Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 220: 220: Tôi Mệt Rồi Muốn Đi Ngủ

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Người bệnh nhẹ nhàng đáp lại: “Đúng vậy, cho nên, phải đợi đến ngày mai.”“Ngày mai tôi mới chết.”“Uh, ngày mai tôi lại tới đây thăm cô.” – Mộ An An đáp lại, đỡ người bệnh lên giường, sau đó đắp chăn cho cô ấy.“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.”“Ngủ đi.”Sau khi bệnh nhân nhắm mắt, Mộ An An khẽ thở dài, sau đó rời khỏi phòng bệnh.Trong lòng cảm thấy khó chịu.Trầm cảm thường thường là vì không có mong chờ đến ngày mai, một chút giây cũng không có khát vọng, nên muốn chết, muốn kết thúc, cảm thấy không có ý nghĩa.Còn đối với Mộ An An, cho niềm mong đợi ngày mai, thực sự là điều tồi tệ nhất.Nhưng điều tồi tệ nhất, cô vẫn tinvào điều đó.Bệnh nhân trầm cảm, là người mong muốn sức khỏe hơn ai hết.Mộ An An cảm thấy không ổn, liền lấy điện thoại ra, đúng lúc nhìn thấy cuộc gọi của Thất gia.Mộ An An muốn khóc, liền đi đến lối đi an toàn, ngồi trên cầu thang: “Thất gia.”“Làm sao vậy?” – Tông Chính Ngự vừa nghe thấy giọng nói của cô liền cảm thấy có gì đó khôngịon.Mộ An An cầm điện thoại và im lặng một lúc, rồi mới nói: “Thất gia, một người sống không có nhiều có ý nghĩa, nên mới nghĩ đến việc kết thúc mạng sống sao?”Sau khi Mộ An An hỏi câu này, Thất gia ở bên kia vẫn chưa có đáp lại.Mộ An An chống cằm lên đầu gối, yên lặng nghe điện thoại, không biết Tông Chính Ngự đang nói chuyện với ai.Sau khoảng một phút, anh mới nói: “Ta sẽ về sớm.”Mộ An An vốn tưởng rằng Thất gia sẽ an ủi mình vài câu, nhưng nhận được câu nói này cô liền có chút kinh ngạc.Cô vội vàng ngồi thẳng người:”Thất gia, không cần đâu.”“Sao?”“Cháu không sao, cũng không có bị ảnh hưởng bởi bệnh viện tâm thần, chú đừng điều cháu đi, cháu rất thích nơi này.”Mộ An An trong lòng đoán được hành động tiếp theo của Tông Chính Ngự nên nhanh chóng giải thích: “Cháu chỉ là nhìn thấy những người đó, có chút xúc động.”“Cháu có hy vọng.”“Cháu mỗi ngày đều hy vọng, mong mặt trời của ngày hôm sau sẽ mọc lên.”Bởi vì, cháu có thể nhìn thấy chú.Chú chính là động lực để cháu có thể tỉnh táo mỗi ngày, là niềm hy vọng cháu có thẻ bước đi đónmặt trời.

Người bệnh nhẹ nhàng đáp lại: “Đúng vậy, cho nên, phải đợi đến ngày mai.

“Ngày mai tôi mới chết.

“Uh, ngày mai tôi lại tới đây thăm cô.

” – Mộ An An đáp lại, đỡ người bệnh lên giường, sau đó đắp chăn cho cô ấy.

“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.

“Ngủ đi.

Sau khi bệnh nhân nhắm mắt, Mộ An An khẽ thở dài, sau đó rời khỏi phòng bệnh.

Trong lòng cảm thấy khó chịu.

Trầm cảm thường thường là vì không có mong chờ đến ngày mai, một chút giây cũng không có khát vọng, nên muốn chết, muốn kết thúc, cảm thấy không có ý nghĩa.

Còn đối với Mộ An An, cho niềm mong đợi ngày mai, thực sự là điều tồi tệ nhất.

Nhưng điều tồi tệ nhất, cô vẫn tin

vào điều đó.

Bệnh nhân trầm cảm, là người mong muốn sức khỏe hơn ai hết.

Mộ An An cảm thấy không ổn, liền lấy điện thoại ra, đúng lúc nhìn thấy cuộc gọi của Thất gia.

Mộ An An muốn khóc, liền đi đến lối đi an toàn, ngồi trên cầu thang: “Thất gia.

“Làm sao vậy?” – Tông Chính Ngự vừa nghe thấy giọng nói của cô liền cảm thấy có gì đó không

on.

