“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 185: Chương 186
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Ôn Đình Vực, tôi bỗng nhiên cảm tháy thật sùng bái anh.”Có Niệm Niệm vẻ mặt lắp lánh nhìn Ôn Đình Vực.Đôi mắt Ôn Đình Vực hiện lên ý cười.“Đi thôi.”Sau đó Ôn Đình Vực cùng Cố Niệm Niệm cùng nhau ra khỏi văn phòng tổng tài.Rất nhanh đã tới thang máy chuyên dụng cho tổng tài, Có Niệm Niệm bỗng nhiên có chút hồi hận.Bởi vì dọc theo đường đi đụng phải không ít nhân viên cùng Ôn Đình Vực chào hỏi.!“Chào Ôn tổng.”Bọn họ vừa nói vừa không dấu vết dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Cố Niệm Niệm.Có Niệm Niệm này vừa nhìn liền biết không phải nhân viên của tập đoàn, hơn nữa vẫn là một bộ dáng học sinh, sao.lại ở cùng một chỗ với tổng tài?Cố Niệm Niệm bị những ánh mắt này nhìn khiến toàn thân nổi da gà.Bị mọi người dùng ánh mắt ngờ vực cùng kinh ngạc nhìn thật sự là không tốt.Chờ sau khi ra cửa công ty, có Niệm Niệm mới nhẹ nhàng thở ra.Sau khi lên xe cô nói với Ôn Đình Vực: “Anh nói xem nhân viên của anh cứ nhìn chằm chằm tôi suy nghĩ cái gì, ánh mắt kỳ quái như vậy.”Có Niệm Niệm cảm giác ánh mắt của những nhân viên đó của Ôn Đình Vực phóng lên người mình giống như đang nhìn thứ gì đó rất kỳ quái.Tầm mắt Ôn Đình Vực dừng trên người Có Niệm Niệm, ý vị mười phần nói: “Cô cảm thấy sao?”Cố Niệm Niệm nghiêm túc suy nghĩ, sau đó cô nhìn Ôn Đình Vực: “Bọn họ sẽ không cho rằng tôi là con gái anh đi?”“Khu!”Ôn Đình Vực ho mạnh một tiếng.Anh biểu tình phức tạp nhìn có Niệm Niệm: “Tôi có già như vậy sao?”Mắt Cố Niệm Niệm hiện lên một tia giảo hoạt: “Tôi đùa với anh thôi.”Không biết vì sao đột nhiên muốn trêu chọc Ôn Đình Vực, muốn nhìn xem nam nhân ngày thường không dính khói lửa nhân gian này sẽ có phản ứng gì.Được rồi, cô thừa nhận vừa rồi xác thật có chút đùa hơi quá.Đôi mắt Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm hiện lên một tầng u quang: “Cố Niệm Niệm, cô có nhớ vừa rồi nói qua cái gì không?”*Nói cái gì?” Cố Niệm Niệm trí nhớ không tốt lắm.“Đáp ứng tôi một yêu cầu.” Ôn Đình Vực nhìn Có Niệm Niệm.Cô còn tưởng Ôn Đình Vực sẽ đề ra yêu cầu gì với mình, thì ra chính là cái này, vậy còn không đơn giản sao, chỉ bát động một phút, căn bản không có gì khó.Ôn Đình Vực tháo xuống chiếc đồng hồ Patek Phikippe đeo trên tay, tay trái cầm nó đặt trước mặt Có Niệm Niệm: “Nhớ kỹ, hiện tại bắt đầu, trong vòng một phút không cho động.”“Được, tôi nhớ kỹ, động là chó con!”.
“Ôn Đình Vực, tôi bỗng nhiên cảm tháy thật sùng bái anh.”
Có Niệm Niệm vẻ mặt lắp lánh nhìn Ôn Đình Vực.
Đôi mắt Ôn Đình Vực hiện lên ý cười.
“Đi thôi.”
Sau đó Ôn Đình Vực cùng Cố Niệm Niệm cùng nhau ra khỏi văn phòng tổng tài.
Rất nhanh đã tới thang máy chuyên dụng cho tổng tài, Có Niệm Niệm bỗng nhiên có chút hồi hận.
Bởi vì dọc theo đường đi đụng phải không ít nhân viên cùng Ôn Đình Vực chào hỏi.!
“Chào Ôn tổng.”
Bọn họ vừa nói vừa không dấu vết dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Cố Niệm Niệm.
Có Niệm Niệm này vừa nhìn liền biết không phải nhân viên của tập đoàn, hơn nữa vẫn là một bộ dáng học sinh, sao.
lại ở cùng một chỗ với tổng tài?
Cố Niệm Niệm bị những ánh mắt này nhìn khiến toàn thân nổi da gà.
Bị mọi người dùng ánh mắt ngờ vực cùng kinh ngạc nhìn thật sự là không tốt.
Chờ sau khi ra cửa công ty, có Niệm Niệm mới nhẹ nhàng thở ra.
Sau khi lên xe cô nói với Ôn Đình Vực: “Anh nói xem nhân viên của anh cứ nhìn chằm chằm tôi suy nghĩ cái gì, ánh mắt kỳ quái như vậy.”
Có Niệm Niệm cảm giác ánh mắt của những nhân viên đó của Ôn Đình Vực phóng lên người mình giống như đang nhìn thứ gì đó rất kỳ quái.
