Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 142

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Anh ở trong đao quang kiếm ảnh của thương giới chìm nồi nhiều năm như thế, dĩ nhiên không phải người bình thường, anh liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu một người.Giống như Cố Niệm Niệm, anh có thể nhìn thấu bên dưới bề ngoài lạc quan vui vẻ của cô cất giấu một nội tâm tự ti mẫn cảm.Đó là hoàn cảnh gia đình tạo thành.Anh biết, anh cho Cố Niệm Niệm xem những phim tài liệu đó chung quy là làm Cố Niệm Niệm xúc động.Nhưng lúc ấy Cố Niệm Niệm nhịn xuống, cô không muốn để mặt khó coi của mình bại lộ trước mặt bát cứ ai.Mà ở trong đêm khuya yên tĩnh, cuối cùng Cố Niệm Niệm cũng dỡ xuống toàn bộ phòng bị.Ôn Đình Vực biết rõ mình không nên đi vào.Hiện tại tuy Cố Niệm Niệm rất đau đớn, nhưng khi miệng vết thương chậm rãi khép lại chung quy sẽ tốt.Nếu anh đi vào có lẽ cũng không phải cách xử lý thích hợp.Nhưng theo tiếng khóc của Cố Niệm Niệm càng lúc càng lớn, càng lúc càng thống khổ, Ôn Đình Vực bình tĩnh rốt cuộc cũng binh lính tan rã.Anh không đành lòng để Cố Niệm Niệm khóc như vậy.Ôn Đình Vực hơi chằn chờ một chút, vẫn là mở cửa phòng ngủ đi vào.Cố Niệm Niệm trốn trong ổ chăn khóc, căn bản không ý thức được Ôn Đình Vực đã đến.Lúc còn rất nhỏ, Cố Niệm Niệm thường xuyên khóc như vậy, lúc đêm khuya không có ai cô thường trốn trong ổ chăn khóc, khóc đến mệt mỏi cô liền đi ngủ.Chờ lúc tỉnh lại, trên chăn đã ướt một mảng lớn.Càng lớn Cố Niệm Niệm càng khóc ít đi.Cô biết khóc là vô dụng, cô biết nếu mình không kiên cường thì sẽ chết càng thảm hơn.Cho nên lúc muốn khóc cô sẽ chịu đựng.Nhưng cho dù là vậy cũng chung quy không ngăn cản được lúc cảm xúc tan vỡ, khi đó cô sẽ không kiêng nề gì mà khóc một trận, giống như bây giờ.Lúc nước mắt Cố Niệm Niệm như hạt châu rơi xuống, cô bỗng nhiên bị một đôi tay gắt gao ôm láy.Cả người Cố Niệm Niệm sửng sốt.Hơi thở cực nóng của nam nhân nháy mắt vây quanh Cố Niệm Niệm, hơi thở đó từ eo chạy khắp toàn thân rồi truyền tới tim cô.Tuyệt vọng lạnh lẽo trong lòng cô trong nháy mắt bị ám áp này làm tiêu tan.“Muốn khóc thì cứ thống khoái mà khóc, tôi ở đây bồi cô.”&pThanh âm trầm thấp của nam nhân truyền đến.Thanh âm không phải rất lớn, lại mang theo một lực lượng có thể làm yên ổn lòng người.Lông mi Cố Niệm Niệm kịch liệt run rẫy như cánh bướm Sau mưa.Đây là lần đầu tiên lúc đêm khuya cô trốn trong ổ chăn, có một người ôm lấy cô, hơn nữa còn nói với cô, muốn khóc liền thống khoái mà khóc, ở đây có anh ở đây bồi mình.Cố Niệm Niệm chưa bao giờ biết, tại lúc cô thương tân khổ sở, sẽ có người nguyện ý bồi mình.Đây là lần đầu tiên trong đời.Có lẽ là bởi vì có người đối với mình tốt như thế, tại đêm khuya lúc mình khổ sở nhát lại nguyện ý bồi mình.Trong nháy mắt, các loại cảm xúc ủy khuất, cảm động, đau đớn trong nháy mắt đan xen thổi quét Cố Niệm Niệm như che trời lắp đất.Cô không màng tất cả chui vào lòng Ôn Đình Vực, thất thanh khóc rồng..

