Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 180: Chương 181

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trong chuyện này, Cố Niệm Niệm không biết Ôn Đình Vực tột cùng làm bao nhiêu, nhưng cô cũng hiểu rõ một chút, đây toàn bộ đều là vì mình.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên muốn nói gì đó với Ôn Đình Vực, nhưng lại không biết rốt cuộc phải nói gì.Mà lúc này xe đã chạy đến dưới lầu chung cư Ôn gia.“Có tiểu thư, tới rồi.” Tô Bạch ngồi ở ghé lái nhắc nhở Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lúc này mới phục hồi tinh thần lại, chờ cô mơ mơ màng màng xuống xe, lúc này mới nhớ tới còn chưa cùng Ôn Đình Vực nói tạm biệt, xe của Ôn Đình Vực đã sớm tiêu sái mà đi.Lông mi cô run rẩy, một loại cảm xúc nói không rõ chậm rãi nồi lên trong tim.Sau khi về chung cư Cố Niệm Niệm nhận được điện thoại của Tô Nhan.Cô cao hứng phấn chấn nói cho Cố Niệm Niệm kết quả phán quyết, thì ra chuyện của Tô Hựu Thiền đã được toàn dân thành phố chú ý, cho nên kết quả phán quyết vừa có, truyền thông ngay lập tức đưa tin.“Niệm Niệm cậu xem, pháp luật quả nhiên là công bằng.”&pTô Nhan vô cùng cao hứng nói.Ngực Cố Niệm Niệm cứng lại.Tât cả mọi người không biết, này nhìn như công bằng nhưng sau lưng đều là bởi vì Ôn Đình Vực.“Đúng rồi, cậu ở đâu thế, cùng tớ ra ngoài dạo phó đi, đã lâu không đi rồi.” Tô Nhan hưng phán mà mời Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lại không có tâm tình gì: “Thôi, lần sau có cơ hội lại đi.”&p Tô Nhan thấy có êm Niệm một bộ dáng không có hứng thú gì đành phải thôi.Một buổi chiều Cố Niệm Niệm đều ngốc tại Ôn gia, đầy đầu cô đều nghĩ đến Ôn Đình Vực.Cho nên tới lúc ăn cơm cô rốt cuộc không nhịn được nữa mà gọi điện thoại cho Ôn Đình Vực.*Có việc?” Thanh âm trong điện thoại của Ôn Đình Vực trầm thấp.Thanh âm Cố Niệm Niệm có vài phần khẩn trương: “Không có việc gì, chỉ là muốn hỏi anh một chút, có thể về ăn cơm hay không?”&p “Hôm nay không trở về, công ty còn nhiều việc.” Ôn Đình ‘Vực nhàn nhạt nói.Trầm mặc một lát, hai người đều không nói gì, nhưng cũng chưa cúp điện thoại.Cuối cùng là Cố Niệm Niệm phá vỡ trầm mặc: “Cái đó, vậy anh ăn cơm thế nào?”&p Cô đại khái là không biết nói gì, mới hỏi ra một vấn đề ngu ngốc như thế.“Nhà ăn của công ty sẽ chuẩn bị.”&p Cố Niệm Niệm lại “A” một tiếng.“Vậy có phải rất khó ăn không?”&p “Không ngon như cô làm.”&p Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt, đột phát ý tưởng, một suy nghĩ nhanh như chớp hiện lên trong đầu cô.“Ôn Đình Vực, anh xem, dù sao tôi cũng không có việc gì, hay là tôi làm tốt cơ rồi mang đến công ty anh được không? Cơm ở nhà ăn các anh khẳng định không thể ăn.”&pCố Niệm Niệm vừa có suy nghĩ này liền lập tức nói ra.Đương nhiên theo thường lệ, cô nói xong liền hồi hận.Sau khi dì Lý thấu trên bàn cơm đầy đồ ăn thì sợ ngây người.“Có tiểu thư, hôm nay có khách nào muốn tới sao?” Dì Lý theo bản năng hỏi.Cố Niệm Niệm sờ sờ đầu ngượng ngùng cười: “Không có, cháu mang cơm đến cho Ôn Đình Vực.”&p Dì Lý mở to mắt..

