Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 184: Chương 185

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Có Niệm Niệm ngước mắt: “Anh chơi qua?”“Không có.” Ôn Đình Vực nói.Cố Niệm Niệm vẻ mặt không dám tin tưởng: “Ôn Đình Vực, đây chính là bàn yêu cầu cao độ, tôi chơi lâu như vậy cũng chưa qua, anh chơi lần đầu lại có thể qua?”“Tôi thử xem.” Ôn Đình Vực vẻ mặt bình tĩnh.Cố Niệm Niệm vẫn không tin: “Tôi cũng không tin anh có thể qua.”“Nếu có thể thì sao?” Mắt đen sâu thẳm của Ôn Đình Vực dừng trên mặt Có Niệm Niệm.“Nếu có thể qua hai chữ cuối cùng trong tên Cố Niệm Niệm tôi sẽ viết ngược!” Có Niệm Niệm nghiêm trang.!Khóe môi Ôn Đình Vực run rẫy một cái không tháy được.“Nếu tôi qua, đáp ứng tôi một yêu cầu.” Ôn Đình Vực bỗng nhiên nói.“Yêu cầu gì?” Có Niệm Niệm theo bản năng hỏi.“Hiện giờ còn chưa nghĩ ra, nghĩ ra lại nói.”Tròng mắt Cố Niệm Niệm xoay chuyển.Cô nghĩ đáp ứng thì đáp ứng đi, dù sao Ôn Đình Vực cũng qua không được, bàn này khó như thế, một tay già đời như cô còn không qua được, Ôn Đình Vực sao có thẻ.Cố Niệm Niệm đưa điện thoại cho Ôn Đình Vực: “Được, thành giao, anh tới.”Ôn Đình Vực tiếp nhận di động rồi thuận thế ngồi trên sô pha.Mà lúc này một thư ký gõ cửa văn phòng.“Vào đi.” Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của Ôn Đình Vực bám trên màn hình nói.Thư ký tiến vào, nhìn thấy một màn trước mắt thì trong mắt hiện lên kinh ngạc nồng đậm.Tổng tài luôn thanh lãnh cao quý lại cùng một cô gái có dáng vẻ học sinh ngồi trên sô pha, tổng tài còn đang chơi một trò chơi lưu hành từ nhiều năm trước.Thư ký quả thực hoài nghi mình nhìn lầm rồi.“Chuyện gì?”Thẳng đến khi thanh âm của Ôn Đình Vực vang lên, thư ký mới phục hồi tinh thần.*Tổng tài, có một phần văn kiện.”“Để trên bàn.” Ôn Đình Vực vừa bấm di động vừa nhàn nhạt nói.Sau khi thư ký rời đi, kinh ngạc trong mắt còn chưa tiêu tán.Mà giờ phút này kết quả cũng đã có, Ôn Đình Vực một lần thuận lợi qua bàn.Chẳng lẽ là thật?Có Niệm Niệm tức khắc vẻ mặt khâm phục.Tổng tài chính là tổng tài, chỉ số thông minh này không phải người thường có thể so sánh..

Có Niệm Niệm ngước mắt: “Anh chơi qua?”

“Không có.” Ôn Đình Vực nói.

Cố Niệm Niệm vẻ mặt không dám tin tưởng: “Ôn Đình Vực, đây chính là bàn yêu cầu cao độ, tôi chơi lâu như vậy cũng chưa qua, anh chơi lần đầu lại có thể qua?”

“Tôi thử xem.” Ôn Đình Vực vẻ mặt bình tĩnh.

Cố Niệm Niệm vẫn không tin: “Tôi cũng không tin anh có thể qua.”

“Nếu có thể thì sao?” Mắt đen sâu thẳm của Ôn Đình Vực dừng trên mặt Có Niệm Niệm.

“Nếu có thể qua hai chữ cuối cùng trong tên Cố Niệm Niệm tôi sẽ viết ngược!” Có Niệm Niệm nghiêm trang.!

Khóe môi Ôn Đình Vực run rẫy một cái không tháy được.

“Nếu tôi qua, đáp ứng tôi một yêu cầu.” Ôn Đình Vực bỗng nhiên nói.

“Yêu cầu gì?” Có Niệm Niệm theo bản năng hỏi.

“Hiện giờ còn chưa nghĩ ra, nghĩ ra lại nói.”

Tròng mắt Cố Niệm Niệm xoay chuyển.

Cô nghĩ đáp ứng thì đáp ứng đi, dù sao Ôn Đình Vực cũng qua không được, bàn này khó như thế, một tay già đời như cô còn không qua được, Ôn Đình Vực sao có thẻ.

