“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 29: Đi Lĩnh Giấy Hôn Thú
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Anh có biết là không có việc thì tôi sẽ không có lương không?Không có lương là thì tôi sẽ không có tiền để đóng học phí.Chưa kể đến học phí, đến cơm tôi cũng không có mà ăn.Anh làm thế có nhẫn tâm quá hay không!” Cố Niệm Niệm tức giận muốn bộc phát.“Nói xong chưa?” Giọng Cố Đình Vực lạnh lẽo.Đôi mắt tĩnh mịch của anh nhìn thẳng vào Cố Niệm Niệm, trên mặt không lộ chút cảm xúc nào.Cố Niệm Niệm sững sờ.“Nói xong rồi.” Cô nói.“Nói xong thì đến tôi nói.Bây giờ em là vợ trên hợp đồng của tôi, không cần phải làm nhưng việc này.Tất nhiên là tôi sẽ lo học phí và sinh hoạt phí của em.”Có Niệm Niệm hiểu ý Ôn Đình Vực, nhưng cô không muốn.“Tôi không muốn được anh nuôi, tôi phải tự lực cánh sinh.Anh không được phá công việc của tôi.” Cố Niệm Niệm nói.“Không phải bao nuôi em.Bây giờ em còn là sinh viên, trách nhiệm là học tập cho tốt, những chuyện khác tôi sẽ phụ trách.”Ngữ khí của Ôn Đình Vực khiến người khác không thể cự tuyệt.Lòng Cố Niệm Niệm như mặt hồ bị ném một hòn đá vào, gây nên một trận rung động.Cô là sinh viên, trách nhiệm là phải học tập cho tốt.Nhưng lời này từng là câu châm biếm với cô.Cô cũng muốn chỉ cần học tập cho tốt.Nhưng không có tiền thì học thê nào? Đến học phí cô còn không có, đành phải làm công kiếm tiền khắp nơi.Nhưng hôm nay lại có người nói với cô, bảo cô chỉ cần học là đủ rồi.Đúng vậy, Cố Niệm Niêm cô chỉ cần đọc sách, học tập cho tốt, chuyện khác không phải xen vào.truyện teen hayLời Ôn Đình Vực nói khiến lòng cô ấm áp lạ thường.“Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa khai giảng, có thể kiếm thêm chút thu nhập, hơn nữa chỉ nửa năm nữa là tôi tốt nghiệp rồi, cũng không còn là sinh viên nữa.” Vì cảm động nên giọng nói của cô không khỏi yếu đi vài phần.“Em muốn kiếm tiền thì chờ sau khi tốt nghiệp.Hơn nữa, bây giờ không cần phải nghĩ nhiều như vậy, tôi có tiền.” Rồi Ôn Đình Vực dừng lại một chút: “Bây giờ em đang ở đâu?”“Tôi?” Cố Niệm Niệm không biết đang êm đang đẹp Cố Đình Vực hỏi thế làm gì nhưng vẫn thành thật đáp: “Bây giờ tôi đang ở xưởng trà.”“Em đợi đó, tôi đến ngay.” Ôn Đình Vực nói xong thì cúp máy.“Sao lại nói vậy?” Hai đầu mày Ôn Đình Vực thanh lãnh.“Như việc tôi hỏi chúng ta đi đâu, anh cũng không nói thẳng, cứ phải quanh co nói chuyện khác để thăm dò thái độ của tôi.” Cố Niệm Niệm nói.Khóe miệng Ôn Đình Vực co quắp.“Chúng ta đi lĩnh giấy hôn thú.” Một lúc sau, Ôn Đình Vực nói.Nhận giấy chứng nhận kết hôn!!Cố Niệm Niệm bị dọa sợ..
“Anh có biết là không có việc thì tôi sẽ không có lương không?
Không có lương là thì tôi sẽ không có tiền để đóng học phí.
Chưa kể đến học phí, đến cơm tôi cũng không có mà ăn.
Anh làm thế có nhẫn tâm quá hay không!” Cố Niệm Niệm tức giận muốn bộc phát.
“Nói xong chưa?” Giọng Cố Đình Vực lạnh lẽo.
Đôi mắt tĩnh mịch của anh nhìn thẳng vào Cố Niệm Niệm, trên mặt không lộ chút cảm xúc nào.
Cố Niệm Niệm sững sờ.
“Nói xong rồi.” Cô nói.
“Nói xong thì đến tôi nói.
Bây giờ em là vợ trên hợp đồng của tôi, không cần phải làm nhưng việc này.
Tất nhiên là tôi sẽ lo học phí và sinh hoạt phí của em.”
Có Niệm Niệm hiểu ý Ôn Đình Vực, nhưng cô không muốn.
“Tôi không muốn được anh nuôi, tôi phải tự lực cánh sinh.
Anh không được phá công việc của tôi.” Cố Niệm Niệm nói.
“Không phải bao nuôi em.
Bây giờ em còn là sinh viên, trách nhiệm là học tập cho tốt, những chuyện khác tôi sẽ phụ trách.”
Ngữ khí của Ôn Đình Vực khiến người khác không thể cự tuyệt.
Lòng Cố Niệm Niệm như mặt hồ bị ném một hòn đá vào, gây nên một trận rung động.
Cô là sinh viên, trách nhiệm là phải học tập cho tốt.
Nhưng lời này từng là câu châm biếm với cô.
Cô cũng muốn chỉ cần học tập cho tốt.
Nhưng không có tiền thì học thê nào? Đến học phí cô còn không có, đành phải làm công kiếm tiền khắp nơi.