Trong chuyện này, Cố Niệm Niệm không biết Ôn Đình Vực tột cùng làm bao nhiêu, nhưng cô cũng hiểu rõ một chút, đây toàn bộ đều là vì mình.

Cố Niệm Niệm bỗng nhiên muốn nói gì đó với Ôn Đình Vực, nhưng lại không biết rốt cuộc phải nói gì.

Mà lúc này xe đã chạy đến dưới lầu chung cư Ôn gia.

“Có tiểu thư, tới rồi.” Tô Bạch ngồi ở ghé lái nhắc nhở Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm lúc này mới phục hồi tinh thần lại, chờ cô mơ mơ màng màng xuống xe, lúc này mới nhớ tới còn chưa cùng Ôn Đình Vực nói tạm biệt, xe của Ôn Đình Vực đã sớm tiêu sái mà đi.

Lông mi cô run rẩy, một loại cảm xúc nói không rõ chậm rãi nồi lên trong tim.

Sau khi về chung cư Cố Niệm Niệm nhận được điện thoại của Tô Nhan.

Cô cao hứng phấn chấn nói cho Cố Niệm Niệm kết quả phán quyết, thì ra chuyện của Tô Hựu Thiền đã được toàn dân thành phố chú ý, cho nên kết quả phán quyết vừa có, truyền thông ngay lập tức đưa tin.

“Niệm Niệm cậu xem, pháp luật quả nhiên là công bằng.”&pTô Nhan vô cùng cao hứng nói.

Ngực Cố Niệm Niệm cứng lại.

Tât cả mọi người không biết, này nhìn như công bằng nhưng sau lưng đều là bởi vì Ôn Đình Vực.

“Đúng rồi, cậu ở đâu thế, cùng tớ ra ngoài dạo phó đi, đã lâu không đi rồi.” Tô Nhan hưng phán mà mời Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm lại không có tâm tình gì: “Thôi, lần sau có cơ hội lại đi.”&p Tô Nhan thấy có êm Niệm một bộ dáng không có hứng thú gì đành phải thôi.

Một buổi chiều Cố Niệm Niệm đều ngốc tại Ôn gia, đầy đầu cô đều nghĩ đến Ôn Đình Vực.

Cho nên tới lúc ăn cơm cô rốt cuộc không nhịn được nữa mà gọi điện thoại cho Ôn Đình Vực.

*Có việc?” Thanh âm trong điện thoại của Ôn Đình Vực trầm thấp.

Thanh âm Cố Niệm Niệm có vài phần khẩn trương: “Không có việc gì, chỉ là muốn hỏi anh một chút, có thể về ăn cơm hay không?”&p “Hôm nay không trở về, công ty còn nhiều việc.” Ôn Đình ‘Vực nhàn nhạt nói.

Trầm mặc một lát, hai người đều không nói gì, nhưng cũng chưa cúp điện thoại.

Cuối cùng là Cố Niệm Niệm phá vỡ trầm mặc: “Cái đó, vậy anh ăn cơm thế nào?”&p Cô đại khái là không biết nói gì, mới hỏi ra một vấn đề ngu ngốc như thế.

“Nhà ăn của công ty sẽ chuẩn bị.”&p Cố Niệm Niệm lại “A” một tiếng.

“Vậy có phải rất khó ăn không?”&p “Không ngon như cô làm.”&p Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt, đột phát ý tưởng, một suy nghĩ nhanh như chớp hiện lên trong đầu cô.

“Ôn Đình Vực, anh xem, dù sao tôi cũng không có việc gì, hay là tôi làm tốt cơ rồi mang đến công ty anh được không? Cơm ở nhà ăn các anh khẳng định không thể ăn.”&pCố Niệm Niệm vừa có suy nghĩ này liền lập tức nói ra.

Đương nhiên theo thường lệ, cô nói xong liền hồi hận.

Sau khi dì Lý thấu trên bàn cơm đầy đồ ăn thì sợ ngây người.

“Có tiểu thư, hôm nay có khách nào muốn tới sao?” Dì Lý theo bản năng hỏi.

