Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 219: 219: Có Bệnh Phải Không

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Vừa mới mơ mơ màng màng,bên tai truyền đến một tiếng “bang” rất lớn, Mộ An An theo bản năng liền bật dậy khỏi ghế với vẻ mặt ngơ ngác.Trước mặt, là khuôn mặt tươi cười không kiêng nể gì của Tóc Xoăn: “Ha ha ha ha, tiểu tiên nữ, bộ dạng sợ hãi này của cô thật là đáng yêu, đáng yêu quá đi à.”Hoắc Hiển nói xong, còn lấy điện thoại ra, chụp ảnh khuôn mặt của Mộ An An.Mộ An An còn đang ngẩn người, cho đến khi bên tai vang lên tiếng “tách”, mới có chút tỉnh táo lại,ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Hiển.Giây tiếp theo, Mộ An An nắm lấy ống đựng bút trống trên bàn, đè Hoắc Hiển vào vách tường, điên cuồng đánh đập.“Có bệnh phải không?” – Mộ An An chất vấn.Hoắc Hiển mặc dù bị đánh, nhưng trên mặt vẫn nờ nụ cười: “Không có gì, chỉ là đáp lễ lại thôi.”Mộ An An ném ống đựng bút sang một bên, sắc mặt lạnh lùng.“Thế nào, tôi đang ngủ ngon lại bị cô gọi dậy, hiện tại ăn miếng trả miếng cô còn có ý kiến gì sao?” -Hoắc Hiển nói.Mộ An An không muốn đáp lại, vừa định xoay người rời đi.Liền quay đầu lại, đá vào người Hoắc Hiển một cái: “Không có việc gì, thì đừng có chọc tôi.”Hoắc Hiển cười, “Tiểu tiên nữ, nốt ruồi trên mặt cô có hơi lệch, có muốn trang điểm thêm một chút không?”Mộ An An không thèm đẻ ý, xoayngười rời khỏi phòng làm việc đi vào phòng vệ sinh.Sau một giấc ngủ ngắn,lớp trang điểm nốt ruồi và tàn nhang trên mặt cô quả thực có chút biến mất.Mộ An An trang điểm lại đơn giản.Sau khi ra khỏi phòng vệ sinh cô không có quay về văn phòng, mà trực tiếp đến khoa trầm cảm đi tuần tra phòng.Cả lối đi đều yên tĩnh, chỉ có chân của Mộ An An ờ trên mặt đấtphát ra tiếng động.Cô vừa đi tới trước một phòng bệnh, mới vừa đẩy cửa đi vào, liền phát hiện có người đứng ờ trên vách tường, lẳng lặng nhìn Mộ An An.Trông cô gái ấy cũng tầm tuổi Mộ An An, sắc mặt tái mét, tay áo cô ấy xắn lên, trên đó toàn là vết thương do tự cô ấy gây ra.Người bệnh cứ như vậy nhìn chằm chằm Mộ An An, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói: “Bác sĩ, cô đưa cho tôi con dao được không?”Mộ An An trâm mặc không nói gì.Người bệnh hai mắt trống rỗng: “Tôi thật sự rất muốn chết.”“Nhưng nếu cô chết, ngày mai mẹ cô đến sẽ không thể nhìn thấy cô được.” – Mộ An An đi qua, dìu cô đi tới giường bệnh, âm thanh rất nhẹ nhàng: “Buổi sáng tôi có gặp mẹ của cô, mẹ cô nói rằng bà ấy mới học được món cá bắp cải muối, ngày mai sẽ làm cho cô ăn.Mặc kệ như thế nào, dù sao cũng phải ăn những món mới mẹ làm, có đúng không?”“Đúng vậy, còn có cá bắp cải muối nữa.”.

Vừa mới mơ mơ màng màng,

bên tai truyền đến một tiếng “bang” rất lớn, Mộ An An theo bản năng liền bật dậy khỏi ghế với vẻ mặt ngơ ngác.

Trước mặt, là khuôn mặt tươi cười không kiêng nể gì của Tóc Xoăn: “Ha ha ha ha, tiểu tiên nữ, bộ dạng sợ hãi này của cô thật là đáng yêu, đáng yêu quá đi à.

Hoắc Hiển nói xong, còn lấy điện thoại ra, chụp ảnh khuôn mặt của Mộ An An.

Mộ An An còn đang ngẩn người, cho đến khi bên tai vang lên tiếng “tách”, mới có chút tỉnh táo lại,

ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Hiển.

Giây tiếp theo, Mộ An An nắm lấy ống đựng bút trống trên bàn, đè Hoắc Hiển vào vách tường, điên cuồng đánh đập.

“Có bệnh phải không?” – Mộ An An chất vấn.

Hoắc Hiển mặc dù bị đánh, nhưng trên mặt vẫn nờ nụ cười: “Không có gì, chỉ là đáp lễ lại thôi.

Mộ An An ném ống đựng bút sang một bên, sắc mặt lạnh lùng.

“Thế nào, tôi đang ngủ ngon lại bị cô gọi dậy, hiện tại ăn miếng trả miếng cô còn có ý kiến gì sao?” -Hoắc Hiển nói.

Mộ An An không muốn đáp lại, vừa định xoay người rời đi.

Liền quay đầu lại, đá vào người Hoắc Hiển một cái: “Không có việc gì, thì đừng có chọc tôi.

Hoắc Hiển cười, “Tiểu tiên nữ, nốt ruồi trên mặt cô có hơi lệch, có muốn trang điểm thêm một chút không?”

