Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 319: 319: Đó Mới Là Cô!

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An muốn xoay người lại tìm Hoắc Chân Chân tính sổ,nhưng vừa mới chuyển động thì đã bị Tông Chính Ngự ôm chặt lại.“Thất gia?”“Không cần phải xen vào.” – Tông Chính Ngự cúi đầu xuống, ném ra một câu.Mộ An An quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện Hoắc Chân Chân bị người ta đá vào trong đám đông, vừa rồi còn phát động công kích Mộ An An,mọi người giờ lòng đầy căm phẫn, đã hướng Hoắc Chân Chân phát động công kích.“Các người buông tôi ra!”“Các người dám đánh tôi sao! Tôi nói cho các người biết, tôi chính là thiên kim cùa Hoắc gia!”“Các người đánh tôi một cái nữa, tôi sẽ khiến cho các người chết không được tử tế!”“A!”Hoắc Chân Chân kêu lên thảm thiết lấn át mọi âm thanh.Tông Chính Ngự hạ mắt xuống, nói với Mộ An An: “Bé con, về nhà thôi.”Nói xong, liền ôm Mộ An An rời đi, hỗn loạn phía sau không liên quan gì đến anh.Mà Mộ An An lại bởi vì câu nói“về nhà thôi” này của Tông Chính Ngự, trong lòng liền cảm thấy ấm áp.Lúc này, Mộ An An nhắm mắt lại, vùi mặt vào trong vòng tay của Thất gia, cái gì cũng không muốn quan tâm, chỉ muốn nhẹ nhàng tựa vào trong vòng tay của Thất gia,được bao bọc bởi mùi hương và nhiệt độ của Thất gia.Tông Chính Ngự ôm Mộ An Anrời đi.Hoắc Hiển vốn dĩ đang theo dõi tất cả chuyện này, dường như đã tìm lại được sự tỉnh táo, thấy bóng dáng của Tông Chính Ngự sắp biến mất, hắn đột nhiên nhấc bước chân lên, muốn đuổi theo.Nhưng La Sâm ở bên cạnh đã sớm có chuẩn bị, liền tiến lên ngăn cản Hoắc Hiển: “Hoắc thiếu gia, xin dừng lại.”Hoắc Hiển nói: “Tôi là bạn học với An An, có một số việc tôi muốn…”“Hoắc thiếu gia, Thất gia bảo tôi chuyển lời cho ngài.” – La Sâm trực tiếp ngắt lời Hoắc Hiển.Hoắc Hiển không hiểu, chờ La Sâm nói câu kế tiếp.La Sâm bình tĩnh nhìn Hoắc Hiển, nhắn nhủ một cách máy móc: “Thất gia nói, còn dám tới gần tiểu công chúa của ngài ấy, thì sẽ khiến cho Hoắc gia của cậu từ trên xuống dưới phải trả giá!”Hoắc Hiển trực tiếp dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.Lời này quá mức độc đoán và hống hách.La Sâm chỉ nói lại lời nói nguyên bản của Thất gia, về phần HoắcHiển đáp lại như thế nào, sẽ không liên quan gì đến hắn.La Sâm ra mệnh lệnh cho vệ sĩ Ngự Viên Loan.Sau đó, các vệ sĩ Ngự Viên Loan đều rời khỏi đây.Hiện trường chỉ còn lại người nhà của bệnh nhân, và đám phóng viên tiến hành trừng phạt Hoắc Chân Chân.Bộ dạng của Hoắc Chân Chân thảm hại, đầu tóc rối bù, còn không ngừng kêu gào: “Các người là một đám rác rười, cácngười dám động vào tôi sao? Biết tôi là ai không hả?”“Tôi chính là thiên kim tiểu thư của Hoắc gia, một đám rác rưởi các người, dám động vào tôi… A!”Đó mới là cô!“Tâm địa rắn rết, còn chơi đùa chúng tôi như kẻ ngốc, tôi khinh!”

