“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…
Chương 369: 369: Chủ Chủ Nhân À Là Cậu Đấy Ư
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… Nghe thấy hai chữ này, người đàn ông trong điện thoại sững sờ, sau đó hô hấp dồn dập lên, im lặng thật lâu vẫn không biết nói gì.Người nghe máy chính là Khô Lâu Vương, thủ lĩnh củađoàn lính đánh thuê lớn nhất trong vùng đất hồn loạn ở sa mạc.Đang vui vẻ thì điện thoại reo lên, ông ta không xem số điện thoại mà đã nhấn nút nghe, bây giờ nghe thấy giọng của Trần Hạo thì sợ đến mức chỗ đó cũng xìu xuống.Mấy giây sau, Khô Lâu Vưong mừng rỡ hét lên: "Chủ nhân...!Cậu không chết...!Trời ạ! Thượng đế cuối cùng cũng có mắt rồi!""Chủ...!Chủ nhân à, là cậu đấy ư?", Khô Lâu Vương kích động nói."Đúng", Trần Hạo lạnh nhạt nói một chữ.ông ta phấn khích cả lên: "Tôi biết ngay là cậu không chết mà! Tôi biết mà...!Tòi muốn cùng trở về với cậu, khiến cho những kẻ đó phải trả giá..."Khò Lâu Vương ở đầu dây bên kia gần như là gào thét.Những người xung quanh Trần Hạo nghe thấy tiếng hét của ông ta rất rõ ràng, vẻ mặt cũng trở nên sợ hãi và bất an, ai cũng biết mình đã xúc phạm nhân vật không nên xúc phạm rồi."Ông giỏi đấy, vươn tay đến cả nước Hoa!", Trần Hạo mỉa mai."Chủ nhân...!Tôi...!Tôi chỉ...!Nảy lòng tham, muốn thử xem có thể xâm nhập vào thị trường nước Hoa không nên không nhịn được mà!""Cho ông năm phút, điều tra thông tin về người thuê cho tôi!"Anh biết với cuộc làm ăn nhỏ thê này, Khô Lâu Vương chắc chắn không mấy hiểu rõ về thông tin của người thuê."Vâng...!Cậu yên tâm, tôi đi ngay..."Khô Lâu Vương nói xong thì anh cúp điện thoại, Fink và những người khác đã sợ chết khiếp."Chủ nhân...!Xin lỗi, tôi không biết là cậu!", anh ta đổ mồ hôi ròng ròng.Trên đời này ai dám tự xưng mình là chủ nhân ngoài người đàn ông này chứ!cậu tin tôi, tôi sẽ đi xử lý giúp cậu ngay bây giờ!""Anh muốn đi à?", anh cười hỏi.***
Nghe thấy hai chữ này, người đàn ông trong điện thoại sững sờ, sau đó hô hấp dồn dập lên, im lặng thật lâu vẫn không biết nói gì.
Người nghe máy chính là Khô Lâu Vương, thủ lĩnh của
đoàn lính đánh thuê lớn nhất trong vùng đất hồn loạn ở sa mạc.
Đang vui vẻ thì điện thoại reo lên, ông ta không xem số điện thoại mà đã nhấn nút nghe, bây giờ nghe thấy giọng của Trần Hạo thì sợ đến mức chỗ đó cũng xìu xuống.
Mấy giây sau, Khô Lâu Vưong mừng rỡ hét lên: "Chủ nhân...!Cậu không chết...!Trời ạ! Thượng đế cuối cùng cũng có mắt rồi!"
"Chủ...!Chủ nhân à, là cậu đấy ư?", Khô Lâu Vương kích động nói.
"Đúng", Trần Hạo lạnh nhạt nói một chữ.
ông ta phấn khích cả lên: "Tôi biết ngay là cậu không chết mà! Tôi biết mà...!Tòi muốn cùng trở về với cậu, khiến cho những kẻ đó phải trả giá..."
Khò Lâu Vương ở đầu dây bên kia gần như là gào thét.
