Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 181: Chương 182

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Đây, đây cho dù là vợ chồng tình cảm tốt muốn mang cơm cũng không nhát thiết phải làm vậy đi.Mười cái Ôn Đình Vực cũng ăn không hết nhiều như vậy đâu.Cố Niệm Niệm giải thích nói: “Mỗi món ăn đều làm một chút, như vậy Ôn Đình Vực liền có thể nếm nhiều hương vị bất đồng.”&p Di Lý tán thưởng nhìn Cố Niệm Niệm một cái: “Cố tiểu thư, cháu tốn tâm tư, khó có được phần tâm tư này.”&p Cố Niệm Niệm có chút ngượng ngùng: “Nào có, nên làm mà.”&p Ôn Đình Vực đối với cô tốt như thế, cô phí thời gian làm vài món ăn có xem là gì đâu.Cố Niệm Niệm vội vàng ăn cơm xong liền chuẩn bị tìm hộp đựng cơm, nhưng Ôn gia lại không có.Cố Niệm Niệm liền chạy tới siêu thị dưới lầu mua.Siêu thị có đủ loại hộp cơm, Cố Niệm Niệm vốn dĩ muốn mua gì thì liền trực tiếp chọn rồi chạy lấy người, nhưng lúc này cô lại chần chờ.Cô suy nghĩ Ôn Đình Vực sẽ thích loại hộp cơm nào.Hồng nhạt? Ôn Đình Vực khẳng định không thích màu sắc của nữ sinh.Màu đen? Hình như có chút quá trầm trọng.Cuối cùng Cố Niệm Niệm chọn một cái màu trắng.Dáng vẻ Ôn Đình Vực không dính khói lửa nhân gian rất thích hợp với màu trắng.Chọn xong hộp cơm trở về, Cố Niệm Niệm phát hiện dưới lầu bỗng nhiên đỗ một chiếc Lincoln.Cố Niệm Niệm tới gần, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống.Thì ra là trợ lý Tô Bạch của Ôn Đình Vực.“Có tiểu thư, Ôn tổng phân phó tôi đưa cô đến công ty.” Tô Bạch lễ phép nói với Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm không nghĩ tới Ôn Đình Vực sẽ cho người tới đón mình.“Vậy anh đợi một chút.” Cố Niệm Niệm vừa nói vừa chạy lên lầu, sau đó để đầy đồ ăn vào hộp cơm rối chạy nhanh xuống.Tô Bạch lái xe mang theo Cố Niệm Niệm đến Tập Đoàn Đề Quốc S.“Tô tiên sinh, nhà ăn của các anh có phải rất khó ăn hay không?” Cố Niệm Niệm hỏi Tô Bạch.“Cố tiểu thư, cô gọi tôi Tô Bạch là được.” Tô Bạch nói với Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Được, Tô Bạch.”&p Tô Bạch cười cười: “Nhà ăn của công ty vô luận là nhà ăn của nhân viên hay nhà ăn của quản lý cấp cao đều vô cùng không tồi, đặc biệt là đầu bếp phụ trách bữa ăn cho.Ôn tổng và vài vị đổng sự, toàn bộ đều là đầu bếp cấp năm sao.”&p Tay ôm hộp cơm của Cố Niệm Niệm run run.Ôi mẹ ơi, tất cả đều là đầu bếp cấp năm sao.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên cảm thấy mình chạy tới đưa cơm thuần túy chính là bêu xấu.Tô Bạch mang theo Cố Niệm Niệm tiến vào thang máy chuyên dụng cho tổng tài.Cố Niệm Niệm trong lòng một trận cảm thán, còn có thang máy chuyên môn của tổng tài, quả nhiên kẻ có tiền thật biết hưởng thụ.Nếu ngày nào đó cô có tiền, cô cũng muốn ở A đại thiết lập một hàng hiên riêng cho Cố Niệm Niệm, chuyên môn để cho một mình cô đi!.

