“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 246: 246: Đứa Nhỏ Đáng Thương
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Không có.” -Mộ An An lắc đầu: “Tôi nói cuối tuần tôi sẽ dẫn cô ta đi chơi.”Bác sĩ Cố trầm mặc nhìn Mộ An An, một lúc sau mới thở dài: “Đi đi, nhưng bản thân nhớ chú ý an toàn.”Thật ra hắn hoàn toàn không ủng hộ, Mộ An An dính líu đến Giang Cầm.Nhưng Mộ An An từ trước đến nay luôn có suy nghĩ và kế hoạch của riêng mình.Cô không lắng nghe ý kiến của người khác.Vừa mạnh mẽ vừa quyết liệt.“Uh, coi như là đua xe đi, tôi đã lâu không đua xe rồi, cảm thấy hơi ngứa tay.”Mộ An An thật sự rất thích đuaxe.Cô thích cảm giác được đua trên một đường đua ngoằn ngoèo, sướng lắm, cái kiểu tốc độ cực đỉnh ấy, giống như có thể trút bỏ mọi điều đè nặng trong lòng.Mặc dù vấn đề trong lòng vẫn chưa được giải quyết, nhưng sau một trận đấu dài liền cảm thấy thoải mái.“Tôi về ngủ một lát, buổi tối nhớ rõ nhiệm vụ quan trọng đấy!”Mộ An An nói xong, lạl vỗ vai bác sĩ Cố.Còn bác sĩ Cố thì chỉ cười khổ.Hai giờ chiều, Mộ An An tỉnh lại.Có lẽ là bởi vì cùng tình địch ở chung dưới một mái nhà, mà buổi tối cô còn phải đi trực đêm, cho nên Mộ An An lúc này cảm thấy ngủ không ngon.Nằm mơ cũng rối tung cả lên.Lúc ngủ cũng đau đầu nên không định ngủ nữa.Rửa mặt sơ qua rồi đi xuống lầu.Trong phòng khách chỉ có mỗi người hầu bận rộn, không thấy bóng dáng Đường Mật đâu.Mộ An An cũng không quan tâm, liền đi thẳng vào phòng kính.Cô đi vào, ở đến 4 giờ 30 buổi chiều mới đi ra.Đường Mật vẫn chưa quay lại.Trước khi Mộ An An đi làm, Mộ An An còn đặc biệt dặn dò người hầu: “Đường tiểu thư dù sao cũng là khách, nhất là buổi tối không được lơ là.Trên lầu ba nghe thấy có động tĩnh gì, thìphải lập tức đi hỏi thăm, hầu hạ chu đáo một chút.”Để người hầu chịu khó một chút, Đường Mật sẽ bớt có lý do đi tìm Thất gia.Sau khi Mộ An An dặn dò xong và nhận được câu trả lời của người hầu, liền lên xe, đi đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên.Sau khi thay ca, cơ bản còn lại mỗi Nguyễn Ngọc và Mộ An An.Nguyễn Ngọc thở dài: “Đại thiếu gia và Đại tiểu thư, chậc chậc, đúng là những đứa trẻ biết gâykhó dễ.”Đương nhiên những lời cô ấy nói đều là về Hoắc Hiển và Hoắc Chân Chân.Nói là đến đây để thực tập, nhưng cơ bản lại không thấy bóng dáng người nào cả, cũng không thể đắc tội được.Đúng là cùng chung một tổ tông mà.Mộ An An chỉ mỉm cười..
“Không có.
” -Mộ An An lắc đầu: “Tôi nói cuối tuần tôi sẽ dẫn cô ta đi chơi.
”
Bác sĩ Cố trầm mặc nhìn Mộ An An, một lúc sau mới thở dài: “Đi đi, nhưng bản thân nhớ chú ý an toàn.
”
Thật ra hắn hoàn toàn không ủng hộ, Mộ An An dính líu đến Giang Cầm.
Nhưng Mộ An An từ trước đến nay luôn có suy nghĩ và kế hoạch của riêng mình.
Cô không lắng nghe ý kiến của người khác.
Vừa mạnh mẽ vừa quyết liệt.
“Uh, coi như là đua xe đi, tôi đã lâu không đua xe rồi, cảm thấy hơi ngứa tay.
”
Mộ An An thật sự rất thích đua
xe.
Cô thích cảm giác được đua trên một đường đua ngoằn ngoèo, sướng lắm, cái kiểu tốc độ cực đỉnh ấy, giống như có thể trút bỏ mọi điều đè nặng trong lòng.
Mặc dù vấn đề trong lòng vẫn chưa được giải quyết, nhưng sau một trận đấu dài liền cảm thấy thoải mái.
“Tôi về ngủ một lát, buổi tối nhớ rõ nhiệm vụ quan trọng đấy!”
Mộ An An nói xong, lạl vỗ vai bác sĩ Cố.
Còn bác sĩ Cố thì chỉ cười khổ.
Hai giờ chiều, Mộ An An tỉnh lại.
Có lẽ là bởi vì cùng tình địch ở chung dưới một mái nhà, mà buổi tối cô còn phải đi trực đêm, cho nên Mộ An An lúc này cảm thấy ngủ không ngon.