Mộ An An cầm điện thoại và im lặng một lúc, rồi mới nói: “Thất gia, một người sống không có nhiều có ý nghĩa, nên mới nghĩ đến việc kết thúc mạng sống sao?”

Sau khi Mộ An An hỏi câu này, Thất gia ở bên kia vẫn chưa có đáp lại.

Mộ An An chống cằm lên đầu gối, yên lặng nghe điện thoại, không biết Tông Chính Ngự đang nói chuyện với ai.

Sau khoảng một phút, anh mới nói: “Ta sẽ về sớm.

Mộ An An vốn tưởng rằng Thất gia sẽ an ủi mình vài câu, nhưng nhận được câu nói này cô liền có chút kinh ngạc.

Cô vội vàng ngồi thẳng người:”Thất gia, không cần đâu.

“Sao?”

“Cháu không sao, cũng không có bị ảnh hưởng bởi bệnh viện tâm thần, chú đừng điều cháu đi, cháu rất thích nơi này.

Mộ An An trong lòng đoán được hành động tiếp theo của Tông Chính Ngự nên nhanh chóng giải thích: “Cháu chỉ là nhìn thấy những người đó, có chút xúc động.

“Cháu có hy vọng.

“Cháu mỗi ngày đều hy vọng, mong mặt trời của ngày hôm sau sẽ mọc lên.

Bởi vì, cháu có thể nhìn thấy chú.

Chú chính là động lực để cháu có thể tỉnh táo mỗi ngày, là niềm hy vọng cháu có thẻ bước đi đón

mặt trời.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Người bệnh nhẹ nhàng đáp lại: “Đúng vậy, cho nên, phải đợi đến ngày mai.”“Ngày mai tôi mới chết.”“Uh, ngày mai tôi lại tới đây thăm cô.” – Mộ An An đáp lại, đỡ người bệnh lên giường, sau đó đắp chăn cho cô ấy.“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.”“Ngủ đi.”Sau khi bệnh nhân nhắm mắt, Mộ An An khẽ thở dài, sau đó rời khỏi phòng bệnh.Trong lòng cảm thấy khó chịu.Trầm cảm thường thường là vì không có mong chờ đến ngày mai, một chút giây cũng không có khát vọng, nên muốn chết, muốn kết thúc, cảm thấy không có ý nghĩa.Còn đối với Mộ An An, cho niềm mong đợi ngày mai, thực sự là điều tồi tệ nhất.Nhưng điều tồi tệ nhất, cô vẫn tinvào điều đó.Bệnh nhân trầm cảm, là người mong muốn sức khỏe hơn ai hết.Mộ An An cảm thấy không ổn, liền lấy điện thoại ra, đúng lúc nhìn thấy cuộc gọi của Thất gia.Mộ An An muốn khóc, liền đi đến lối đi an toàn, ngồi trên cầu thang: “Thất gia.”“Làm sao vậy?” – Tông Chính Ngự vừa nghe thấy giọng nói của cô liền cảm thấy có gì đó khôngịon.Mộ An An cầm điện thoại và im lặng một lúc, rồi mới nói: “Thất gia, một người sống không có nhiều có ý nghĩa, nên mới nghĩ đến việc kết thúc mạng sống sao?”Sau khi Mộ An An hỏi câu này, Thất gia ở bên kia vẫn chưa có đáp lại.Mộ An An chống cằm lên đầu gối, yên lặng nghe điện thoại, không biết Tông Chính Ngự đang nói chuyện với ai.Sau khoảng một phút, anh mới nói: “Ta sẽ về sớm.”Mộ An An vốn tưởng rằng Thất gia sẽ an ủi mình vài câu, nhưng nhận được câu nói này cô liền có chút kinh ngạc.Cô vội vàng ngồi thẳng người:”Thất gia, không cần đâu.”“Sao?”“Cháu không sao, cũng không có bị ảnh hưởng bởi bệnh viện tâm thần, chú đừng điều cháu đi, cháu rất thích nơi này.”Mộ An An trong lòng đoán được hành động tiếp theo của Tông Chính Ngự nên nhanh chóng giải thích: “Cháu chỉ là nhìn thấy những người đó, có chút xúc động.”“Cháu có hy vọng.”“Cháu mỗi ngày đều hy vọng, mong mặt trời của ngày hôm sau sẽ mọc lên.”Bởi vì, cháu có thể nhìn thấy chú.Chú chính là động lực để cháu có thể tỉnh táo mỗi ngày, là niềm hy vọng cháu có thẻ bước đi đónmặt trời.

Chương 220: 220: Tôi Mệt Rồi Muốn Đi Ngủ