Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 261: 261: Lạnh Lẽo Còn Có Chút Đau Đớn

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Có nghĩa là sẽ không kết hôn với Đường Mật, nhưng cũng sẽ không kết hôn với cô.“Tại sao?” – Mộ An An truy hỏi.Vấn đề này nếu là trước đây, MộAn An sẽ không truy hỏi.Cô ở bên Thất gia nhiều năm như vậy, rất biết có chừng mực, mặc dù thường xuyên làm chuyện xấu, làm nũng tỏ vẻ thảm thương cầu xin sự sủng ái, nhưng Mộ An An rất rõ tiêu chuẩn của Thất gia.Cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, đề tài đến thời điểm nào sẽ dừng lại, trong lòng cô đều có một cây thước đo.Nhưng hôm nay, Mộ An An thực sự muốn hỏi rõ ràng.Mộ An An hỏi: “Thất gia, chú không muốn tìm một người, cùng chung sống quãng đời còn lại sao?”Một giây tiếp theo khi Mộ An An hỏi câu này, chiếc xe đột nhiên lao nhanh ra ngoài, tốc độ đột ngột tăng lên.Bởi vì quá đột ngột, khiến cơ thề Mộ An An dính chặt vào sau xe theo quán tính.Cửa sổ mở toang, bởi vì tốc độ tăng vọt, gió thổi rất mạnh giống như dao cắt.Lạnh lẽo còn có chút đau đớn.Đơn giản chính là đoạn đường đi về Ngự Viên Loan cơ bản không có phương tiện nào khác.Tông Chính Ngự không có đáp lại lời của Mộ An An nữa, tốc độ xe vẫn điên cuồng lao thẳng tới cổng lớn của Ngự Viên Loan.Cũng vì chiếc xe khá vững vàng, nếu không nó sẽ lật đổ từ lâu rồi.Khi xe dừng lại, tim Mộ An An đập loạn xạ.Nhưng trong lòng cô biết rất rõ,hoàn toàn không phải do tốc độ điên cuồng của chiếc xe.Thiên về thái độ của Thất gia sau khi cô nói câu đó nhiều hơn.Mà chiếc xe dừng lại một lúc lâu rồi, Tông Chính Ngự và Mộ An An ờ trong xe đều không có lên tiếng, bên trong xe chỉ có tiếng thờ của hai người.Thật ra cục diện như vậy rất dễ phá vỡ.Chỉ cần Mộ An An nói mấy câu đùa, trêu chọc kỹ năng lái xe của Tông Chính Ngự, sau đó xuốngxe trở về phòng.Chuyện này cũng sẽ trôi qua.Nhưng hiện tại Mộ An An cũng không mong muốn như vậy.Có lẽ là bị lời nói của Đường Mật k*ch th*ch, lại có lẽ là bị thái độ này của Thất gia k*ch th*ch.Mộ An An nhìn Thất gia: “Thất gia, sao chú không trả lời câu hỏi của cháu?”Tông Chính Ngự nghiêng đầu nhìn Mộ An An.Khi đi học và đi làm, Mộ An An đều trang điểm xấu xí, mang theo kính đen để che đi vẻ đẹp của bản thân.Đặc biệt là đôi mắt này.Tông Chính Ngự đưa tay tháo gọng kính của Mộ An An xuống, ngón tay cái v**t v* vài nốt ruồi và tàn nhang quanh mắt.Mộ An An có chút căng thẳng, thân thể có chút cứng ngắc.Không động đậy cũng không lên tiếng, cứ như vậy nhìn Tông Chính Ngự từng chút một lausạch lớp trang điểm ở quanh mắt..

Có nghĩa là sẽ không kết hôn với Đường Mật, nhưng cũng sẽ không kết hôn với cô.

“Tại sao?” – Mộ An An truy hỏi.

Vấn đề này nếu là trước đây, Mộ

An An sẽ không truy hỏi.

Cô ở bên Thất gia nhiều năm như vậy, rất biết có chừng mực, mặc dù thường xuyên làm chuyện xấu, làm nũng tỏ vẻ thảm thương cầu xin sự sủng ái, nhưng Mộ An An rất rõ tiêu chuẩn của Thất gia.

Cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, đề tài đến thời điểm nào sẽ dừng lại, trong lòng cô đều có một cây thước đo.

Nhưng hôm nay, Mộ An An thực sự muốn hỏi rõ ràng.

Mộ An An hỏi: “Thất gia, chú không muốn tìm một người, cùng chung sống quãng đời còn lại sao?”

Một giây tiếp theo khi Mộ An An hỏi câu này, chiếc xe đột nhiên lao nhanh ra ngoài, tốc độ đột ngột tăng lên.

Bởi vì quá đột ngột, khiến cơ thề Mộ An An dính chặt vào sau xe theo quán tính.

Cửa sổ mở toang, bởi vì tốc độ tăng vọt, gió thổi rất mạnh giống như dao cắt.

Lạnh lẽo còn có chút đau đớn.

Đơn giản chính là đoạn đường đi về Ngự Viên Loan cơ bản không có phương tiện nào khác.

Tông Chính Ngự không có đáp lại lời của Mộ An An nữa, tốc độ xe vẫn điên cuồng lao thẳng tới cổng lớn của Ngự Viên Loan.

Cũng vì chiếc xe khá vững vàng, nếu không nó sẽ lật đổ từ lâu rồi.