Anh ở trong đao quang kiếm ảnh của thương giới chìm nồi nhiều năm như thế, dĩ nhiên không phải người bình thường, anh liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu một người.

Giống như Cố Niệm Niệm, anh có thể nhìn thấu bên dưới bề ngoài lạc quan vui vẻ của cô cất giấu một nội tâm tự ti mẫn cảm.

Đó là hoàn cảnh gia đình tạo thành.

Anh biết, anh cho Cố Niệm Niệm xem những phim tài liệu đó chung quy là làm Cố Niệm Niệm xúc động.

Nhưng lúc ấy Cố Niệm Niệm nhịn xuống, cô không muốn để mặt khó coi của mình bại lộ trước mặt bát cứ ai.

Mà ở trong đêm khuya yên tĩnh, cuối cùng Cố Niệm Niệm cũng dỡ xuống toàn bộ phòng bị.

Ôn Đình Vực biết rõ mình không nên đi vào.

Hiện tại tuy Cố Niệm Niệm rất đau đớn, nhưng khi miệng vết thương chậm rãi khép lại chung quy sẽ tốt.

Nếu anh đi vào có lẽ cũng không phải cách xử lý thích hợp.

Nhưng theo tiếng khóc của Cố Niệm Niệm càng lúc càng lớn, càng lúc càng thống khổ, Ôn Đình Vực bình tĩnh rốt cuộc cũng binh lính tan rã.

Anh không đành lòng để Cố Niệm Niệm khóc như vậy.

Ôn Đình Vực hơi chằn chờ một chút, vẫn là mở cửa phòng ngủ đi vào.

Cố Niệm Niệm trốn trong ổ chăn khóc, căn bản không ý thức được Ôn Đình Vực đã đến.

Lúc còn rất nhỏ, Cố Niệm Niệm thường xuyên khóc như vậy, lúc đêm khuya không có ai cô thường trốn trong ổ chăn khóc, khóc đến mệt mỏi cô liền đi ngủ.

Chờ lúc tỉnh lại, trên chăn đã ướt một mảng lớn.

Càng lớn Cố Niệm Niệm càng khóc ít đi.

Cô biết khóc là vô dụng, cô biết nếu mình không kiên cường thì sẽ chết càng thảm hơn.

Cho nên lúc muốn khóc cô sẽ chịu đựng.

Nhưng cho dù là vậy cũng chung quy không ngăn cản được lúc cảm xúc tan vỡ, khi đó cô sẽ không kiêng nề gì mà khóc một trận, giống như bây giờ.

Lúc nước mắt Cố Niệm Niệm như hạt châu rơi xuống, cô bỗng nhiên bị một đôi tay gắt gao ôm láy.

Cả người Cố Niệm Niệm sửng sốt.

Hơi thở cực nóng của nam nhân nháy mắt vây quanh Cố Niệm Niệm, hơi thở đó từ eo chạy khắp toàn thân rồi truyền tới tim cô.

Tuyệt vọng lạnh lẽo trong lòng cô trong nháy mắt bị ám áp này làm tiêu tan.

“Muốn khóc thì cứ thống khoái mà khóc, tôi ở đây bồi cô.”&pThanh âm trầm thấp của nam nhân truyền đến.

Thanh âm không phải rất lớn, lại mang theo một lực lượng có thể làm yên ổn lòng người.

Lông mi Cố Niệm Niệm kịch liệt run rẫy như cánh bướm Sau mưa.

Đây là lần đầu tiên lúc đêm khuya cô trốn trong ổ chăn, có một người ôm lấy cô, hơn nữa còn nói với cô, muốn khóc liền thống khoái mà khóc, ở đây có anh ở đây bồi mình.

Cố Niệm Niệm chưa bao giờ biết, tại lúc cô thương tân khổ sở, sẽ có người nguyện ý bồi mình.

Đây là lần đầu tiên trong đời.

Có lẽ là bởi vì có người đối với mình tốt như thế, tại đêm khuya lúc mình khổ sở nhát lại nguyện ý bồi mình.

Trong nháy mắt, các loại cảm xúc ủy khuất, cảm động, đau đớn trong nháy mắt đan xen thổi quét Cố Niệm Niệm như che trời lắp đất.