Những người xung quanh Trần Hạo nghe thấy tiếng hét của ông ta rất rõ ràng, vẻ mặt cũng trở nên sợ hãi và bất an, ai cũng biết mình đã xúc phạm nhân vật không nên xúc phạm rồi.
"Ông giỏi đấy, vươn tay đến cả nước Hoa!", Trần Hạo mỉa mai.
"Chủ nhân...!Tôi...!Tôi chỉ...!Nảy lòng tham, muốn thử xem có thể xâm nhập vào thị trường nước Hoa không nên không nhịn được mà!"
"Cho ông năm phút, điều tra thông tin về người thuê cho tôi!"
Anh biết với cuộc làm ăn nhỏ thê này, Khô Lâu Vương chắc chắn không mấy hiểu rõ về thông tin của người thuê.
"Vâng...!Cậu yên tâm, tôi đi ngay..."
Khô Lâu Vương nói xong thì anh cúp điện thoại, Fink và những người khác đã sợ chết khiếp.
"Chủ nhân...!Xin lỗi, tôi không biết là cậu!", anh ta đổ mồ hôi ròng ròng.
Trên đời này ai dám tự xưng mình là chủ nhân ngoài người đàn ông này chứ!
cậu tin tôi, tôi sẽ đi xử lý giúp cậu ngay bây giờ!"
"Anh muốn đi à?", anh cười hỏi.
***
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… Nghe thấy hai chữ này, người đàn ông trong điện thoại sững sờ, sau đó hô hấp dồn dập lên, im lặng thật lâu vẫn không biết nói gì.Người nghe máy chính là Khô Lâu Vương, thủ lĩnh củađoàn lính đánh thuê lớn nhất trong vùng đất hồn loạn ở sa mạc.Đang vui vẻ thì điện thoại reo lên, ông ta không xem số điện thoại mà đã nhấn nút nghe, bây giờ nghe thấy giọng của Trần Hạo thì sợ đến mức chỗ đó cũng xìu xuống.Mấy giây sau, Khô Lâu Vưong mừng rỡ hét lên: "Chủ nhân...!Cậu không chết...!Trời ạ! Thượng đế cuối cùng cũng có mắt rồi!""Chủ...!Chủ nhân à, là cậu đấy ư?", Khô Lâu Vương kích động nói."Đúng", Trần Hạo lạnh nhạt nói một chữ.ông ta phấn khích cả lên: "Tôi biết ngay là cậu không chết mà! Tôi biết mà...!Tòi muốn cùng trở về với cậu, khiến cho những kẻ đó phải trả giá..."Khò Lâu Vương ở đầu dây bên kia gần như là gào thét.Những người xung quanh Trần Hạo nghe thấy tiếng hét của ông ta rất rõ ràng, vẻ mặt cũng trở nên sợ hãi và bất an, ai cũng biết mình đã xúc phạm nhân vật không nên xúc phạm rồi."Ông giỏi đấy, vươn tay đến cả nước Hoa!", Trần Hạo mỉa mai."Chủ nhân...!Tôi...!Tôi chỉ...!Nảy lòng tham, muốn thử xem có thể xâm nhập vào thị trường nước Hoa không nên không nhịn được mà!""Cho ông năm phút, điều tra thông tin về người thuê cho tôi!"Anh biết với cuộc làm ăn nhỏ thê này, Khô Lâu Vương chắc chắn không mấy hiểu rõ về thông tin của người thuê."Vâng...!Cậu yên tâm, tôi đi ngay..."Khô Lâu Vương nói xong thì anh cúp điện thoại, Fink và những người khác đã sợ chết khiếp."Chủ nhân...!Xin lỗi, tôi không biết là cậu!", anh ta đổ mồ hôi ròng ròng.Trên đời này ai dám tự xưng mình là chủ nhân ngoài người đàn ông này chứ!cậu tin tôi, tôi sẽ đi xử lý giúp cậu ngay bây giờ!""Anh muốn đi à?", anh cười hỏi.***