Nhưng hôm nay lại có người nói với cô, bảo cô chỉ cần học là đủ rồi.
Đúng vậy, Cố Niệm Niêm cô chỉ cần đọc sách, học tập cho tốt, chuyện khác không phải xen vào.
truyện teen hay
Lời Ôn Đình Vực nói khiến lòng cô ấm áp lạ thường.
“Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa khai giảng, có thể kiếm thêm chút thu nhập, hơn nữa chỉ nửa năm nữa là tôi tốt nghiệp rồi, cũng không còn là sinh viên nữa.” Vì cảm động nên giọng nói của cô không khỏi yếu đi vài phần.
“Em muốn kiếm tiền thì chờ sau khi tốt nghiệp.
Hơn nữa, bây giờ không cần phải nghĩ nhiều như vậy, tôi có tiền.” Rồi Ôn Đình Vực dừng lại một chút: “Bây giờ em đang ở đâu?”
“Tôi?” Cố Niệm Niệm không biết đang êm đang đẹp Cố Đình Vực hỏi thế làm gì nhưng vẫn thành thật đáp: “Bây giờ tôi đang ở xưởng trà.”
“Em đợi đó, tôi đến ngay.” Ôn Đình Vực nói xong thì cúp máy.
“Sao lại nói vậy?” Hai đầu mày Ôn Đình Vực thanh lãnh.
“Như việc tôi hỏi chúng ta đi đâu, anh cũng không nói thẳng, cứ phải quanh co nói chuyện khác để thăm dò thái độ của tôi.” Cố Niệm Niệm nói.
Khóe miệng Ôn Đình Vực co quắp.
“Chúng ta đi lĩnh giấy hôn thú.” Một lúc sau, Ôn Đình Vực nói.
Nhận giấy chứng nhận kết hôn!!
Cố Niệm Niệm bị dọa sợ..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Anh có biết là không có việc thì tôi sẽ không có lương không?Không có lương là thì tôi sẽ không có tiền để đóng học phí.Chưa kể đến học phí, đến cơm tôi cũng không có mà ăn.Anh làm thế có nhẫn tâm quá hay không!” Cố Niệm Niệm tức giận muốn bộc phát.“Nói xong chưa?” Giọng Cố Đình Vực lạnh lẽo.Đôi mắt tĩnh mịch của anh nhìn thẳng vào Cố Niệm Niệm, trên mặt không lộ chút cảm xúc nào.Cố Niệm Niệm sững sờ.“Nói xong rồi.” Cô nói.“Nói xong thì đến tôi nói.Bây giờ em là vợ trên hợp đồng của tôi, không cần phải làm nhưng việc này.Tất nhiên là tôi sẽ lo học phí và sinh hoạt phí của em.”Có Niệm Niệm hiểu ý Ôn Đình Vực, nhưng cô không muốn.“Tôi không muốn được anh nuôi, tôi phải tự lực cánh sinh.Anh không được phá công việc của tôi.” Cố Niệm Niệm nói.“Không phải bao nuôi em.Bây giờ em còn là sinh viên, trách nhiệm là học tập cho tốt, những chuyện khác tôi sẽ phụ trách.”Ngữ khí của Ôn Đình Vực khiến người khác không thể cự tuyệt.Lòng Cố Niệm Niệm như mặt hồ bị ném một hòn đá vào, gây nên một trận rung động.Cô là sinh viên, trách nhiệm là phải học tập cho tốt.Nhưng lời này từng là câu châm biếm với cô.Cô cũng muốn chỉ cần học tập cho tốt.Nhưng không có tiền thì học thê nào? Đến học phí cô còn không có, đành phải làm công kiếm tiền khắp nơi.Nhưng hôm nay lại có người nói với cô, bảo cô chỉ cần học là đủ rồi.Đúng vậy, Cố Niệm Niêm cô chỉ cần đọc sách, học tập cho tốt, chuyện khác không phải xen vào.truyện teen hayLời Ôn Đình Vực nói khiến lòng cô ấm áp lạ thường.“Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa khai giảng, có thể kiếm thêm chút thu nhập, hơn nữa chỉ nửa năm nữa là tôi tốt nghiệp rồi, cũng không còn là sinh viên nữa.” Vì cảm động nên giọng nói của cô không khỏi yếu đi vài phần.“Em muốn kiếm tiền thì chờ sau khi tốt nghiệp.Hơn nữa, bây giờ không cần phải nghĩ nhiều như vậy, tôi có tiền.” Rồi Ôn Đình Vực dừng lại một chút: “Bây giờ em đang ở đâu?”“Tôi?” Cố Niệm Niệm không biết đang êm đang đẹp Cố Đình Vực hỏi thế làm gì nhưng vẫn thành thật đáp: “Bây giờ tôi đang ở xưởng trà.”“Em đợi đó, tôi đến ngay.” Ôn Đình Vực nói xong thì cúp máy.“Sao lại nói vậy?” Hai đầu mày Ôn Đình Vực thanh lãnh.“Như việc tôi hỏi chúng ta đi đâu, anh cũng không nói thẳng, cứ phải quanh co nói chuyện khác để thăm dò thái độ của tôi.” Cố Niệm Niệm nói.Khóe miệng Ôn Đình Vực co quắp.“Chúng ta đi lĩnh giấy hôn thú.” Một lúc sau, Ôn Đình Vực nói.Nhận giấy chứng nhận kết hôn!!Cố Niệm Niệm bị dọa sợ..