Tác giả:

“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…

Chương 368: 368: Em Đi Nhưng Còn Anh Thì Sao

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hiểu biết về vùng đất hỗn loạn trong sa mạc lại còn dùng súng thành thạo như thế, sao có thể chỉ là một tên ở rể của một gia tộc nhỏ tại Hải Dương, nước Hoa được?Trong đầu Liệp Ưng chợt nảy lên vò số suy nghĩ ngổn ngang.Sau khi bắn súng, Trần Hạo vác súng ra sau lưng rồi kéo Liệp Ưng mềm oặt đi như kéo một con chó chết.Không lâu sau đó, anh kéo hắn ta tới trước gốc cây mà Tống Ninh Mòng đang trốn.Thấy anh, cô bé suýt rơi nước mắt: "Anh rể, anh không sao cả, thật tốt quá, làm em sợ chết khiếp!"Trần Hạo kéo cô bé ra khỏi hô cây, nói: "Em mau lái xe về nhà đi, nhớ là không được nói với bất cứ ai về chuyện hôm nay, đây là bí mật của chúng ta nhé!"Tống Ninh Mông dùng sức gật đầu, trả lời: "Em đi, nhưng còn anh thì sao?""Đừng để ý tới anh, anh cònviệc riêng", anh đáp.Tống Ninh Mông không ngốc, biết lúc này mà ở lại thì sẽ chỉ gây thêm phiền cho anh mà thôi, nên cô bé nhanh chóng đi theo Trần Hạo ra khỏi rừng rồi lái xe đi.Trần Hạo xách Liệp ưng đi tới nơi đám người Fink bị lật xe.Sau khi nhìn thấy những thành viên khác của tiểu đội Thần ưng, hắn ta mới hiểu ra tại sao vừa rồi Trần Hạo lại nổ ba phát súng.Anh chỉ tùy ý bắn nhưng lại nhắm mục tiêu rất chuẩn.Vừa rồi, Fink và các thuộc hạ của mình mới bò ra ngoài xe thì đã bị Trần Hạo đánh lén, mỗi người ăn một viên đạn ngay trên đùi, đây hoàn toàn là sự thật!Nhìn thấy cảnh này, hắn ta hoảng sợ đến mức sởn gai ốc.anh ta cũng không dám tới, vì vậy chắc chắn các anh là người của Khô Lâu Vương.Tôi nói không sai đúng không?"Tại đây có hình.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hiểu biết về vùng đất hỗn loạn trong sa mạc lại còn dùng súng thành thạo như thế, sao có thể chỉ là một tên ở rể của một gia tộc nhỏ tại Hải Dương, nước Hoa được?

Trong đầu Liệp Ưng chợt nảy lên vò số suy nghĩ ngổn ngang.

Sau khi bắn súng, Trần Hạo vác súng ra sau lưng rồi kéo Liệp Ưng mềm oặt đi như kéo một con chó chết.

Không lâu sau đó, anh kéo hắn ta tới trước gốc cây mà Tống Ninh Mòng đang trốn.

Thấy anh, cô bé suýt rơi nước mắt: "Anh rể, anh không sao cả, thật tốt quá, làm em sợ chết khiếp!"

Trần Hạo kéo cô bé ra khỏi hô cây, nói: "Em mau lái xe về nhà đi, nhớ là không được nói với bất cứ ai về chuyện hôm nay, đây là bí mật của chúng ta nhé!"

Tống Ninh Mông dùng sức gật đầu, trả lời: "Em đi, nhưng còn anh thì sao?"

"Đừng để ý tới anh, anh còn

việc riêng", anh đáp.

Tống Ninh Mông không ngốc, biết lúc này mà ở lại thì sẽ chỉ gây thêm phiền cho anh mà thôi, nên cô bé nhanh chóng đi theo Trần Hạo ra khỏi rừng rồi lái xe đi.

Trần Hạo xách Liệp ưng đi tới nơi đám người Fink bị lật xe.

Sau khi nhìn thấy những thành viên khác của tiểu đội Thần ưng, hắn ta mới hiểu ra tại sao vừa rồi Trần Hạo lại nổ ba phát súng.

Anh chỉ tùy ý bắn nhưng lại nhắm mục tiêu rất chuẩn.

Vừa rồi, Fink và các thuộc hạ của mình mới bò ra ngoài xe thì đã bị Trần Hạo đánh lén, mỗi người ăn một viên đạn ngay trên đùi, đây hoàn toàn là sự thật!

Nhìn thấy cảnh này, hắn ta hoảng sợ đến mức sởn gai ốc.

anh ta cũng không dám tới, vì vậy chắc chắn các anh là người của Khô Lâu Vương.

Tôi nói không sai đúng không?"

Tại đây có hình

Image removed.

.

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hiểu biết về vùng đất hỗn loạn trong sa mạc lại còn dùng súng thành thạo như thế, sao có thể chỉ là một tên ở rể của một gia tộc nhỏ tại Hải Dương, nước Hoa được?Trong đầu Liệp Ưng chợt nảy lên vò số suy nghĩ ngổn ngang.Sau khi bắn súng, Trần Hạo vác súng ra sau lưng rồi kéo Liệp Ưng mềm oặt đi như kéo một con chó chết.Không lâu sau đó, anh kéo hắn ta tới trước gốc cây mà Tống Ninh Mòng đang trốn.Thấy anh, cô bé suýt rơi nước mắt: "Anh rể, anh không sao cả, thật tốt quá, làm em sợ chết khiếp!"Trần Hạo kéo cô bé ra khỏi hô cây, nói: "Em mau lái xe về nhà đi, nhớ là không được nói với bất cứ ai về chuyện hôm nay, đây là bí mật của chúng ta nhé!"Tống Ninh Mông dùng sức gật đầu, trả lời: "Em đi, nhưng còn anh thì sao?""Đừng để ý tới anh, anh cònviệc riêng", anh đáp.Tống Ninh Mông không ngốc, biết lúc này mà ở lại thì sẽ chỉ gây thêm phiền cho anh mà thôi, nên cô bé nhanh chóng đi theo Trần Hạo ra khỏi rừng rồi lái xe đi.Trần Hạo xách Liệp ưng đi tới nơi đám người Fink bị lật xe.Sau khi nhìn thấy những thành viên khác của tiểu đội Thần ưng, hắn ta mới hiểu ra tại sao vừa rồi Trần Hạo lại nổ ba phát súng.Anh chỉ tùy ý bắn nhưng lại nhắm mục tiêu rất chuẩn.Vừa rồi, Fink và các thuộc hạ của mình mới bò ra ngoài xe thì đã bị Trần Hạo đánh lén, mỗi người ăn một viên đạn ngay trên đùi, đây hoàn toàn là sự thật!Nhìn thấy cảnh này, hắn ta hoảng sợ đến mức sởn gai ốc.anh ta cũng không dám tới, vì vậy chắc chắn các anh là người của Khô Lâu Vương.Tôi nói không sai đúng không?"Tại đây có hình.

Chương 368: 368: Em Đi Nhưng Còn Anh Thì Sao