Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 141

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Ngủ đến nửa đêm, cô mơ một giấc mơ.Cô mơ thấy mình trở về khi còn nhỏ, tiểu đồng bọn ở tại cách vách nhà cô.Tiểu đồng bọn là một cô bé rất đáng yêu, mẹ cô bé đối với cô bé vô cùng tốt, mỗi ngày đều sẽ mua kẹo que cho cô bé ăn.Mỗi lần nhìn thấy cô bé ăn kẹo que, Cố Niệm Niệm đều ch** n**c miếng.Có lần cô bé nói với Cố Niệm Niệm: “Cậu thích ăn kẹo que như thế, cũng có thể bảo mẹ cậu mua cho.”&p “Mẹ, mẹ tớ sẽ không mua cho tớ.” Cố Niệm Niệm nho nhỏ có chút chua xót nói.Cô bé mở to đôi con ngươi thiên chân vô tà: “Sao có thể, mẹ đều sẽ mua kẹo que, khẳng định là cậu không có hỏi, cho nên mẹ cậu mới không mua.”&p Nghe cô bé nói xong, Cố Niệm Niệm ngốc nghéch chạy đi tìm Chu Mỹ Ngọc.Kết quả Chu Mỹ Ngọc chính là cho cô một cái bạt tai: “Ăn rồi mày sẽ chết, mày cái tiện loại này cũng muốn ăn kẹo que, sao mày không đi chết đi!”&p Chuyện lúc còn nhỏ từng chút từng chút hiện lên trong mơ của Cố Niệm Niệm, phảng phất những chuyện đó toàn bộ đều lại xảy ra một lần.Cố Niệm Niệm nửa đêm tỉnh lại, trên mặt cô dính đầy nước mắt.Nhìn phòng ngủ lớn như vậy một mảnh hắc ám, Cố Niệm Niệm bỗng nhiên dỡ xuống tất cả ngụy trang, cô bắt đầu nhịn không được lớn tiếng khóc lên.Kỳ thật cho dù cô giả vờ kiên cường, cô vẫn rất khổ sở.Khi xem được phim tài liệu kia, cô liền muốn khóc.Nhưng cô vẫn luôn chịu đựng không khóc.Cô nói với chính mình, mình không phải là người đáng thương, có rất nhiều người cùng cô có vận mệnh bị thảm giống nhau, cố có cái gì phải khóc chứ.Nhưng đến đêm tối, tỉnh dậy từ ác mộng, cô vô pháp khống chế chính mình.Đêm khuya, Ôn Đình Vực đi tới ngoài cửa phòng ngủ của Cố Niệm Niệm, trong tay cầm một lọ thuốc mỡ.Ánh trăng chiếu lên cửa sổ sát đất, vừa lúc chiếu tới trên người Ôn Đình Vực.Thân ảnh anh mang theo một mạt thanh lãnh.Ôn Đình Vực biết Cố Niệm Niệm ngủ rất say, một khi ngủ liền ngủ như heo.Dì Lý đã nói với anh, Cố Niệm Niệm ngủ rất sâu, có máy lầm bà xem thời gian đã muộn, sợ Cố Niệm Niệm đi trễ liền tới gõ cửa gọi Cố Niệm Niệm.Nhưng gõ thế nào cũng không có động tĩnh, Cố Niệm Niệm vẫn ngủ.Chỉ có cô tự mình tỉnh, nếu không dì Lý kêu thế nào cũng không động.Ôn Đình Vực nghĩ, tính cách Cố Niệm Niệm xác thật giống nữ nhân ngủ say như chết.Cho nên anh chuẩn bị đêm khuya tới bôi thuốc cho Cố Niệm Niệm.Những vết sẹo trên mông của cô có ý niệm nhất định, thuốc mỡ bình thường khẳng định là vô dụng.Nhưng thuốc trong tay anh không giống, là cơ duyên xảo hợp lấy được từ một vị lão trung y, lúc ấy phải tiêu một cái giá trên trời.Lần trước lúc tay Cố Niệm Niệm bị thương chính là bôi loại thuốc này, vì vậy rất nhanh đã tốt.Lúc Ôn Đình Vực ở phòng tắm nhìn thấy những vết sẹo trên mông Cố Niệm Niệm, anh bị chắn kinh rồi.Nhưng anh dù sao cũng không phải là người bình thường, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.Ôn Đình Vực ngưng mắt.Anh biết rõ, Cố Niệm Niệm đang khóc.Trong lòng anh nồi lên một tầng gợn sóng..