Đây, đây cho dù là vợ chồng tình cảm tốt muốn mang cơm cũng không nhát thiết phải làm vậy đi.

Mười cái Ôn Đình Vực cũng ăn không hết nhiều như vậy đâu.

Cố Niệm Niệm giải thích nói: “Mỗi món ăn đều làm một chút, như vậy Ôn Đình Vực liền có thể nếm nhiều hương vị bất đồng.”&p Di Lý tán thưởng nhìn Cố Niệm Niệm một cái: “Cố tiểu thư, cháu tốn tâm tư, khó có được phần tâm tư này.”&p Cố Niệm Niệm có chút ngượng ngùng: “Nào có, nên làm mà.”&p Ôn Đình Vực đối với cô tốt như thế, cô phí thời gian làm vài món ăn có xem là gì đâu.

Cố Niệm Niệm vội vàng ăn cơm xong liền chuẩn bị tìm hộp đựng cơm, nhưng Ôn gia lại không có.

Cố Niệm Niệm liền chạy tới siêu thị dưới lầu mua.

Siêu thị có đủ loại hộp cơm, Cố Niệm Niệm vốn dĩ muốn mua gì thì liền trực tiếp chọn rồi chạy lấy người, nhưng lúc này cô lại chần chờ.

Cô suy nghĩ Ôn Đình Vực sẽ thích loại hộp cơm nào.

Hồng nhạt? Ôn Đình Vực khẳng định không thích màu sắc của nữ sinh.

Màu đen? Hình như có chút quá trầm trọng.

Cuối cùng Cố Niệm Niệm chọn một cái màu trắng.

Dáng vẻ Ôn Đình Vực không dính khói lửa nhân gian rất thích hợp với màu trắng.

Chọn xong hộp cơm trở về, Cố Niệm Niệm phát hiện dưới lầu bỗng nhiên đỗ một chiếc Lincoln.

Cố Niệm Niệm tới gần, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống.

Thì ra là trợ lý Tô Bạch của Ôn Đình Vực.

“Có tiểu thư, Ôn tổng phân phó tôi đưa cô đến công ty.” Tô Bạch lễ phép nói với Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm không nghĩ tới Ôn Đình Vực sẽ cho người tới đón mình.

“Vậy anh đợi một chút.” Cố Niệm Niệm vừa nói vừa chạy lên lầu, sau đó để đầy đồ ăn vào hộp cơm rối chạy nhanh xuống.

Tô Bạch lái xe mang theo Cố Niệm Niệm đến Tập Đoàn Đề Quốc S.

“Tô tiên sinh, nhà ăn của các anh có phải rất khó ăn hay không?” Cố Niệm Niệm hỏi Tô Bạch.

“Cố tiểu thư, cô gọi tôi Tô Bạch là được.” Tô Bạch nói với Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Được, Tô Bạch.”&p Tô Bạch cười cười: “Nhà ăn của công ty vô luận là nhà ăn của nhân viên hay nhà ăn của quản lý cấp cao đều vô cùng không tồi, đặc biệt là đầu bếp phụ trách bữa ăn cho.

Ôn tổng và vài vị đổng sự, toàn bộ đều là đầu bếp cấp năm sao.”&p Tay ôm hộp cơm của Cố Niệm Niệm run run.

Ôi mẹ ơi, tất cả đều là đầu bếp cấp năm sao.

Cố Niệm Niệm bỗng nhiên cảm thấy mình chạy tới đưa cơm thuần túy chính là bêu xấu.

Tô Bạch mang theo Cố Niệm Niệm tiến vào thang máy chuyên dụng cho tổng tài.

Cố Niệm Niệm trong lòng một trận cảm thán, còn có thang máy chuyên môn của tổng tài, quả nhiên kẻ có tiền thật biết hưởng thụ.

Nếu ngày nào đó cô có tiền, cô cũng muốn ở A đại thiết lập một hàng hiên riêng cho Cố Niệm Niệm, chuyên môn để cho một mình cô đi!.

