hướng Bắc, nhưng dù sao cũng là yếu không địch lại mạnh, trong lòng Lưu Nguyệt Hoa vẫn khá căng thẳng.

Nhưng bây giờ thì khác, quân cứu viện của Hoàng Thiên đã đến.

Hơn nữa Lã Việt thực lực mạnh mẽ.

Đinh Nguyên Vũ nhìn nhiều người vây quanh như vậy, nháy mắt ông già này đã đổ mồ hôi lạnh.

Ông ta cho rằng mình xưng bá ở huyện Hoàng Hà thì cũng đã khá trâu bò rồi.

Hai mươi ba tên thuộc hạ đủ để tung hoành ở huyện Hoàng Hà.

Thật không ngờ Hoàng Thiên vậy mà có thể triệu tập nhiều người đến như vậy.

Cũng không trách Đinh Nguyên Vũ sợ hãi, hơn một trăm người, cái đó cũng quả thực đủ dọa người.

Nhìn hất trong tỉnh, trừ Kha Phù của tỉnh thành thì cũng không còn ai có thực lực hùng hậu như Lã Việt này.

“Anh Thiên, tôi không tới muộn chứ?”

Lã Việt nhanh chóng tới gần Hoàng Thiên, hỏi Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên khẽ gật đầu với Lã Việt, vẻ mặt anh giờ phút này vô cùng lạnh lùng.

Đêm nay có thể nói một bụng tức giận Hoàng Thiên kìm nén còn chưa xả ra đấy.

Đinh Nguyên Vũ lại lừa anh tới huyện Hoàng Hà, đầu tiên là tống tình tống tiên, sau đó muốn đe dọa lấy một ngàn tỷ, bây giờ lại dẫn đám người Sử Chính Tưởng bọn họ đuổi theo anh.

Nếu không phải thực lực anh mạnh mẽ.

Chỉ sợ sớm đã chết trong tay bọn bại hoại này rồi.

Nghĩ tới những thứ này, Hoàng Thiên lên cơn tức giận, anh đứng ở nơi đó chẳng hề nói một câu.

Lã Việt lăn lộn dưới tay Hoàng Thiên lâu như vậy, đương nhiên vẫn rất hiểu rõ Hoàng Thiên.

“Muốn biết tôi là ai?”

Lã Việt lạnh lùng cười một tiếng, hỏi Đinh Nguyên Vũ.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

.

Chàng Rể Của Tổng TàiTác giả: ThôngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướng. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hơn một trăm người, đó cũng là một mảng lớn đông nghẹt.Hơn nữa những người này dưới tay của Lã Việt, tất cả đều huấn luyện nghiêm chỉnh, tuyệt không thể so sánh với đám ô hợp kia.Khí thế kia đủ khiến người ta sợ hãi.Sự lo lắng trong lòng Lưu Nguyệt Hoa lập tức hoàn toàn hạ xuống.Mặc dù thực lực tăng mạnh vừa rồi của Hoàng Thiên xác thực hành hạ đối phương đến nỗi không tìm ra hướng Bắc, nhưng dù sao cũng là yếu không địch lại mạnh, trong lòng Lưu Nguyệt Hoa vẫn khá căng thẳng.Nhưng bây giờ thì khác, quân cứu viện của Hoàng Thiên đã đến.Hơn nữa Lã Việt thực lực mạnh mẽ.Đinh Nguyên Vũ nhìn nhiều người vây quanh như vậy, nháy mắt ông già này đã đổ mồ hôi lạnh.Ông ta cho rằng mình xưng bá ở huyện Hoàng Hà thì cũng đã khá trâu bò rồi.Hai mươi ba tên thuộc hạ đủ để tung hoành ở huyện Hoàng Hà.Thật không ngờ Hoàng Thiên vậy mà có thể triệu tập nhiều người đến như vậy.Cũng không trách Đinh Nguyên Vũ sợ hãi, hơn một trăm người, cái đó cũng quả thực đủ dọa người.Nhìn hất trong tỉnh, trừ Kha Phù của tỉnh thành thì cũng không còn ai có thực lực hùng hậu như Lã Việt này.“Anh Thiên, tôi không tới muộn chứ?”Lã Việt nhanh chóng tới gần Hoàng Thiên, hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên khẽ gật đầu với Lã Việt, vẻ mặt anh giờ phút này vô cùng lạnh lùng.Đêm nay có thể nói một bụng tức giận Hoàng Thiên kìm nén còn chưa xả ra đấy.Đinh Nguyên Vũ lại lừa anh tới huyện Hoàng Hà, đầu tiên là tống tình tống tiên, sau đó muốn đe dọa lấy một ngàn tỷ, bây giờ lại dẫn đám người Sử Chính Tưởng bọn họ đuổi theo anh.Nếu không phải thực lực anh mạnh mẽ.Chỉ sợ sớm đã chết trong tay bọn bại hoại này rồi.Nghĩ tới những thứ này, Hoàng Thiên lên cơn tức giận, anh đứng ở nơi đó chẳng hề nói một câu.Lã Việt lăn lộn dưới tay Hoàng Thiên lâu như vậy, đương nhiên vẫn rất hiểu rõ Hoàng Thiên.“Muốn biết tôi là ai?”Lã Việt lạnh lùng cười một tiếng, hỏi Đinh Nguyên Vũ..

Chương 480: Không Muốn Nghe Lời Xằng Bậy Của Ông