Nằm mơ cũng rối tung cả lên.
Lúc ngủ cũng đau đầu nên không định ngủ nữa.
Rửa mặt sơ qua rồi đi xuống lầu.
Trong phòng khách chỉ có mỗi người hầu bận rộn, không thấy bóng dáng Đường Mật đâu.
Mộ An An cũng không quan tâm, liền đi thẳng vào phòng kính.
Cô đi vào, ở đến 4 giờ 30 buổi chiều mới đi ra.
Đường Mật vẫn chưa quay lại.
Trước khi Mộ An An đi làm, Mộ An An còn đặc biệt dặn dò người hầu: “Đường tiểu thư dù sao cũng là khách, nhất là buổi tối không được lơ là.
Trên lầu ba nghe thấy có động tĩnh gì, thì
phải lập tức đi hỏi thăm, hầu hạ chu đáo một chút.
”
Để người hầu chịu khó một chút, Đường Mật sẽ bớt có lý do đi tìm Thất gia.
Sau khi Mộ An An dặn dò xong và nhận được câu trả lời của người hầu, liền lên xe, đi đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên.
Sau khi thay ca, cơ bản còn lại mỗi Nguyễn Ngọc và Mộ An An.
Nguyễn Ngọc thở dài: “Đại thiếu gia và Đại tiểu thư, chậc chậc, đúng là những đứa trẻ biết gây
khó dễ.
”
Đương nhiên những lời cô ấy nói đều là về Hoắc Hiển và Hoắc Chân Chân.
Nói là đến đây để thực tập, nhưng cơ bản lại không thấy bóng dáng người nào cả, cũng không thể đắc tội được.
Đúng là cùng chung một tổ tông mà.
Mộ An An chỉ mỉm cười.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Không có.” -Mộ An An lắc đầu: “Tôi nói cuối tuần tôi sẽ dẫn cô ta đi chơi.”Bác sĩ Cố trầm mặc nhìn Mộ An An, một lúc sau mới thở dài: “Đi đi, nhưng bản thân nhớ chú ý an toàn.”Thật ra hắn hoàn toàn không ủng hộ, Mộ An An dính líu đến Giang Cầm.Nhưng Mộ An An từ trước đến nay luôn có suy nghĩ và kế hoạch của riêng mình.Cô không lắng nghe ý kiến của người khác.Vừa mạnh mẽ vừa quyết liệt.“Uh, coi như là đua xe đi, tôi đã lâu không đua xe rồi, cảm thấy hơi ngứa tay.”Mộ An An thật sự rất thích đuaxe.Cô thích cảm giác được đua trên một đường đua ngoằn ngoèo, sướng lắm, cái kiểu tốc độ cực đỉnh ấy, giống như có thể trút bỏ mọi điều đè nặng trong lòng.Mặc dù vấn đề trong lòng vẫn chưa được giải quyết, nhưng sau một trận đấu dài liền cảm thấy thoải mái.“Tôi về ngủ một lát, buổi tối nhớ rõ nhiệm vụ quan trọng đấy!”Mộ An An nói xong, lạl vỗ vai bác sĩ Cố.Còn bác sĩ Cố thì chỉ cười khổ.Hai giờ chiều, Mộ An An tỉnh lại.Có lẽ là bởi vì cùng tình địch ở chung dưới một mái nhà, mà buổi tối cô còn phải đi trực đêm, cho nên Mộ An An lúc này cảm thấy ngủ không ngon.Nằm mơ cũng rối tung cả lên.Lúc ngủ cũng đau đầu nên không định ngủ nữa.Rửa mặt sơ qua rồi đi xuống lầu.Trong phòng khách chỉ có mỗi người hầu bận rộn, không thấy bóng dáng Đường Mật đâu.Mộ An An cũng không quan tâm, liền đi thẳng vào phòng kính.Cô đi vào, ở đến 4 giờ 30 buổi chiều mới đi ra.Đường Mật vẫn chưa quay lại.Trước khi Mộ An An đi làm, Mộ An An còn đặc biệt dặn dò người hầu: “Đường tiểu thư dù sao cũng là khách, nhất là buổi tối không được lơ là.Trên lầu ba nghe thấy có động tĩnh gì, thìphải lập tức đi hỏi thăm, hầu hạ chu đáo một chút.”Để người hầu chịu khó một chút, Đường Mật sẽ bớt có lý do đi tìm Thất gia.Sau khi Mộ An An dặn dò xong và nhận được câu trả lời của người hầu, liền lên xe, đi đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên.Sau khi thay ca, cơ bản còn lại mỗi Nguyễn Ngọc và Mộ An An.Nguyễn Ngọc thở dài: “Đại thiếu gia và Đại tiểu thư, chậc chậc, đúng là những đứa trẻ biết gâykhó dễ.”Đương nhiên những lời cô ấy nói đều là về Hoắc Hiển và Hoắc Chân Chân.Nói là đến đây để thực tập, nhưng cơ bản lại không thấy bóng dáng người nào cả, cũng không thể đắc tội được.Đúng là cùng chung một tổ tông mà.Mộ An An chỉ mỉm cười..