“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 218: 218: Đến Bệnh Viện Đi Làm
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Hoắc Chân Chân vừa đi, nụ cười trên mặt Giang cầm liền trầm xuống.Nhìn vào gương, liền trực tiếp hừ lạnh.“Quả nhiên là một người ngây thơ, ngu ngốc.” – Giang cầm mắng một câu.Đồng thời nhớ tới lời dặn dò của cha trước đó.Vốn dĩ cô là bác sĩ thực tập liên kết, ngay cả khi hai bệnh viện hợp tác thì cũng không đến lượt cô.Nhưng cái lần bị đuổi ra khỏi tiệc rượu của Hoắc gia một cách khó hiểu đó, cha Giang cầm liền dặn dò nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với Hoắc gia.Đúng lúc Hoắc Chân Chân đang là bác sĩ thực tập trong một bệnh viện, Hoắc Chân Chân chủ động điều sang đây, Giang cầm đương nhiên cũng đi theo, tạo một mối quan hệ tốt.Mặc dù Hoắc Chân Chân không phải là con gái ruột của người đang nắm quyền Hoắc gia, nhưng bời vì cô ta được nuôi dưỡng ở bên cạnh Hoắc Phong,cho nên hoàn toàn xứng đáng là đại tiểu thư, Hoắc Phong cũng hết mực yêu thương cô ta.Nhưng hiển nhiên yêu thương cô ta thành ngu ngốc rồi, cho nên bây giờ mới vô pháp vô thiên như vậy.Giang cầm nhìn Mộ An An không vừa mắt, đúng lúc để cho Hoắc Chân Chân ra trận thu dọn Mộ An An.Nghĩ đến đây, Giang cầm liền vặn vòi nước rửa tay, nụ cười ở trên mặt đặc vô cùng biệt nham hiểm.Trong giờ nghỉ trưa, Mộ An An gọi điện cho Hoắc Hiển.Lúc đầu hắn không bắt máy, cô phải gọi liên tục hết lần này đến lần khác mới gọi được hắn.Hoắc Hiển: “Mộ An An, tôi cảnh cáo cô, trừ khi cô tỏ tình với tôi, nếu không phải là việc này, tôi hiện tại sẽ xông đến giết cô.”Mộ An An: “Đến bệnh viện, đi làm.”Mộ An An nói xong liền cúp điệnthoại, không có nói nhảm nhiều với Hoắc Hiển.Bây giờ trong phòng làm việc không có ai, chỉ có một mình cô.Mộ An An nằm trên bàn nghịch điện thoại.Sau khi suy nghĩ, cô liền gửi một tin nhắn cho Tông Chính Ngự.Mộ An An: Thất gia, buổi tối mấy giờ chú lên máy bay vậy?Tin nhắn được gửi đi, nhưng không có hồi âm, Mộ An An trong lòng cảm thấy rất mất mát.Trước đây, Thất gia cũng không hay trả lời tin nhắn của cô.Nhưng chỉ cần hỏi về mọi chuyện, Thất gia liền trả lời ngay trong giây lát.Mà hiện tại, chỉ là người hỏi người trả lời.Mộ An An rất không vui nên nằm im trên bàn.Ngày hôm qua uống rượu nên ngủ rất ít, cô nằm úp lên bàn, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi..
Hoắc Chân Chân vừa đi, nụ cười trên mặt Giang cầm liền trầm xuống.
Nhìn vào gương, liền trực tiếp hừ lạnh.
“Quả nhiên là một người ngây thơ, ngu ngốc.
” – Giang cầm mắng một câu.
Đồng thời nhớ tới lời dặn dò của cha trước đó.
Vốn dĩ cô là bác sĩ thực tập liên kết, ngay cả khi hai bệnh viện hợp tác thì cũng không đến lượt cô.
Nhưng cái lần bị đuổi ra khỏi tiệc rượu của Hoắc gia một cách khó hiểu đó, cha Giang cầm liền dặn dò nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với Hoắc gia.
Đúng lúc Hoắc Chân Chân đang là bác sĩ thực tập trong một bệnh viện, Hoắc Chân Chân chủ động điều sang đây, Giang cầm đương nhiên cũng đi theo, tạo một mối quan hệ tốt.
Mặc dù Hoắc Chân Chân không phải là con gái ruột của người đang nắm quyền Hoắc gia, nhưng bời vì cô ta được nuôi dưỡng ở bên cạnh Hoắc Phong,
cho nên hoàn toàn xứng đáng là đại tiểu thư, Hoắc Phong cũng hết mực yêu thương cô ta.
Nhưng hiển nhiên yêu thương cô ta thành ngu ngốc rồi, cho nên bây giờ mới vô pháp vô thiên như vậy.
Giang cầm nhìn Mộ An An không vừa mắt, đúng lúc để cho Hoắc Chân Chân ra trận thu dọn Mộ An An.