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Đây, đây cho dù là vợ chồng tình cảm tốt muốn mang cơm cũng không nhát thiết phải làm vậy đi.Mười cái Ôn Đình Vực cũng ăn không hết nhiều như vậy đâu.Cố Niệm Niệm giải thích nói: “Mỗi món ăn đều làm một chút, như vậy Ôn Đình Vực liền có thể nếm nhiều hương vị bất đồng.”&p Di Lý tán thưởng nhìn Cố Niệm Niệm một cái: “Cố tiểu thư, cháu tốn tâm tư, khó có được phần tâm tư này.”&p Cố Niệm Niệm có chút ngượng ngùng: “Nào có, nên làm mà.”&p Ôn Đình Vực đối với cô tốt như thế, cô phí thời gian làm vài món ăn có xem là gì đâu.Cố Niệm Niệm vội vàng ăn cơm xong liền chuẩn bị tìm hộp đựng cơm, nhưng Ôn gia lại không có.Cố Niệm Niệm liền chạy tới siêu thị dưới lầu mua.Siêu thị có đủ loại hộp cơm, Cố Niệm Niệm vốn dĩ muốn mua gì thì liền trực tiếp chọn rồi chạy lấy người, nhưng lúc này cô lại chần chờ.Cô suy nghĩ Ôn Đình Vực sẽ thích loại hộp cơm nào.Hồng nhạt? Ôn Đình Vực khẳng định không thích màu sắc của nữ sinh.Màu đen? Hình như có chút quá trầm trọng.Cuối cùng Cố Niệm Niệm chọn một cái màu trắng.Dáng vẻ Ôn Đình Vực không dính khói lửa nhân gian rất thích hợp với màu trắng.Chọn xong hộp cơm trở về, Cố Niệm Niệm phát hiện dưới lầu bỗng nhiên đỗ một chiếc Lincoln.Cố Niệm Niệm tới gần, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống.Thì ra là trợ lý Tô Bạch của Ôn Đình Vực.“Có tiểu thư, Ôn tổng phân phó tôi đưa cô đến công ty.” Tô Bạch lễ phép nói với Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm không nghĩ tới Ôn Đình Vực sẽ cho người tới đón mình.“Vậy anh đợi một chút.” Cố Niệm Niệm vừa nói vừa chạy lên lầu, sau đó để đầy đồ ăn vào hộp cơm rối chạy nhanh xuống.Tô Bạch lái xe mang theo Cố Niệm Niệm đến Tập Đoàn Đề Quốc S.“Tô tiên sinh, nhà ăn của các anh có phải rất khó ăn hay không?” Cố Niệm Niệm hỏi Tô Bạch.“Cố tiểu thư, cô gọi tôi Tô Bạch là được.” Tô Bạch nói với Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Được, Tô Bạch.”&p Tô Bạch cười cười: “Nhà ăn của công ty vô luận là nhà ăn của nhân viên hay nhà ăn của quản lý cấp cao đều vô cùng không tồi, đặc biệt là đầu bếp phụ trách bữa ăn cho.Ôn tổng và vài vị đổng sự, toàn bộ đều là đầu bếp cấp năm sao.”&p Tay ôm hộp cơm của Cố Niệm Niệm run run.Ôi mẹ ơi, tất cả đều là đầu bếp cấp năm sao.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên cảm thấy mình chạy tới đưa cơm thuần túy chính là bêu xấu.Tô Bạch mang theo Cố Niệm Niệm tiến vào thang máy chuyên dụng cho tổng tài.Cố Niệm Niệm trong lòng một trận cảm thán, còn có thang máy chuyên môn của tổng tài, quả nhiên kẻ có tiền thật biết hưởng thụ.Nếu ngày nào đó cô có tiền, cô cũng muốn ở A đại thiết lập một hàng hiên riêng cho Cố Niệm Niệm, chuyên môn để cho một mình cô đi!.

Chương 181: Chương 182