Tầm mắt Ôn Đình Vực dừng trên người Có Niệm Niệm, ý vị mười phần nói: “Cô cảm thấy sao?”
Cố Niệm Niệm nghiêm túc suy nghĩ, sau đó cô nhìn Ôn Đình Vực: “Bọn họ sẽ không cho rằng tôi là con gái anh đi?”
“Khu!”
Ôn Đình Vực ho mạnh một tiếng.
Anh biểu tình phức tạp nhìn có Niệm Niệm: “Tôi có già như vậy sao?”
Mắt Cố Niệm Niệm hiện lên một tia giảo hoạt: “Tôi đùa với anh thôi.”
Không biết vì sao đột nhiên muốn trêu chọc Ôn Đình Vực, muốn nhìn xem nam nhân ngày thường không dính khói lửa nhân gian này sẽ có phản ứng gì.
Được rồi, cô thừa nhận vừa rồi xác thật có chút đùa hơi quá.
Đôi mắt Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm hiện lên một tầng u quang: “Cố Niệm Niệm, cô có nhớ vừa rồi nói qua cái gì không?”
*Nói cái gì?” Cố Niệm Niệm trí nhớ không tốt lắm.
“Đáp ứng tôi một yêu cầu.” Ôn Đình Vực nhìn Có Niệm Niệm.
Cô còn tưởng Ôn Đình Vực sẽ đề ra yêu cầu gì với mình, thì ra chính là cái này, vậy còn không đơn giản sao, chỉ bát động một phút, căn bản không có gì khó.
Ôn Đình Vực tháo xuống chiếc đồng hồ Patek Phikippe đeo trên tay, tay trái cầm nó đặt trước mặt Có Niệm Niệm: “Nhớ kỹ, hiện tại bắt đầu, trong vòng một phút không cho động.”
“Được, tôi nhớ kỹ, động là chó con!”.
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Ôn Đình Vực, tôi bỗng nhiên cảm tháy thật sùng bái anh.”Có Niệm Niệm vẻ mặt lắp lánh nhìn Ôn Đình Vực.Đôi mắt Ôn Đình Vực hiện lên ý cười.“Đi thôi.”Sau đó Ôn Đình Vực cùng Cố Niệm Niệm cùng nhau ra khỏi văn phòng tổng tài.Rất nhanh đã tới thang máy chuyên dụng cho tổng tài, Có Niệm Niệm bỗng nhiên có chút hồi hận.Bởi vì dọc theo đường đi đụng phải không ít nhân viên cùng Ôn Đình Vực chào hỏi.!“Chào Ôn tổng.”Bọn họ vừa nói vừa không dấu vết dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Cố Niệm Niệm.Có Niệm Niệm này vừa nhìn liền biết không phải nhân viên của tập đoàn, hơn nữa vẫn là một bộ dáng học sinh, sao.lại ở cùng một chỗ với tổng tài?Cố Niệm Niệm bị những ánh mắt này nhìn khiến toàn thân nổi da gà.Bị mọi người dùng ánh mắt ngờ vực cùng kinh ngạc nhìn thật sự là không tốt.Chờ sau khi ra cửa công ty, có Niệm Niệm mới nhẹ nhàng thở ra.Sau khi lên xe cô nói với Ôn Đình Vực: “Anh nói xem nhân viên của anh cứ nhìn chằm chằm tôi suy nghĩ cái gì, ánh mắt kỳ quái như vậy.”Có Niệm Niệm cảm giác ánh mắt của những nhân viên đó của Ôn Đình Vực phóng lên người mình giống như đang nhìn thứ gì đó rất kỳ quái.Tầm mắt Ôn Đình Vực dừng trên người Có Niệm Niệm, ý vị mười phần nói: “Cô cảm thấy sao?”Cố Niệm Niệm nghiêm túc suy nghĩ, sau đó cô nhìn Ôn Đình Vực: “Bọn họ sẽ không cho rằng tôi là con gái anh đi?”“Khu!”Ôn Đình Vực ho mạnh một tiếng.Anh biểu tình phức tạp nhìn có Niệm Niệm: “Tôi có già như vậy sao?”Mắt Cố Niệm Niệm hiện lên một tia giảo hoạt: “Tôi đùa với anh thôi.”Không biết vì sao đột nhiên muốn trêu chọc Ôn Đình Vực, muốn nhìn xem nam nhân ngày thường không dính khói lửa nhân gian này sẽ có phản ứng gì.Được rồi, cô thừa nhận vừa rồi xác thật có chút đùa hơi quá.Đôi mắt Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm hiện lên một tầng u quang: “Cố Niệm Niệm, cô có nhớ vừa rồi nói qua cái gì không?”*Nói cái gì?” Cố Niệm Niệm trí nhớ không tốt lắm.“Đáp ứng tôi một yêu cầu.” Ôn Đình Vực nhìn Có Niệm Niệm.Cô còn tưởng Ôn Đình Vực sẽ đề ra yêu cầu gì với mình, thì ra chính là cái này, vậy còn không đơn giản sao, chỉ bát động một phút, căn bản không có gì khó.Ôn Đình Vực tháo xuống chiếc đồng hồ Patek Phikippe đeo trên tay, tay trái cầm nó đặt trước mặt Có Niệm Niệm: “Nhớ kỹ, hiện tại bắt đầu, trong vòng một phút không cho động.”“Được, tôi nhớ kỹ, động là chó con!”.