“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 260: 260: Không Có Hoàn Toàn Xác Định
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mãi cho đến khi xe trở lại một đường thẳng, Tông Chính Ngự mới yên tâm.Trái tim vốn dĩ đang hồi hộp của Mộ An An cũng dần dần bình tĩnh lại.Lúc này đây Thất gia lái xe vẫn là khiến người ta có thể hơi an tâm một chút.Mộ An An lại nhìn thoáng qua Tông Chính Ngự, mở miệng nói: “Thất gia, ngày hôm qua khi cháugọi điện thoại cho chú, Đường Mật đã nghe máy.”“Uh.”“Cô ấy nói với cháu, cô ấy là vị hôn thê mà gia tộc Tông Chính ở bên kia đã sắp xếp cho chú.”Khi Mộ An An hỏi ra vấn đề này, cô vẫn rất lo lắng.Vấn đề này đã khiến cô nghẹn cả đêm.Ngày hôm qua cô gọi điện cho Thất gia, Đường Mật đã nghe máy, cảm giác khó chịu của MộAn An đã bình ổn trở lại sau khi Thất gia nói đến đón cô, nhưng cô vẫn muốn hỏi cho rõ ràng.“Không có hoàn toàn xác định.” -Tông Chính Ngự trả lời.Trái tim của Mộ An An chùng xuống:”Có nghĩa là, hai người đang ở trong giai đoạn sống chung, một khi nhìn thấy vừa mắt, liền lập tức xác định.”“Có thể nói như vậy.” – Tông Chính Ngự bình tĩnh trả lời.Mộ An An giữ chặt dây an toàn, cô không bình tĩnh được chútnào, nhưng lại đành phải giả bộ bình tĩnh: “Như vậy, Thất gia đối với Đường Mật có thái độ gì?”Đường Mật vừa nhìn thấy là đã biết cô ta vô cùng thích Thất gia.Cuộc hôn nhân này có thành hay không, là do một câu nói của Thất gia.Mộ An An suy nghĩ càng nhiều.Nếu là do gia tộc Tông Chính ở bên kia sắp xếp cho Thất gia ờ chung, chứng tỏ gia tộc ở bên kia rất hài lòng với Đường Mật và rất hài lòng với cuộc hôn nhân này.Dựa theo cách làm việc của gia đình giàu có, đôi bên căn bản sẽ không từ chối.Vấn đề này, Mộ An An vẫn chưa nhận được câu trả lời của Tông Chính Ngự.Cô rất khẩn trương, trái tim thì chìm nghỉm suốt cả chặng đường.Sau khoảng một phút,Tông Chính Ngự mới nói một câu:”Ta không có dự định.”“Cái gì?” – Mộ An An nhìn chằm chằm Thất gia.Tông Chính Ngự chính hướng ra ngoài nhìn mấy chiếc xe ở phía sau, anh liền nhanh chóng rẻ cua, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn.Bởi vì có quá nhiều xe.Mà lần rẻ cua này, cơ bản là đã đến nội thành, không có chiếc xe nào cả.Mộ An An lại bắt đầu lo lắng về ý nghĩa trong câu nói của Tông Chính Ngự: “Thất gia, ý của chú là chú không có ý định kết hôn sao?”“Không có.” -Câu trả lời rất khẳng định.Trái tim Mộ An An đập loạn xạNhưng cũng không biết, khi nhận được câu trả lời này, là hưng phấn hay là mất mát.Không có ý định kết hôn..
Mãi cho đến khi xe trở lại một đường thẳng, Tông Chính Ngự mới yên tâm.
Trái tim vốn dĩ đang hồi hộp của Mộ An An cũng dần dần bình tĩnh lại.
Lúc này đây Thất gia lái xe vẫn là khiến người ta có thể hơi an tâm một chút.
Mộ An An lại nhìn thoáng qua Tông Chính Ngự, mở miệng nói: “Thất gia, ngày hôm qua khi cháu
gọi điện thoại cho chú, Đường Mật đã nghe máy.
”
“Uh.
”
“Cô ấy nói với cháu, cô ấy là vị hôn thê mà gia tộc Tông Chính ở bên kia đã sắp xếp cho chú.
”
Khi Mộ An An hỏi ra vấn đề này, cô vẫn rất lo lắng.
Vấn đề này đã khiến cô nghẹn cả đêm.
Ngày hôm qua cô gọi điện cho Thất gia, Đường Mật đã nghe máy, cảm giác khó chịu của Mộ
An An đã bình ổn trở lại sau khi Thất gia nói đến đón cô, nhưng cô vẫn muốn hỏi cho rõ ràng.
“Không có hoàn toàn xác định.
” -Tông Chính Ngự trả lời.
Trái tim của Mộ An An chùng xuống:”Có nghĩa là, hai người đang ở trong giai đoạn sống chung, một khi nhìn thấy vừa mắt, liền lập tức xác định.
”
“Có thể nói như vậy.
” – Tông Chính Ngự bình tĩnh trả lời.
Mộ An An giữ chặt dây an toàn, cô không bình tĩnh được chút
nào, nhưng lại đành phải giả bộ bình tĩnh: “Như vậy, Thất gia đối với Đường Mật có thái độ gì?”