Mộ An An muốn xoay người lại tìm Hoắc Chân Chân tính sổ,

nhưng vừa mới chuyển động thì đã bị Tông Chính Ngự ôm chặt lại.

“Thất gia?”

“Không cần phải xen vào.

” – Tông Chính Ngự cúi đầu xuống, ném ra một câu.

Mộ An An quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện Hoắc Chân Chân bị người ta đá vào trong đám đông, vừa rồi còn phát động công kích Mộ An An,mọi người giờ lòng đầy căm phẫn, đã hướng Hoắc Chân Chân phát động công kích.

“Các người buông tôi ra!”

“Các người dám đánh tôi sao! Tôi nói cho các người biết, tôi chính là thiên kim cùa Hoắc gia!”

“Các người đánh tôi một cái nữa, tôi sẽ khiến cho các người chết không được tử tế!”

“A!”

Hoắc Chân Chân kêu lên thảm thiết lấn át mọi âm thanh.

Tông Chính Ngự hạ mắt xuống, nói với Mộ An An: “Bé con, về nhà thôi.

Nói xong, liền ôm Mộ An An rời đi, hỗn loạn phía sau không liên quan gì đến anh.

Mà Mộ An An lại bởi vì câu nói“về nhà thôi” này của Tông Chính Ngự, trong lòng liền cảm thấy ấm áp.

Lúc này, Mộ An An nhắm mắt lại, vùi mặt vào trong vòng tay của Thất gia, cái gì cũng không muốn quan tâm, chỉ muốn nhẹ nhàng tựa vào trong vòng tay của Thất gia,được bao bọc bởi mùi hương và nhiệt độ của Thất gia.

Tông Chính Ngự ôm Mộ An An

rời đi.

Hoắc Hiển vốn dĩ đang theo dõi tất cả chuyện này, dường như đã tìm lại được sự tỉnh táo, thấy bóng dáng của Tông Chính Ngự sắp biến mất, hắn đột nhiên nhấc bước chân lên, muốn đuổi theo.

Nhưng La Sâm ở bên cạnh đã sớm có chuẩn bị, liền tiến lên ngăn cản Hoắc Hiển: “Hoắc thiếu gia, xin dừng lại.

Hoắc Hiển nói: “Tôi là bạn học với An An, có một số việc tôi muốn…”

“Hoắc thiếu gia, Thất gia bảo tôi chuyển lời cho ngài.

” – La Sâm trực tiếp ngắt lời Hoắc Hiển.

Hoắc Hiển không hiểu, chờ La Sâm nói câu kế tiếp.

La Sâm bình tĩnh nhìn Hoắc Hiển, nhắn nhủ một cách máy móc: “Thất gia nói, còn dám tới gần tiểu công chúa của ngài ấy, thì sẽ khiến cho Hoắc gia của cậu từ trên xuống dưới phải trả giá!”

Hoắc Hiển trực tiếp dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.

Lời này quá mức độc đoán và hống hách.

La Sâm chỉ nói lại lời nói nguyên bản của Thất gia, về phần Hoắc

Hiển đáp lại như thế nào, sẽ không liên quan gì đến hắn.

La Sâm ra mệnh lệnh cho vệ sĩ Ngự Viên Loan.

Sau đó, các vệ sĩ Ngự Viên Loan đều rời khỏi đây.

Hiện trường chỉ còn lại người nhà của bệnh nhân, và đám phóng viên tiến hành trừng phạt Hoắc Chân Chân.

Bộ dạng của Hoắc Chân Chân thảm hại, đầu tóc rối bù, còn không ngừng kêu gào: “Các người là một đám rác rười, các

người dám động vào tôi sao? Biết tôi là ai không hả?”

“Tôi chính là thiên kim tiểu thư của Hoắc gia, một đám rác rưởi các người, dám động vào tôi… A!”

Đó mới là cô!

“Tâm địa rắn rết, còn chơi đùa chúng tôi như kẻ ngốc, tôi khinh!”