Cô không màng tất cả chui vào lòng Ôn Đình Vực, thất thanh khóc rồng..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Anh ở trong đao quang kiếm ảnh của thương giới chìm nồi nhiều năm như thế, dĩ nhiên không phải người bình thường, anh liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu một người.Giống như Cố Niệm Niệm, anh có thể nhìn thấu bên dưới bề ngoài lạc quan vui vẻ của cô cất giấu một nội tâm tự ti mẫn cảm.Đó là hoàn cảnh gia đình tạo thành.Anh biết, anh cho Cố Niệm Niệm xem những phim tài liệu đó chung quy là làm Cố Niệm Niệm xúc động.Nhưng lúc ấy Cố Niệm Niệm nhịn xuống, cô không muốn để mặt khó coi của mình bại lộ trước mặt bát cứ ai.Mà ở trong đêm khuya yên tĩnh, cuối cùng Cố Niệm Niệm cũng dỡ xuống toàn bộ phòng bị.Ôn Đình Vực biết rõ mình không nên đi vào.Hiện tại tuy Cố Niệm Niệm rất đau đớn, nhưng khi miệng vết thương chậm rãi khép lại chung quy sẽ tốt.Nếu anh đi vào có lẽ cũng không phải cách xử lý thích hợp.Nhưng theo tiếng khóc của Cố Niệm Niệm càng lúc càng lớn, càng lúc càng thống khổ, Ôn Đình Vực bình tĩnh rốt cuộc cũng binh lính tan rã.Anh không đành lòng để Cố Niệm Niệm khóc như vậy.Ôn Đình Vực hơi chằn chờ một chút, vẫn là mở cửa phòng ngủ đi vào.Cố Niệm Niệm trốn trong ổ chăn khóc, căn bản không ý thức được Ôn Đình Vực đã đến.Lúc còn rất nhỏ, Cố Niệm Niệm thường xuyên khóc như vậy, lúc đêm khuya không có ai cô thường trốn trong ổ chăn khóc, khóc đến mệt mỏi cô liền đi ngủ.Chờ lúc tỉnh lại, trên chăn đã ướt một mảng lớn.Càng lớn Cố Niệm Niệm càng khóc ít đi.Cô biết khóc là vô dụng, cô biết nếu mình không kiên cường thì sẽ chết càng thảm hơn.Cho nên lúc muốn khóc cô sẽ chịu đựng.Nhưng cho dù là vậy cũng chung quy không ngăn cản được lúc cảm xúc tan vỡ, khi đó cô sẽ không kiêng nề gì mà khóc một trận, giống như bây giờ.Lúc nước mắt Cố Niệm Niệm như hạt châu rơi xuống, cô bỗng nhiên bị một đôi tay gắt gao ôm láy.Cả người Cố Niệm Niệm sửng sốt.Hơi thở cực nóng của nam nhân nháy mắt vây quanh Cố Niệm Niệm, hơi thở đó từ eo chạy khắp toàn thân rồi truyền tới tim cô.Tuyệt vọng lạnh lẽo trong lòng cô trong nháy mắt bị ám áp này làm tiêu tan.“Muốn khóc thì cứ thống khoái mà khóc, tôi ở đây bồi cô.”&pThanh âm trầm thấp của nam nhân truyền đến.Thanh âm không phải rất lớn, lại mang theo một lực lượng có thể làm yên ổn lòng người.Lông mi Cố Niệm Niệm kịch liệt run rẫy như cánh bướm Sau mưa.Đây là lần đầu tiên lúc đêm khuya cô trốn trong ổ chăn, có một người ôm lấy cô, hơn nữa còn nói với cô, muốn khóc liền thống khoái mà khóc, ở đây có anh ở đây bồi mình.Cố Niệm Niệm chưa bao giờ biết, tại lúc cô thương tân khổ sở, sẽ có người nguyện ý bồi mình.Đây là lần đầu tiên trong đời.Có lẽ là bởi vì có người đối với mình tốt như thế, tại đêm khuya lúc mình khổ sở nhát lại nguyện ý bồi mình.Trong nháy mắt, các loại cảm xúc ủy khuất, cảm động, đau đớn trong nháy mắt đan xen thổi quét Cố Niệm Niệm như che trời lắp đất.Cô không màng tất cả chui vào lòng Ôn Đình Vực, thất thanh khóc rồng..

Chương 142