Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 247: 247: Ai Da Nhìn Đến Phát Chán

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Nguyễn Ngọc còn nói: “Bất quá, lời nói tang thương, đại tiểu thưkiêu ngạo xem thường người khác vô cùng, nhìn thấy là khỏ chịu.Nhưng mà đại thiếu gia hơn hẳn nhờ vẻ ngoài điển trai của mình, cùng trực ca với cậu ta, đẻ cho cậu ta làm việc, chị chết vạn lần cũng chưa hết tội.”“Chị đây là kiểu đẹp trai luôn luôn đúng hả?”- Mộ An An nói giỡn, đồng thời từ trong túi lấy ra một con búp bê bé gái làm bằng gốm sứ.Buổi chiều nay nó được làm ở trong phòng kính lớn.“Chắc vậy á!” – Nguyễn Ngọccười hì hì nói: “Bạn trai cũ của chị rất đẹp trai, mỗi lần cãi nhau chị đều tự đánh chính mình.”“Vậy tại sao lại chia tay?” – Mộ An An thuận miệng hỏi.“Ai da, nhìn đến phát chán.” -Nguyễn Ngọc hiển nhiên không nói nhiều về vấn đề này, nên cô ấy liền chuyển chủ đề: “Cô bé này đáng yêu quá, mua ở đâu vậy?”“Tự em làm á.”Mộ An An nói xong liền đem con búp bê nhỏ nhét vào bên trongmột hộp quà.Nguyễn ngọc kinh ngạc: “Tự làm sao? Em muốn đem đi tặng hả?”“Uh, tặng cho Mặc Mặc.” -Mộ An An gật đầu.Nguyễn Ngọc biết Mặc Mặc, một bệnh nhân ở Khoa trầm cảm, là một đứa nhỏ đáng thương.Ngày thường rất ngoan ngoãn, không la lối om sòm, có đôi khi còn có thể giúp đỡ bác sĩ.Nhưng do bị trầm cảm nặng, đã nhiều lần định tự tử ở nhà, bấtđắc dĩ mới đưa tới đây.Đôi mắt đó không hề có chút tức giận nào.Thật đáng tiếc khi một cô gái đang ở trong độ tuổi đẹp như vậy lại bị như thế này.“Em đi trước đây.” – Mộ An An nói.Nguyễn Ngọc gật đầu, không nói gì thêm.Mộ An An đi tới phòng bệnh của Mặc Mặc, liền nhìn thấy Mặc Mặc đang ngồi ngây ngốc ở trêngiường.“Mặc Mặc.” – Mộ An An kêu nhỏ một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh giường Mặc Mặc.Đôi mắt Mặc Mặc chậm rãi tập trung, nhìn thấy Mộ An An liền mỉm cười: “Chị An An.”“Chị chuẩn bị cho em một món quà.” – Mộ An An đưa hộp tới: “Nhìn xem có thích không.”Mặc Mặc hiển nhiên rất kinh ngạc: “Chị chuẩn bị quà cho em sao.Mộ An An gật đầu, rồi kêu Mặc Mặc mờ ra nhìn xem.Sau khi nhận được quà, Mặc Mặc liền ngẩn người ra.Cô ấy nhìn Mộ An An rồi nhìn xuống món quà, thật lâu sau mới mở hộp quà ra.Bên trong là một cô bé búp bê đội mũ hoa hướng dương.“Đây là chị tự làm, hy vọng em thích nó.” – Mộ An An nói.Mặc Mặc ngẩng đầu nhìn Mộ An An, cô ấy rất cảm động: “Chị AnAn, cảm ơn chị nhiều, em rất thích.”“Thật ra là một đôi.” – Mộ An An bổ sung.Mặc Mặc ngơ ngác, không có phản ứng lại.“Còn có một cô gái nhỏ nữa.” -Mộ An An giải thích: “Nó tượng trưng cho hai cô bạn thân, cùng nhau lớn lên, cùng nhau hướng về mặt trời.Nhưng vì thời gian có hạn, cho nên ngày mai mới có thể làm cho em.”Bình thường mà nói, nó sẽ là mộtđôi tình nhân.Nhưng Mặc Mặc lại bị tổn thương là vì tình, cho nên không thích hợp.Mộ An An quan sát thấy Mặc Mặc có một cô bạn thân, thời gian rảnh sẽ đến thăm cô ấy.Đều là những người quan trọng, có thẻ khiến trong lòng Mặc Mặc sinh ra cảm động và tin tưởng.Sở dĩ nói là quà tặng, cũng là hy vọng Mặc Mặc có thể có một chút mong chờ.Cho dù là một chút.Sau đó, Mộ An An trò chuyện với Mặc Mặc một lúc rồi mới ra khỏi phòng.Khi cô đóng cửa lại, liền lén nhìn trộm Mặc Mặc.Cô ấy đã nằm ở trên giường, trên tay còn cầm con búp bê nhỏ, có nghĩa là cô ấy thích món quà này, Mộ An An cũng yên tâm.Mộ An An đang định quay lại văn phòng, thì lại nhìn thấy Hoắc Chân Chân ở phía trước đang lén lút đi tới.Vị trí Mộ An An đứng cách cô tamột cây cột, cho nên khi Hoắc Chân Chân nhìn xung quanh, cô ta không nhìn thấy Mộ An An.Cô ta đang muốn làm gì?.