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An muốn xoay người lại tìm Hoắc Chân Chân tính sổ,nhưng vừa mới chuyển động thì đã bị Tông Chính Ngự ôm chặt lại.“Thất gia?”“Không cần phải xen vào.” – Tông Chính Ngự cúi đầu xuống, ném ra một câu.Mộ An An quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện Hoắc Chân Chân bị người ta đá vào trong đám đông, vừa rồi còn phát động công kích Mộ An An,mọi người giờ lòng đầy căm phẫn, đã hướng Hoắc Chân Chân phát động công kích.“Các người buông tôi ra!”“Các người dám đánh tôi sao! Tôi nói cho các người biết, tôi chính là thiên kim cùa Hoắc gia!”“Các người đánh tôi một cái nữa, tôi sẽ khiến cho các người chết không được tử tế!”“A!”Hoắc Chân Chân kêu lên thảm thiết lấn át mọi âm thanh.Tông Chính Ngự hạ mắt xuống, nói với Mộ An An: “Bé con, về nhà thôi.”Nói xong, liền ôm Mộ An An rời đi, hỗn loạn phía sau không liên quan gì đến anh.Mà Mộ An An lại bởi vì câu nói“về nhà thôi” này của Tông Chính Ngự, trong lòng liền cảm thấy ấm áp.Lúc này, Mộ An An nhắm mắt lại, vùi mặt vào trong vòng tay của Thất gia, cái gì cũng không muốn quan tâm, chỉ muốn nhẹ nhàng tựa vào trong vòng tay của Thất gia,được bao bọc bởi mùi hương và nhiệt độ của Thất gia.Tông Chính Ngự ôm Mộ An Anrời đi.Hoắc Hiển vốn dĩ đang theo dõi tất cả chuyện này, dường như đã tìm lại được sự tỉnh táo, thấy bóng dáng của Tông Chính Ngự sắp biến mất, hắn đột nhiên nhấc bước chân lên, muốn đuổi theo.Nhưng La Sâm ở bên cạnh đã sớm có chuẩn bị, liền tiến lên ngăn cản Hoắc Hiển: “Hoắc thiếu gia, xin dừng lại.”Hoắc Hiển nói: “Tôi là bạn học với An An, có một số việc tôi muốn…”“Hoắc thiếu gia, Thất gia bảo tôi chuyển lời cho ngài.” – La Sâm trực tiếp ngắt lời Hoắc Hiển.Hoắc Hiển không hiểu, chờ La Sâm nói câu kế tiếp.La Sâm bình tĩnh nhìn Hoắc Hiển, nhắn nhủ một cách máy móc: “Thất gia nói, còn dám tới gần tiểu công chúa của ngài ấy, thì sẽ khiến cho Hoắc gia của cậu từ trên xuống dưới phải trả giá!”Hoắc Hiển trực tiếp dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.Lời này quá mức độc đoán và hống hách.La Sâm chỉ nói lại lời nói nguyên bản của Thất gia, về phần HoắcHiển đáp lại như thế nào, sẽ không liên quan gì đến hắn.La Sâm ra mệnh lệnh cho vệ sĩ Ngự Viên Loan.Sau đó, các vệ sĩ Ngự Viên Loan đều rời khỏi đây.Hiện trường chỉ còn lại người nhà của bệnh nhân, và đám phóng viên tiến hành trừng phạt Hoắc Chân Chân.Bộ dạng của Hoắc Chân Chân thảm hại, đầu tóc rối bù, còn không ngừng kêu gào: “Các người là một đám rác rười, cácngười dám động vào tôi sao? Biết tôi là ai không hả?”“Tôi chính là thiên kim tiểu thư của Hoắc gia, một đám rác rưởi các người, dám động vào tôi… A!”Đó mới là cô!“Tâm địa rắn rết, còn chơi đùa chúng tôi như kẻ ngốc, tôi khinh!”

Chương 319: 319: Đó Mới Là Cô!