Ngủ đến nửa đêm, cô mơ một giấc mơ.

Cô mơ thấy mình trở về khi còn nhỏ, tiểu đồng bọn ở tại cách vách nhà cô.

Tiểu đồng bọn là một cô bé rất đáng yêu, mẹ cô bé đối với cô bé vô cùng tốt, mỗi ngày đều sẽ mua kẹo que cho cô bé ăn.

Mỗi lần nhìn thấy cô bé ăn kẹo que, Cố Niệm Niệm đều ch** n**c miếng.

Có lần cô bé nói với Cố Niệm Niệm: “Cậu thích ăn kẹo que như thế, cũng có thể bảo mẹ cậu mua cho.”&p “Mẹ, mẹ tớ sẽ không mua cho tớ.” Cố Niệm Niệm nho nhỏ có chút chua xót nói.

Cô bé mở to đôi con ngươi thiên chân vô tà: “Sao có thể, mẹ đều sẽ mua kẹo que, khẳng định là cậu không có hỏi, cho nên mẹ cậu mới không mua.”&p Nghe cô bé nói xong, Cố Niệm Niệm ngốc nghéch chạy đi tìm Chu Mỹ Ngọc.

Kết quả Chu Mỹ Ngọc chính là cho cô một cái bạt tai: “Ăn rồi mày sẽ chết, mày cái tiện loại này cũng muốn ăn kẹo que, sao mày không đi chết đi!”&p Chuyện lúc còn nhỏ từng chút từng chút hiện lên trong mơ của Cố Niệm Niệm, phảng phất những chuyện đó toàn bộ đều lại xảy ra một lần.

Cố Niệm Niệm nửa đêm tỉnh lại, trên mặt cô dính đầy nước mắt.

Nhìn phòng ngủ lớn như vậy một mảnh hắc ám, Cố Niệm Niệm bỗng nhiên dỡ xuống tất cả ngụy trang, cô bắt đầu nhịn không được lớn tiếng khóc lên.

Kỳ thật cho dù cô giả vờ kiên cường, cô vẫn rất khổ sở.

Khi xem được phim tài liệu kia, cô liền muốn khóc.

Nhưng cô vẫn luôn chịu đựng không khóc.

Cô nói với chính mình, mình không phải là người đáng thương, có rất nhiều người cùng cô có vận mệnh bị thảm giống nhau, cố có cái gì phải khóc chứ.

Nhưng đến đêm tối, tỉnh dậy từ ác mộng, cô vô pháp khống chế chính mình.

Đêm khuya, Ôn Đình Vực đi tới ngoài cửa phòng ngủ của Cố Niệm Niệm, trong tay cầm một lọ thuốc mỡ.

Ánh trăng chiếu lên cửa sổ sát đất, vừa lúc chiếu tới trên người Ôn Đình Vực.

Thân ảnh anh mang theo một mạt thanh lãnh.

Ôn Đình Vực biết Cố Niệm Niệm ngủ rất say, một khi ngủ liền ngủ như heo.

Dì Lý đã nói với anh, Cố Niệm Niệm ngủ rất sâu, có máy lầm bà xem thời gian đã muộn, sợ Cố Niệm Niệm đi trễ liền tới gõ cửa gọi Cố Niệm Niệm.

Nhưng gõ thế nào cũng không có động tĩnh, Cố Niệm Niệm vẫn ngủ.

Chỉ có cô tự mình tỉnh, nếu không dì Lý kêu thế nào cũng không động.

Ôn Đình Vực nghĩ, tính cách Cố Niệm Niệm xác thật giống nữ nhân ngủ say như chết.

Cho nên anh chuẩn bị đêm khuya tới bôi thuốc cho Cố Niệm Niệm.

Những vết sẹo trên mông của cô có ý niệm nhất định, thuốc mỡ bình thường khẳng định là vô dụng.

Nhưng thuốc trong tay anh không giống, là cơ duyên xảo hợp lấy được từ một vị lão trung y, lúc ấy phải tiêu một cái giá trên trời.

Lần trước lúc tay Cố Niệm Niệm bị thương chính là bôi loại thuốc này, vì vậy rất nhanh đã tốt.

Lúc Ôn Đình Vực ở phòng tắm nhìn thấy những vết sẹo trên mông Cố Niệm Niệm, anh bị chắn kinh rồi.

Nhưng anh dù sao cũng không phải là người bình thường, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.

Ôn Đình Vực ngưng mắt.

Anh biết rõ, Cố Niệm Niệm đang khóc.