Nguyễn Ngọc còn nói: “Bất quá, lời nói tang thương, đại tiểu thư

kiêu ngạo xem thường người khác vô cùng, nhìn thấy là khỏ chịu.

Nhưng mà đại thiếu gia hơn hẳn nhờ vẻ ngoài điển trai của mình, cùng trực ca với cậu ta, đẻ cho cậu ta làm việc, chị chết vạn lần cũng chưa hết tội.

“Chị đây là kiểu đẹp trai luôn luôn đúng hả?”- Mộ An An nói giỡn, đồng thời từ trong túi lấy ra một con búp bê bé gái làm bằng gốm sứ.

Buổi chiều nay nó được làm ở trong phòng kính lớn.

“Chắc vậy á!” – Nguyễn Ngọc

cười hì hì nói: “Bạn trai cũ của chị rất đẹp trai, mỗi lần cãi nhau chị đều tự đánh chính mình.

“Vậy tại sao lại chia tay?” – Mộ An An thuận miệng hỏi.

“Ai da, nhìn đến phát chán.

” -Nguyễn Ngọc hiển nhiên không nói nhiều về vấn đề này, nên cô ấy liền chuyển chủ đề: “Cô bé này đáng yêu quá, mua ở đâu vậy?”

“Tự em làm á.

Mộ An An nói xong liền đem con búp bê nhỏ nhét vào bên trong

một hộp quà.

Nguyễn ngọc kinh ngạc: “Tự làm sao? Em muốn đem đi tặng hả?”

“Uh, tặng cho Mặc Mặc.

” -Mộ An An gật đầu.

Nguyễn Ngọc biết Mặc Mặc, một bệnh nhân ở Khoa trầm cảm, là một đứa nhỏ đáng thương.

Ngày thường rất ngoan ngoãn, không la lối om sòm, có đôi khi còn có thể giúp đỡ bác sĩ.

Nhưng do bị trầm cảm nặng, đã nhiều lần định tự tử ở nhà, bất

đắc dĩ mới đưa tới đây.

Đôi mắt đó không hề có chút tức giận nào.

Thật đáng tiếc khi một cô gái đang ở trong độ tuổi đẹp như vậy lại bị như thế này.

“Em đi trước đây.

” – Mộ An An nói.

Nguyễn Ngọc gật đầu, không nói gì thêm.

Mộ An An đi tới phòng bệnh của Mặc Mặc, liền nhìn thấy Mặc Mặc đang ngồi ngây ngốc ở trên

giường.

“Mặc Mặc.

” – Mộ An An kêu nhỏ một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh giường Mặc Mặc.

Đôi mắt Mặc Mặc chậm rãi tập trung, nhìn thấy Mộ An An liền mỉm cười: “Chị An An.

“Chị chuẩn bị cho em một món quà.

” – Mộ An An đưa hộp tới: “Nhìn xem có thích không.

Mặc Mặc hiển nhiên rất kinh ngạc: “Chị chuẩn bị quà cho em sao.

Mộ An An gật đầu, rồi kêu Mặc Mặc mờ ra nhìn xem.

Sau khi nhận được quà, Mặc Mặc liền ngẩn người ra.

Cô ấy nhìn Mộ An An rồi nhìn xuống món quà, thật lâu sau mới mở hộp quà ra.

Bên trong là một cô bé búp bê đội mũ hoa hướng dương.

“Đây là chị tự làm, hy vọng em thích nó.

” – Mộ An An nói.

Mặc Mặc ngẩng đầu nhìn Mộ An An, cô ấy rất cảm động: “Chị An

An, cảm ơn chị nhiều, em rất thích.

“Thật ra là một đôi.

” – Mộ An An bổ sung.

Mặc Mặc ngơ ngác, không có phản ứng lại.

“Còn có một cô gái nhỏ nữa.

” -Mộ An An giải thích: “Nó tượng trưng cho hai cô bạn thân, cùng nhau lớn lên, cùng nhau hướng về mặt trời.

Nhưng vì thời gian có hạn, cho nên ngày mai mới có thể làm cho em.

Bình thường mà nói, nó sẽ là một

đôi tình nhân.

Nhưng Mặc Mặc lại bị tổn thương là vì tình, cho nên không thích hợp.

Mộ An An quan sát thấy Mặc Mặc có một cô bạn thân, thời gian rảnh sẽ đến thăm cô ấy.

Đều là những người quan trọng, có thẻ khiến trong lòng Mặc Mặc sinh ra cảm động và tin tưởng.

Sở dĩ nói là quà tặng, cũng là hy vọng Mặc Mặc có thể có một chút mong chờ.

Cho dù là một chút.

Sau đó, Mộ An An trò chuyện với Mặc Mặc một lúc rồi mới ra khỏi phòng.

Khi cô đóng cửa lại, liền lén nhìn trộm Mặc Mặc.

Cô ấy đã nằm ở trên giường, trên tay còn cầm con búp bê nhỏ, có nghĩa là cô ấy thích món quà này, Mộ An An cũng yên tâm.

Mộ An An đang định quay lại văn phòng, thì lại nhìn thấy Hoắc Chân Chân ở phía trước đang lén lút đi tới.

Vị trí Mộ An An đứng cách cô ta

một cây cột, cho nên khi Hoắc Chân Chân nhìn xung quanh, cô ta không nhìn thấy Mộ An An.

Cô ta đang muốn làm gì?.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Nguyễn Ngọc còn nói: “Bất quá, lời nói tang thương, đại tiểu thưkiêu ngạo xem thường người khác vô cùng, nhìn thấy là khỏ chịu.Nhưng mà đại thiếu gia hơn hẳn nhờ vẻ ngoài điển trai của mình, cùng trực ca với cậu ta, đẻ cho cậu ta làm việc, chị chết vạn lần cũng chưa hết tội.”“Chị đây là kiểu đẹp trai luôn luôn đúng hả?”- Mộ An An nói giỡn, đồng thời từ trong túi lấy ra một con búp bê bé gái làm bằng gốm sứ.Buổi chiều nay nó được làm ở trong phòng kính lớn.“Chắc vậy á!” – Nguyễn Ngọccười hì hì nói: “Bạn trai cũ của chị rất đẹp trai, mỗi lần cãi nhau chị đều tự đánh chính mình.”“Vậy tại sao lại chia tay?” – Mộ An An thuận miệng hỏi.“Ai da, nhìn đến phát chán.” -Nguyễn Ngọc hiển nhiên không nói nhiều về vấn đề này, nên cô ấy liền chuyển chủ đề: “Cô bé này đáng yêu quá, mua ở đâu vậy?”“Tự em làm á.”Mộ An An nói xong liền đem con búp bê nhỏ nhét vào bên trongmột hộp quà.Nguyễn ngọc kinh ngạc: “Tự làm sao? Em muốn đem đi tặng hả?”“Uh, tặng cho Mặc Mặc.” -Mộ An An gật đầu.Nguyễn Ngọc biết Mặc Mặc, một bệnh nhân ở Khoa trầm cảm, là một đứa nhỏ đáng thương.Ngày thường rất ngoan ngoãn, không la lối om sòm, có đôi khi còn có thể giúp đỡ bác sĩ.Nhưng do bị trầm cảm nặng, đã nhiều lần định tự tử ở nhà, bấtđắc dĩ mới đưa tới đây.Đôi mắt đó không hề có chút tức giận nào.Thật đáng tiếc khi một cô gái đang ở trong độ tuổi đẹp như vậy lại bị như thế này.“Em đi trước đây.” – Mộ An An nói.Nguyễn Ngọc gật đầu, không nói gì thêm.Mộ An An đi tới phòng bệnh của Mặc Mặc, liền nhìn thấy Mặc Mặc đang ngồi ngây ngốc ở trêngiường.“Mặc Mặc.” – Mộ An An kêu nhỏ một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh giường Mặc Mặc.Đôi mắt Mặc Mặc chậm rãi tập trung, nhìn thấy Mộ An An liền mỉm cười: “Chị An An.”“Chị chuẩn bị cho em một món quà.” – Mộ An An đưa hộp tới: “Nhìn xem có thích không.”Mặc Mặc hiển nhiên rất kinh ngạc: “Chị chuẩn bị quà cho em sao.Mộ An An gật đầu, rồi kêu Mặc Mặc mờ ra nhìn xem.Sau khi nhận được quà, Mặc Mặc liền ngẩn người ra.Cô ấy nhìn Mộ An An rồi nhìn xuống món quà, thật lâu sau mới mở hộp quà ra.Bên trong là một cô bé búp bê đội mũ hoa hướng dương.“Đây là chị tự làm, hy vọng em thích nó.” – Mộ An An nói.Mặc Mặc ngẩng đầu nhìn Mộ An An, cô ấy rất cảm động: “Chị AnAn, cảm ơn chị nhiều, em rất thích.”“Thật ra là một đôi.” – Mộ An An bổ sung.Mặc Mặc ngơ ngác, không có phản ứng lại.“Còn có một cô gái nhỏ nữa.” -Mộ An An giải thích: “Nó tượng trưng cho hai cô bạn thân, cùng nhau lớn lên, cùng nhau hướng về mặt trời.Nhưng vì thời gian có hạn, cho nên ngày mai mới có thể làm cho em.”Bình thường mà nói, nó sẽ là mộtđôi tình nhân.Nhưng Mặc Mặc lại bị tổn thương là vì tình, cho nên không thích hợp.Mộ An An quan sát thấy Mặc Mặc có một cô bạn thân, thời gian rảnh sẽ đến thăm cô ấy.Đều là những người quan trọng, có thẻ khiến trong lòng Mặc Mặc sinh ra cảm động và tin tưởng.Sở dĩ nói là quà tặng, cũng là hy vọng Mặc Mặc có thể có một chút mong chờ.Cho dù là một chút.Sau đó, Mộ An An trò chuyện với Mặc Mặc một lúc rồi mới ra khỏi phòng.Khi cô đóng cửa lại, liền lén nhìn trộm Mặc Mặc.Cô ấy đã nằm ở trên giường, trên tay còn cầm con búp bê nhỏ, có nghĩa là cô ấy thích món quà này, Mộ An An cũng yên tâm.Mộ An An đang định quay lại văn phòng, thì lại nhìn thấy Hoắc Chân Chân ở phía trước đang lén lút đi tới.Vị trí Mộ An An đứng cách cô tamột cây cột, cho nên khi Hoắc Chân Chân nhìn xung quanh, cô ta không nhìn thấy Mộ An An.Cô ta đang muốn làm gì?.

Chương 247: 247: Ai Da Nhìn Đến Phát Chán