Khi xe dừng lại, tim Mộ An An đập loạn xạ.

Nhưng trong lòng cô biết rất rõ,

hoàn toàn không phải do tốc độ điên cuồng của chiếc xe.

Thiên về thái độ của Thất gia sau khi cô nói câu đó nhiều hơn.

Mà chiếc xe dừng lại một lúc lâu rồi, Tông Chính Ngự và Mộ An An ờ trong xe đều không có lên tiếng, bên trong xe chỉ có tiếng thờ của hai người.

Thật ra cục diện như vậy rất dễ phá vỡ.

Chỉ cần Mộ An An nói mấy câu đùa, trêu chọc kỹ năng lái xe của Tông Chính Ngự, sau đó xuống

xe trở về phòng.

Chuyện này cũng sẽ trôi qua.

Nhưng hiện tại Mộ An An cũng không mong muốn như vậy.

Có lẽ là bị lời nói của Đường Mật k*ch th*ch, lại có lẽ là bị thái độ này của Thất gia k*ch th*ch.

Mộ An An nhìn Thất gia: “Thất gia, sao chú không trả lời câu hỏi của cháu?”

Tông Chính Ngự nghiêng đầu nhìn Mộ An An.

Khi đi học và đi làm, Mộ An An đều trang điểm xấu xí, mang theo kính đen để che đi vẻ đẹp của bản thân.

Đặc biệt là đôi mắt này.

Tông Chính Ngự đưa tay tháo gọng kính của Mộ An An xuống, ngón tay cái v**t v* vài nốt ruồi và tàn nhang quanh mắt.

Mộ An An có chút căng thẳng, thân thể có chút cứng ngắc.

Không động đậy cũng không lên tiếng, cứ như vậy nhìn Tông Chính Ngự từng chút một lau

sạch lớp trang điểm ở quanh mắt.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Có nghĩa là sẽ không kết hôn với Đường Mật, nhưng cũng sẽ không kết hôn với cô.“Tại sao?” – Mộ An An truy hỏi.Vấn đề này nếu là trước đây, MộAn An sẽ không truy hỏi.Cô ở bên Thất gia nhiều năm như vậy, rất biết có chừng mực, mặc dù thường xuyên làm chuyện xấu, làm nũng tỏ vẻ thảm thương cầu xin sự sủng ái, nhưng Mộ An An rất rõ tiêu chuẩn của Thất gia.Cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, đề tài đến thời điểm nào sẽ dừng lại, trong lòng cô đều có một cây thước đo.Nhưng hôm nay, Mộ An An thực sự muốn hỏi rõ ràng.Mộ An An hỏi: “Thất gia, chú không muốn tìm một người, cùng chung sống quãng đời còn lại sao?”Một giây tiếp theo khi Mộ An An hỏi câu này, chiếc xe đột nhiên lao nhanh ra ngoài, tốc độ đột ngột tăng lên.Bởi vì quá đột ngột, khiến cơ thề Mộ An An dính chặt vào sau xe theo quán tính.Cửa sổ mở toang, bởi vì tốc độ tăng vọt, gió thổi rất mạnh giống như dao cắt.Lạnh lẽo còn có chút đau đớn.Đơn giản chính là đoạn đường đi về Ngự Viên Loan cơ bản không có phương tiện nào khác.Tông Chính Ngự không có đáp lại lời của Mộ An An nữa, tốc độ xe vẫn điên cuồng lao thẳng tới cổng lớn của Ngự Viên Loan.Cũng vì chiếc xe khá vững vàng, nếu không nó sẽ lật đổ từ lâu rồi.Khi xe dừng lại, tim Mộ An An đập loạn xạ.Nhưng trong lòng cô biết rất rõ,hoàn toàn không phải do tốc độ điên cuồng của chiếc xe.Thiên về thái độ của Thất gia sau khi cô nói câu đó nhiều hơn.Mà chiếc xe dừng lại một lúc lâu rồi, Tông Chính Ngự và Mộ An An ờ trong xe đều không có lên tiếng, bên trong xe chỉ có tiếng thờ của hai người.Thật ra cục diện như vậy rất dễ phá vỡ.Chỉ cần Mộ An An nói mấy câu đùa, trêu chọc kỹ năng lái xe của Tông Chính Ngự, sau đó xuốngxe trở về phòng.Chuyện này cũng sẽ trôi qua.Nhưng hiện tại Mộ An An cũng không mong muốn như vậy.Có lẽ là bị lời nói của Đường Mật k*ch th*ch, lại có lẽ là bị thái độ này của Thất gia k*ch th*ch.Mộ An An nhìn Thất gia: “Thất gia, sao chú không trả lời câu hỏi của cháu?”Tông Chính Ngự nghiêng đầu nhìn Mộ An An.Khi đi học và đi làm, Mộ An An đều trang điểm xấu xí, mang theo kính đen để che đi vẻ đẹp của bản thân.Đặc biệt là đôi mắt này.Tông Chính Ngự đưa tay tháo gọng kính của Mộ An An xuống, ngón tay cái v**t v* vài nốt ruồi và tàn nhang quanh mắt.Mộ An An có chút căng thẳng, thân thể có chút cứng ngắc.Không động đậy cũng không lên tiếng, cứ như vậy nhìn Tông Chính Ngự từng chút một lausạch lớp trang điểm ở quanh mắt..

Chương 261: 261: Lạnh Lẽo Còn Có Chút Đau Đớn