Trong lòng anh nồi lên một tầng gợn sóng..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Ngủ đến nửa đêm, cô mơ một giấc mơ.Cô mơ thấy mình trở về khi còn nhỏ, tiểu đồng bọn ở tại cách vách nhà cô.Tiểu đồng bọn là một cô bé rất đáng yêu, mẹ cô bé đối với cô bé vô cùng tốt, mỗi ngày đều sẽ mua kẹo que cho cô bé ăn.Mỗi lần nhìn thấy cô bé ăn kẹo que, Cố Niệm Niệm đều ch** n**c miếng.Có lần cô bé nói với Cố Niệm Niệm: “Cậu thích ăn kẹo que như thế, cũng có thể bảo mẹ cậu mua cho.”&p “Mẹ, mẹ tớ sẽ không mua cho tớ.” Cố Niệm Niệm nho nhỏ có chút chua xót nói.Cô bé mở to đôi con ngươi thiên chân vô tà: “Sao có thể, mẹ đều sẽ mua kẹo que, khẳng định là cậu không có hỏi, cho nên mẹ cậu mới không mua.”&p Nghe cô bé nói xong, Cố Niệm Niệm ngốc nghéch chạy đi tìm Chu Mỹ Ngọc.Kết quả Chu Mỹ Ngọc chính là cho cô một cái bạt tai: “Ăn rồi mày sẽ chết, mày cái tiện loại này cũng muốn ăn kẹo que, sao mày không đi chết đi!”&p Chuyện lúc còn nhỏ từng chút từng chút hiện lên trong mơ của Cố Niệm Niệm, phảng phất những chuyện đó toàn bộ đều lại xảy ra một lần.Cố Niệm Niệm nửa đêm tỉnh lại, trên mặt cô dính đầy nước mắt.Nhìn phòng ngủ lớn như vậy một mảnh hắc ám, Cố Niệm Niệm bỗng nhiên dỡ xuống tất cả ngụy trang, cô bắt đầu nhịn không được lớn tiếng khóc lên.Kỳ thật cho dù cô giả vờ kiên cường, cô vẫn rất khổ sở.Khi xem được phim tài liệu kia, cô liền muốn khóc.Nhưng cô vẫn luôn chịu đựng không khóc.Cô nói với chính mình, mình không phải là người đáng thương, có rất nhiều người cùng cô có vận mệnh bị thảm giống nhau, cố có cái gì phải khóc chứ.Nhưng đến đêm tối, tỉnh dậy từ ác mộng, cô vô pháp khống chế chính mình.Đêm khuya, Ôn Đình Vực đi tới ngoài cửa phòng ngủ của Cố Niệm Niệm, trong tay cầm một lọ thuốc mỡ.Ánh trăng chiếu lên cửa sổ sát đất, vừa lúc chiếu tới trên người Ôn Đình Vực.Thân ảnh anh mang theo một mạt thanh lãnh.Ôn Đình Vực biết Cố Niệm Niệm ngủ rất say, một khi ngủ liền ngủ như heo.Dì Lý đã nói với anh, Cố Niệm Niệm ngủ rất sâu, có máy lầm bà xem thời gian đã muộn, sợ Cố Niệm Niệm đi trễ liền tới gõ cửa gọi Cố Niệm Niệm.Nhưng gõ thế nào cũng không có động tĩnh, Cố Niệm Niệm vẫn ngủ.Chỉ có cô tự mình tỉnh, nếu không dì Lý kêu thế nào cũng không động.Ôn Đình Vực nghĩ, tính cách Cố Niệm Niệm xác thật giống nữ nhân ngủ say như chết.Cho nên anh chuẩn bị đêm khuya tới bôi thuốc cho Cố Niệm Niệm.Những vết sẹo trên mông của cô có ý niệm nhất định, thuốc mỡ bình thường khẳng định là vô dụng.Nhưng thuốc trong tay anh không giống, là cơ duyên xảo hợp lấy được từ một vị lão trung y, lúc ấy phải tiêu một cái giá trên trời.Lần trước lúc tay Cố Niệm Niệm bị thương chính là bôi loại thuốc này, vì vậy rất nhanh đã tốt.Lúc Ôn Đình Vực ở phòng tắm nhìn thấy những vết sẹo trên mông Cố Niệm Niệm, anh bị chắn kinh rồi.Nhưng anh dù sao cũng không phải là người bình thường, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.Ôn Đình Vực ngưng mắt.Anh biết rõ, Cố Niệm Niệm đang khóc.Trong lòng anh nồi lên một tầng gợn sóng..

Chương 141