Cố Niệm Niệm đưa điện thoại cho Ôn Đình Vực: “Được, thành giao, anh tới.”

Ôn Đình Vực tiếp nhận di động rồi thuận thế ngồi trên sô pha.

Mà lúc này một thư ký gõ cửa văn phòng.

“Vào đi.” Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của Ôn Đình Vực bám trên màn hình nói.

Thư ký tiến vào, nhìn thấy một màn trước mắt thì trong mắt hiện lên kinh ngạc nồng đậm.

Tổng tài luôn thanh lãnh cao quý lại cùng một cô gái có dáng vẻ học sinh ngồi trên sô pha, tổng tài còn đang chơi một trò chơi lưu hành từ nhiều năm trước.

Thư ký quả thực hoài nghi mình nhìn lầm rồi.

“Chuyện gì?”

Thẳng đến khi thanh âm của Ôn Đình Vực vang lên, thư ký mới phục hồi tinh thần.

*Tổng tài, có một phần văn kiện.”

“Để trên bàn.” Ôn Đình Vực vừa bấm di động vừa nhàn nhạt nói.

Sau khi thư ký rời đi, kinh ngạc trong mắt còn chưa tiêu tán.

Mà giờ phút này kết quả cũng đã có, Ôn Đình Vực một lần thuận lợi qua bàn.

Chẳng lẽ là thật?

Có Niệm Niệm tức khắc vẻ mặt khâm phục.

Tổng tài chính là tổng tài, chỉ số thông minh này không phải người thường có thể so sánh..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Có Niệm Niệm ngước mắt: “Anh chơi qua?”“Không có.” Ôn Đình Vực nói.Cố Niệm Niệm vẻ mặt không dám tin tưởng: “Ôn Đình Vực, đây chính là bàn yêu cầu cao độ, tôi chơi lâu như vậy cũng chưa qua, anh chơi lần đầu lại có thể qua?”“Tôi thử xem.” Ôn Đình Vực vẻ mặt bình tĩnh.Cố Niệm Niệm vẫn không tin: “Tôi cũng không tin anh có thể qua.”“Nếu có thể thì sao?” Mắt đen sâu thẳm của Ôn Đình Vực dừng trên mặt Có Niệm Niệm.“Nếu có thể qua hai chữ cuối cùng trong tên Cố Niệm Niệm tôi sẽ viết ngược!” Có Niệm Niệm nghiêm trang.!Khóe môi Ôn Đình Vực run rẫy một cái không tháy được.“Nếu tôi qua, đáp ứng tôi một yêu cầu.” Ôn Đình Vực bỗng nhiên nói.“Yêu cầu gì?” Có Niệm Niệm theo bản năng hỏi.“Hiện giờ còn chưa nghĩ ra, nghĩ ra lại nói.”Tròng mắt Cố Niệm Niệm xoay chuyển.Cô nghĩ đáp ứng thì đáp ứng đi, dù sao Ôn Đình Vực cũng qua không được, bàn này khó như thế, một tay già đời như cô còn không qua được, Ôn Đình Vực sao có thẻ.Cố Niệm Niệm đưa điện thoại cho Ôn Đình Vực: “Được, thành giao, anh tới.”Ôn Đình Vực tiếp nhận di động rồi thuận thế ngồi trên sô pha.Mà lúc này một thư ký gõ cửa văn phòng.“Vào đi.” Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của Ôn Đình Vực bám trên màn hình nói.Thư ký tiến vào, nhìn thấy một màn trước mắt thì trong mắt hiện lên kinh ngạc nồng đậm.Tổng tài luôn thanh lãnh cao quý lại cùng một cô gái có dáng vẻ học sinh ngồi trên sô pha, tổng tài còn đang chơi một trò chơi lưu hành từ nhiều năm trước.Thư ký quả thực hoài nghi mình nhìn lầm rồi.“Chuyện gì?”Thẳng đến khi thanh âm của Ôn Đình Vực vang lên, thư ký mới phục hồi tinh thần.*Tổng tài, có một phần văn kiện.”“Để trên bàn.” Ôn Đình Vực vừa bấm di động vừa nhàn nhạt nói.Sau khi thư ký rời đi, kinh ngạc trong mắt còn chưa tiêu tán.Mà giờ phút này kết quả cũng đã có, Ôn Đình Vực một lần thuận lợi qua bàn.Chẳng lẽ là thật?Có Niệm Niệm tức khắc vẻ mặt khâm phục.Tổng tài chính là tổng tài, chỉ số thông minh này không phải người thường có thể so sánh..

Chương 184: Chương 185