Cố Niệm Niệm sờ sờ đầu ngượng ngùng cười: “Không có, cháu mang cơm đến cho Ôn Đình Vực.”&p Dì Lý mở to mắt..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trong chuyện này, Cố Niệm Niệm không biết Ôn Đình Vực tột cùng làm bao nhiêu, nhưng cô cũng hiểu rõ một chút, đây toàn bộ đều là vì mình.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên muốn nói gì đó với Ôn Đình Vực, nhưng lại không biết rốt cuộc phải nói gì.Mà lúc này xe đã chạy đến dưới lầu chung cư Ôn gia.“Có tiểu thư, tới rồi.” Tô Bạch ngồi ở ghé lái nhắc nhở Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lúc này mới phục hồi tinh thần lại, chờ cô mơ mơ màng màng xuống xe, lúc này mới nhớ tới còn chưa cùng Ôn Đình Vực nói tạm biệt, xe của Ôn Đình Vực đã sớm tiêu sái mà đi.Lông mi cô run rẩy, một loại cảm xúc nói không rõ chậm rãi nồi lên trong tim.Sau khi về chung cư Cố Niệm Niệm nhận được điện thoại của Tô Nhan.Cô cao hứng phấn chấn nói cho Cố Niệm Niệm kết quả phán quyết, thì ra chuyện của Tô Hựu Thiền đã được toàn dân thành phố chú ý, cho nên kết quả phán quyết vừa có, truyền thông ngay lập tức đưa tin.“Niệm Niệm cậu xem, pháp luật quả nhiên là công bằng.”&pTô Nhan vô cùng cao hứng nói.Ngực Cố Niệm Niệm cứng lại.Tât cả mọi người không biết, này nhìn như công bằng nhưng sau lưng đều là bởi vì Ôn Đình Vực.“Đúng rồi, cậu ở đâu thế, cùng tớ ra ngoài dạo phó đi, đã lâu không đi rồi.” Tô Nhan hưng phán mà mời Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lại không có tâm tình gì: “Thôi, lần sau có cơ hội lại đi.”&p Tô Nhan thấy có êm Niệm một bộ dáng không có hứng thú gì đành phải thôi.Một buổi chiều Cố Niệm Niệm đều ngốc tại Ôn gia, đầy đầu cô đều nghĩ đến Ôn Đình Vực.Cho nên tới lúc ăn cơm cô rốt cuộc không nhịn được nữa mà gọi điện thoại cho Ôn Đình Vực.*Có việc?” Thanh âm trong điện thoại của Ôn Đình Vực trầm thấp.Thanh âm Cố Niệm Niệm có vài phần khẩn trương: “Không có việc gì, chỉ là muốn hỏi anh một chút, có thể về ăn cơm hay không?”&p “Hôm nay không trở về, công ty còn nhiều việc.” Ôn Đình ‘Vực nhàn nhạt nói.Trầm mặc một lát, hai người đều không nói gì, nhưng cũng chưa cúp điện thoại.Cuối cùng là Cố Niệm Niệm phá vỡ trầm mặc: “Cái đó, vậy anh ăn cơm thế nào?”&p Cô đại khái là không biết nói gì, mới hỏi ra một vấn đề ngu ngốc như thế.“Nhà ăn của công ty sẽ chuẩn bị.”&p Cố Niệm Niệm lại “A” một tiếng.“Vậy có phải rất khó ăn không?”&p “Không ngon như cô làm.”&p Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt, đột phát ý tưởng, một suy nghĩ nhanh như chớp hiện lên trong đầu cô.“Ôn Đình Vực, anh xem, dù sao tôi cũng không có việc gì, hay là tôi làm tốt cơ rồi mang đến công ty anh được không? Cơm ở nhà ăn các anh khẳng định không thể ăn.”&pCố Niệm Niệm vừa có suy nghĩ này liền lập tức nói ra.Đương nhiên theo thường lệ, cô nói xong liền hồi hận.Sau khi dì Lý thấu trên bàn cơm đầy đồ ăn thì sợ ngây người.“Có tiểu thư, hôm nay có khách nào muốn tới sao?” Dì Lý theo bản năng hỏi.Cố Niệm Niệm sờ sờ đầu ngượng ngùng cười: “Không có, cháu mang cơm đến cho Ôn Đình Vực.”&p Dì Lý mở to mắt..

Chương 180: Chương 181