Mộ An An không thèm đẻ ý, xoay

người rời khỏi phòng làm việc đi vào phòng vệ sinh.

Sau một giấc ngủ ngắn,lớp trang điểm nốt ruồi và tàn nhang trên mặt cô quả thực có chút biến mất.

Mộ An An trang điểm lại đơn giản.

Sau khi ra khỏi phòng vệ sinh cô không có quay về văn phòng, mà trực tiếp đến khoa trầm cảm đi tuần tra phòng.

Cả lối đi đều yên tĩnh, chỉ có chân của Mộ An An ờ trên mặt đất

phát ra tiếng động.

Cô vừa đi tới trước một phòng bệnh, mới vừa đẩy cửa đi vào, liền phát hiện có người đứng ờ trên vách tường, lẳng lặng nhìn Mộ An An.

Trông cô gái ấy cũng tầm tuổi Mộ An An, sắc mặt tái mét, tay áo cô ấy xắn lên, trên đó toàn là vết thương do tự cô ấy gây ra.

Người bệnh cứ như vậy nhìn chằm chằm Mộ An An, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói: “Bác sĩ, cô đưa cho tôi con dao được không?”

Mộ An An trâm mặc không nói gì.

Người bệnh hai mắt trống rỗng: “Tôi thật sự rất muốn chết.

“Nhưng nếu cô chết, ngày mai mẹ cô đến sẽ không thể nhìn thấy cô được.

” – Mộ An An đi qua, dìu cô đi tới giường bệnh, âm thanh rất nhẹ nhàng: “Buổi sáng tôi có gặp mẹ của cô, mẹ cô nói rằng bà ấy mới học được món cá bắp cải muối, ngày mai sẽ làm cho cô ăn.

Mặc kệ như thế nào, dù sao cũng phải ăn những món mới mẹ làm, có đúng không?”

“Đúng vậy, còn có cá bắp cải muối nữa.

”.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Vừa mới mơ mơ màng màng,bên tai truyền đến một tiếng “bang” rất lớn, Mộ An An theo bản năng liền bật dậy khỏi ghế với vẻ mặt ngơ ngác.Trước mặt, là khuôn mặt tươi cười không kiêng nể gì của Tóc Xoăn: “Ha ha ha ha, tiểu tiên nữ, bộ dạng sợ hãi này của cô thật là đáng yêu, đáng yêu quá đi à.”Hoắc Hiển nói xong, còn lấy điện thoại ra, chụp ảnh khuôn mặt của Mộ An An.Mộ An An còn đang ngẩn người, cho đến khi bên tai vang lên tiếng “tách”, mới có chút tỉnh táo lại,ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Hiển.Giây tiếp theo, Mộ An An nắm lấy ống đựng bút trống trên bàn, đè Hoắc Hiển vào vách tường, điên cuồng đánh đập.“Có bệnh phải không?” – Mộ An An chất vấn.Hoắc Hiển mặc dù bị đánh, nhưng trên mặt vẫn nờ nụ cười: “Không có gì, chỉ là đáp lễ lại thôi.”Mộ An An ném ống đựng bút sang một bên, sắc mặt lạnh lùng.“Thế nào, tôi đang ngủ ngon lại bị cô gọi dậy, hiện tại ăn miếng trả miếng cô còn có ý kiến gì sao?” -Hoắc Hiển nói.Mộ An An không muốn đáp lại, vừa định xoay người rời đi.Liền quay đầu lại, đá vào người Hoắc Hiển một cái: “Không có việc gì, thì đừng có chọc tôi.”Hoắc Hiển cười, “Tiểu tiên nữ, nốt ruồi trên mặt cô có hơi lệch, có muốn trang điểm thêm một chút không?”Mộ An An không thèm đẻ ý, xoayngười rời khỏi phòng làm việc đi vào phòng vệ sinh.Sau một giấc ngủ ngắn,lớp trang điểm nốt ruồi và tàn nhang trên mặt cô quả thực có chút biến mất.Mộ An An trang điểm lại đơn giản.Sau khi ra khỏi phòng vệ sinh cô không có quay về văn phòng, mà trực tiếp đến khoa trầm cảm đi tuần tra phòng.Cả lối đi đều yên tĩnh, chỉ có chân của Mộ An An ờ trên mặt đấtphát ra tiếng động.Cô vừa đi tới trước một phòng bệnh, mới vừa đẩy cửa đi vào, liền phát hiện có người đứng ờ trên vách tường, lẳng lặng nhìn Mộ An An.Trông cô gái ấy cũng tầm tuổi Mộ An An, sắc mặt tái mét, tay áo cô ấy xắn lên, trên đó toàn là vết thương do tự cô ấy gây ra.Người bệnh cứ như vậy nhìn chằm chằm Mộ An An, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói: “Bác sĩ, cô đưa cho tôi con dao được không?”Mộ An An trâm mặc không nói gì.Người bệnh hai mắt trống rỗng: “Tôi thật sự rất muốn chết.”“Nhưng nếu cô chết, ngày mai mẹ cô đến sẽ không thể nhìn thấy cô được.” – Mộ An An đi qua, dìu cô đi tới giường bệnh, âm thanh rất nhẹ nhàng: “Buổi sáng tôi có gặp mẹ của cô, mẹ cô nói rằng bà ấy mới học được món cá bắp cải muối, ngày mai sẽ làm cho cô ăn.Mặc kệ như thế nào, dù sao cũng phải ăn những món mới mẹ làm, có đúng không?”“Đúng vậy, còn có cá bắp cải muối nữa.”.

Chương 219: 219: Có Bệnh Phải Không