Đường Mật vừa nhìn thấy là đã biết cô ta vô cùng thích Thất gia.
Cuộc hôn nhân này có thành hay không, là do một câu nói của Thất gia.
Mộ An An suy nghĩ càng nhiều.
Nếu là do gia tộc Tông Chính ở bên kia sắp xếp cho Thất gia ờ chung, chứng tỏ gia tộc ở bên kia rất hài lòng với Đường Mật và rất hài lòng với cuộc hôn nhân này.
Dựa theo cách làm việc của gia đình giàu có, đôi bên căn bản sẽ không từ chối.
Vấn đề này, Mộ An An vẫn chưa nhận được câu trả lời của Tông Chính Ngự.
Cô rất khẩn trương, trái tim thì chìm nghỉm suốt cả chặng đường.
Sau khoảng một phút,Tông Chính Ngự mới nói một câu:”Ta không có dự định.
”
“Cái gì?” – Mộ An An nhìn chằm chằm Thất gia.
Tông Chính Ngự chính hướng ra ngoài nhìn mấy chiếc xe ở phía sau, anh liền nhanh chóng rẻ cua, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn.
Bởi vì có quá nhiều xe.
Mà lần rẻ cua này, cơ bản là đã đến nội thành, không có chiếc xe nào cả.
Mộ An An lại bắt đầu lo lắng về ý nghĩa trong câu nói của Tông Chính Ngự: “Thất gia, ý của chú là chú không có ý định kết hôn sao?”
“Không có.
” -Câu trả lời rất khẳng định.
Trái tim Mộ An An đập loạn xạ
Nhưng cũng không biết, khi nhận được câu trả lời này, là hưng phấn hay là mất mát.
Không có ý định kết hôn.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mãi cho đến khi xe trở lại một đường thẳng, Tông Chính Ngự mới yên tâm.Trái tim vốn dĩ đang hồi hộp của Mộ An An cũng dần dần bình tĩnh lại.Lúc này đây Thất gia lái xe vẫn là khiến người ta có thể hơi an tâm một chút.Mộ An An lại nhìn thoáng qua Tông Chính Ngự, mở miệng nói: “Thất gia, ngày hôm qua khi cháugọi điện thoại cho chú, Đường Mật đã nghe máy.”“Uh.”“Cô ấy nói với cháu, cô ấy là vị hôn thê mà gia tộc Tông Chính ở bên kia đã sắp xếp cho chú.”Khi Mộ An An hỏi ra vấn đề này, cô vẫn rất lo lắng.Vấn đề này đã khiến cô nghẹn cả đêm.Ngày hôm qua cô gọi điện cho Thất gia, Đường Mật đã nghe máy, cảm giác khó chịu của MộAn An đã bình ổn trở lại sau khi Thất gia nói đến đón cô, nhưng cô vẫn muốn hỏi cho rõ ràng.“Không có hoàn toàn xác định.” -Tông Chính Ngự trả lời.Trái tim của Mộ An An chùng xuống:”Có nghĩa là, hai người đang ở trong giai đoạn sống chung, một khi nhìn thấy vừa mắt, liền lập tức xác định.”“Có thể nói như vậy.” – Tông Chính Ngự bình tĩnh trả lời.Mộ An An giữ chặt dây an toàn, cô không bình tĩnh được chútnào, nhưng lại đành phải giả bộ bình tĩnh: “Như vậy, Thất gia đối với Đường Mật có thái độ gì?”Đường Mật vừa nhìn thấy là đã biết cô ta vô cùng thích Thất gia.Cuộc hôn nhân này có thành hay không, là do một câu nói của Thất gia.Mộ An An suy nghĩ càng nhiều.Nếu là do gia tộc Tông Chính ở bên kia sắp xếp cho Thất gia ờ chung, chứng tỏ gia tộc ở bên kia rất hài lòng với Đường Mật và rất hài lòng với cuộc hôn nhân này.Dựa theo cách làm việc của gia đình giàu có, đôi bên căn bản sẽ không từ chối.Vấn đề này, Mộ An An vẫn chưa nhận được câu trả lời của Tông Chính Ngự.Cô rất khẩn trương, trái tim thì chìm nghỉm suốt cả chặng đường.Sau khoảng một phút,Tông Chính Ngự mới nói một câu:”Ta không có dự định.”“Cái gì?” – Mộ An An nhìn chằm chằm Thất gia.Tông Chính Ngự chính hướng ra ngoài nhìn mấy chiếc xe ở phía sau, anh liền nhanh chóng rẻ cua, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn.Bởi vì có quá nhiều xe.Mà lần rẻ cua này, cơ bản là đã đến nội thành, không có chiếc xe nào cả.Mộ An An lại bắt đầu lo lắng về ý nghĩa trong câu nói của Tông Chính Ngự: “Thất gia, ý của chú là chú không có ý định kết hôn sao?”“Không có.” -Câu trả lời rất khẳng định.Trái tim Mộ An An đập loạn xạNhưng cũng không biết, khi nhận được câu trả lời này, là hưng phấn hay là mất mát.Không có ý định kết hôn..