Nghĩ đến đây, Giang cầm liền vặn vòi nước rửa tay, nụ cười ở trên mặt đặc vô cùng biệt nham hiểm.
Trong giờ nghỉ trưa, Mộ An An gọi điện cho Hoắc Hiển.
Lúc đầu hắn không bắt máy, cô phải gọi liên tục hết lần này đến lần khác mới gọi được hắn.
Hoắc Hiển: “Mộ An An, tôi cảnh cáo cô, trừ khi cô tỏ tình với tôi, nếu không phải là việc này, tôi hiện tại sẽ xông đến giết cô.
”
Mộ An An: “Đến bệnh viện, đi làm.
”
Mộ An An nói xong liền cúp điện
thoại, không có nói nhảm nhiều với Hoắc Hiển.
Bây giờ trong phòng làm việc không có ai, chỉ có một mình cô.
Mộ An An nằm trên bàn nghịch điện thoại.
Sau khi suy nghĩ, cô liền gửi một tin nhắn cho Tông Chính Ngự.
Mộ An An: Thất gia, buổi tối mấy giờ chú lên máy bay vậy?
Tin nhắn được gửi đi, nhưng không có hồi âm, Mộ An An trong lòng cảm thấy rất mất mát.
Trước đây, Thất gia cũng không hay trả lời tin nhắn của cô.
Nhưng chỉ cần hỏi về mọi chuyện, Thất gia liền trả lời ngay trong giây lát.
Mà hiện tại, chỉ là người hỏi người trả lời.
Mộ An An rất không vui nên nằm im trên bàn.
Ngày hôm qua uống rượu nên ngủ rất ít, cô nằm úp lên bàn, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Hoắc Chân Chân vừa đi, nụ cười trên mặt Giang cầm liền trầm xuống.Nhìn vào gương, liền trực tiếp hừ lạnh.“Quả nhiên là một người ngây thơ, ngu ngốc.” – Giang cầm mắng một câu.Đồng thời nhớ tới lời dặn dò của cha trước đó.Vốn dĩ cô là bác sĩ thực tập liên kết, ngay cả khi hai bệnh viện hợp tác thì cũng không đến lượt cô.Nhưng cái lần bị đuổi ra khỏi tiệc rượu của Hoắc gia một cách khó hiểu đó, cha Giang cầm liền dặn dò nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với Hoắc gia.Đúng lúc Hoắc Chân Chân đang là bác sĩ thực tập trong một bệnh viện, Hoắc Chân Chân chủ động điều sang đây, Giang cầm đương nhiên cũng đi theo, tạo một mối quan hệ tốt.Mặc dù Hoắc Chân Chân không phải là con gái ruột của người đang nắm quyền Hoắc gia, nhưng bời vì cô ta được nuôi dưỡng ở bên cạnh Hoắc Phong,cho nên hoàn toàn xứng đáng là đại tiểu thư, Hoắc Phong cũng hết mực yêu thương cô ta.Nhưng hiển nhiên yêu thương cô ta thành ngu ngốc rồi, cho nên bây giờ mới vô pháp vô thiên như vậy.Giang cầm nhìn Mộ An An không vừa mắt, đúng lúc để cho Hoắc Chân Chân ra trận thu dọn Mộ An An.Nghĩ đến đây, Giang cầm liền vặn vòi nước rửa tay, nụ cười ở trên mặt đặc vô cùng biệt nham hiểm.Trong giờ nghỉ trưa, Mộ An An gọi điện cho Hoắc Hiển.Lúc đầu hắn không bắt máy, cô phải gọi liên tục hết lần này đến lần khác mới gọi được hắn.Hoắc Hiển: “Mộ An An, tôi cảnh cáo cô, trừ khi cô tỏ tình với tôi, nếu không phải là việc này, tôi hiện tại sẽ xông đến giết cô.”Mộ An An: “Đến bệnh viện, đi làm.”Mộ An An nói xong liền cúp điệnthoại, không có nói nhảm nhiều với Hoắc Hiển.Bây giờ trong phòng làm việc không có ai, chỉ có một mình cô.Mộ An An nằm trên bàn nghịch điện thoại.Sau khi suy nghĩ, cô liền gửi một tin nhắn cho Tông Chính Ngự.Mộ An An: Thất gia, buổi tối mấy giờ chú lên máy bay vậy?Tin nhắn được gửi đi, nhưng không có hồi âm, Mộ An An trong lòng cảm thấy rất mất mát.Trước đây, Thất gia cũng không hay trả lời tin nhắn của cô.Nhưng chỉ cần hỏi về mọi chuyện, Thất gia liền trả lời ngay trong giây lát.Mà hiện tại, chỉ là người hỏi người trả lời.Mộ An An rất không vui nên nằm im trên bàn.Ngày hôm qua uống rượu nên ngủ rất ít, cô nằm úp lên bàn, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi..