Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 259: 259: Cô Không Nói Tôi Cũng Không Nghĩ Tới

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Nhưng trong lòng Mộ An An liền run lên.Thất gia lái xe.Lại là một cuộc tốc độ sinh tử khác.Mộ An An ngồi ở ghế phó, thắt dây an toàn, một bộ mặt coi thường cái chết: ‘Thất gia, cháu đem mạng cháu giao phó cho chú!”Tông Chính Ngự nhéo điếu thuốc, liếc nhìn Mộ An An, cũng không nói nhiều liền khởi động xe.Khi chiếc xe chuyển động, Mộ An An liền vội vàng nắm chặt lấy dây an toàn.Cô không có đua xe hoang dã như vậy.Ngay khi chiếc Maybach lái xe rời khỏi bệnh viện tâm thần Lam Thiên, một chiếc xe BMW khác liền từ tầng hầm chạy ra.Trên ghế phụ, Giang cầm nhìn chằm chằm ở phía trước:”Chân Chân, vừa rồi có phải là tôi nhìn lầm rồi không, sao tôi lại nhìn thấy Mộ An An ngồi ở trên chiếc Maybach thế nhỉ.”“Tôi thấy rồi.” – Hoắc Chân Chân nói.Vừa rồi khi xe đang ở trên dốc của nhà xe, vừa vặn đối diện với Maybach.Khi Mộ An An lên xe, Giang cầm và Hoắc Chân Chân đều đã nhìn thấy.Nhưng không nhìn thấy được người ở vị trí ghế lái.Giang cầm nói: “Chẳng trách Mộ An An lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra là có sugar daddy chống lưng.”“Cô không nói tôi cũng không nghĩ tới.” – Hoắc Chân Chân nói: “Cũng không biết sugar daddynào lại có khẩu vị nặng như vậy, lại đi nhắm trúng một đứa xấu xí như thế.”“Một số người họ thấy đẹp hơn, nói chúng là thích một cái gì đó đặc biệt.”Nói xong, Giang cầm lại bổ sung thêm một câu: “Chân Chân, cô vẫn nên đừng động tới Mộ An An, ngộ nhỡ sugar daddy sau lưng cô ta có địa vịgì đó, thì sẽ không tốt lắm cho cô đâu.”“A, có suggar daddy chống lưng thì sao? Trừ phi người chống lưng cho Mộ An An là chủ nhâncủa Ngự Viên Loan, nếu không,thì đều là đám dân đen ở dưới trướng của Hoắc gia tôi.” -Hoắc Chân Chân vô cùng khinh thường nói.Trên chiếc Maybach.Tốc độ sinh tử đang diễn ra.Mộ An An trơ mắt nhìn Tông Chính Ngự băng qua đường ở một giây cuối cùng chuyển từ đèn đỏ sang đèn vàng.Cô trộm liếc nhìn Thất gia.Rất bội phục kỹ năng lái xe của Thất gia, trong toàn bộ quá trình lại không có xuất hiện hành vi phạm pháp nào.Cô có lẽ có thể xem như kỹ năng lái xe của Thất gia đã tiến bộ, nên vui mừng mới phải.“Thất gia?” -Mộ An An ngập ngừng kêu lên một câu.“Hử?” – Tông Chính Ngự từ trong cổ họng đáp lại một chữ.Vừa vặn gặp được quẹo vào khẩu, anh nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu rồi bẻ lái, khi xe quay đầu, anh điều khiển vô lăng bằng một tay, tay còn lại vắt ngang qua đè lên vai Mộ An An.Phòng ngừa Mộ An An nghiêngngười về phía trước do quán tính của xe.

Nhưng trong lòng Mộ An An liền run lên.

Thất gia lái xe.

Lại là một cuộc tốc độ sinh tử khác.

Mộ An An ngồi ở ghế phó, thắt dây an toàn, một bộ mặt coi thường cái chết: ‘Thất gia, cháu đem mạng cháu giao phó cho chú!”

Tông Chính Ngự nhéo điếu thuốc, liếc nhìn Mộ An An, cũng không nói nhiều liền khởi động xe.

Khi chiếc xe chuyển động, Mộ An An liền vội vàng nắm chặt lấy dây an toàn.

Cô không có đua xe hoang dã như vậy.

Ngay khi chiếc Maybach lái xe rời khỏi bệnh viện tâm thần Lam Thiên, một chiếc xe BMW khác liền từ tầng hầm chạy ra.

Trên ghế phụ, Giang cầm nhìn chằm chằm ở phía trước:”Chân Chân, vừa rồi có phải là tôi nhìn lầm rồi không, sao tôi lại nhìn thấy Mộ An An ngồi ở trên chiếc Maybach thế nhỉ.

“Tôi thấy rồi.

” – Hoắc Chân Chân nói.

Vừa rồi khi xe đang ở trên dốc của nhà xe, vừa vặn đối diện với Maybach.

Khi Mộ An An lên xe, Giang cầm và Hoắc Chân Chân đều đã nhìn thấy.

Nhưng không nhìn thấy được người ở vị trí ghế lái.

Giang cầm nói: “Chẳng trách Mộ An An lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra là có sugar daddy chống lưng.

“Cô không nói tôi cũng không nghĩ tới.

” – Hoắc Chân Chân nói: “Cũng không biết sugar daddy

nào lại có khẩu vị nặng như vậy, lại đi nhắm trúng một đứa xấu xí như thế.

“Một số người họ thấy đẹp hơn, nói chúng là thích một cái gì đó đặc biệt.

Nói xong, Giang cầm lại bổ sung thêm một câu: “Chân Chân, cô vẫn nên đừng động tới Mộ An An, ngộ nhỡ sugar daddy sau lưng cô ta có địa vịgì đó, thì sẽ không tốt lắm cho cô đâu.

“A, có suggar daddy chống lưng thì sao? Trừ phi người chống lưng cho Mộ An An là chủ nhân

của Ngự Viên Loan, nếu không,thì đều là đám dân đen ở dưới trướng của Hoắc gia tôi.

” -Hoắc Chân Chân vô cùng khinh thường nói.

Trên chiếc Maybach.

Tốc độ sinh tử đang diễn ra.

Mộ An An trơ mắt nhìn Tông Chính Ngự băng qua đường ở một giây cuối cùng chuyển từ đèn đỏ sang đèn vàng.

Cô trộm liếc nhìn Thất gia.

Rất bội phục kỹ năng lái xe của Thất gia, trong toàn bộ quá trình lại không có xuất hiện hành vi phạm pháp nào.

Cô có lẽ có thể xem như kỹ năng lái xe của Thất gia đã tiến bộ, nên vui mừng mới phải.

“Thất gia?” -Mộ An An ngập ngừng kêu lên một câu.

“Hử?” – Tông Chính Ngự từ trong cổ họng đáp lại một chữ.

Vừa vặn gặp được quẹo vào khẩu, anh nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu rồi bẻ lái, khi xe quay đầu, anh điều khiển vô lăng bằng một tay, tay còn lại vắt ngang qua đè lên vai Mộ An An.

Phòng ngừa Mộ An An nghiêng

người về phía trước do quán tính của xe.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Nhưng trong lòng Mộ An An liền run lên.Thất gia lái xe.Lại là một cuộc tốc độ sinh tử khác.Mộ An An ngồi ở ghế phó, thắt dây an toàn, một bộ mặt coi thường cái chết: ‘Thất gia, cháu đem mạng cháu giao phó cho chú!”Tông Chính Ngự nhéo điếu thuốc, liếc nhìn Mộ An An, cũng không nói nhiều liền khởi động xe.Khi chiếc xe chuyển động, Mộ An An liền vội vàng nắm chặt lấy dây an toàn.Cô không có đua xe hoang dã như vậy.Ngay khi chiếc Maybach lái xe rời khỏi bệnh viện tâm thần Lam Thiên, một chiếc xe BMW khác liền từ tầng hầm chạy ra.Trên ghế phụ, Giang cầm nhìn chằm chằm ở phía trước:”Chân Chân, vừa rồi có phải là tôi nhìn lầm rồi không, sao tôi lại nhìn thấy Mộ An An ngồi ở trên chiếc Maybach thế nhỉ.”“Tôi thấy rồi.” – Hoắc Chân Chân nói.Vừa rồi khi xe đang ở trên dốc của nhà xe, vừa vặn đối diện với Maybach.Khi Mộ An An lên xe, Giang cầm và Hoắc Chân Chân đều đã nhìn thấy.Nhưng không nhìn thấy được người ở vị trí ghế lái.Giang cầm nói: “Chẳng trách Mộ An An lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra là có sugar daddy chống lưng.”“Cô không nói tôi cũng không nghĩ tới.” – Hoắc Chân Chân nói: “Cũng không biết sugar daddynào lại có khẩu vị nặng như vậy, lại đi nhắm trúng một đứa xấu xí như thế.”“Một số người họ thấy đẹp hơn, nói chúng là thích một cái gì đó đặc biệt.”Nói xong, Giang cầm lại bổ sung thêm một câu: “Chân Chân, cô vẫn nên đừng động tới Mộ An An, ngộ nhỡ sugar daddy sau lưng cô ta có địa vịgì đó, thì sẽ không tốt lắm cho cô đâu.”“A, có suggar daddy chống lưng thì sao? Trừ phi người chống lưng cho Mộ An An là chủ nhâncủa Ngự Viên Loan, nếu không,thì đều là đám dân đen ở dưới trướng của Hoắc gia tôi.” -Hoắc Chân Chân vô cùng khinh thường nói.Trên chiếc Maybach.Tốc độ sinh tử đang diễn ra.Mộ An An trơ mắt nhìn Tông Chính Ngự băng qua đường ở một giây cuối cùng chuyển từ đèn đỏ sang đèn vàng.Cô trộm liếc nhìn Thất gia.Rất bội phục kỹ năng lái xe của Thất gia, trong toàn bộ quá trình lại không có xuất hiện hành vi phạm pháp nào.Cô có lẽ có thể xem như kỹ năng lái xe của Thất gia đã tiến bộ, nên vui mừng mới phải.“Thất gia?” -Mộ An An ngập ngừng kêu lên một câu.“Hử?” – Tông Chính Ngự từ trong cổ họng đáp lại một chữ.Vừa vặn gặp được quẹo vào khẩu, anh nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu rồi bẻ lái, khi xe quay đầu, anh điều khiển vô lăng bằng một tay, tay còn lại vắt ngang qua đè lên vai Mộ An An.Phòng ngừa Mộ An An nghiêngngười về phía trước do quán tính của xe.

Chương 259: 259: Cô Không Nói Tôi Cũng Không Nghĩ Tới