Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 320: 320: Mộ An An Được Thất Gia Dẫn Đi Rồi

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sự tức giận của Hoắc Chân Chân bị bao trùm bời tiếng chửi rủa của mọi người xung quanh, dường như đến cuối cùng đều không nghe được giọng nói cùaHoắc Chân Chân.Nhưng mà, trong sự hỗn loạn này, Hoắc Hiển vẫn đứng ở bên kia, nhìn chằm chằm về phía trước.Một khuôn mặt lai với những lọn tóc xoăn vàng óng ánh, ngày thường cũng rất kiêu ngạo bướng bỉnh, và vô cùng thích phô trương.Nhưng vào lúc này, ánh sáng trên người hắn dường như đồng loạt biến mất.Hoắc Hiển cả người đờ đẫn đứngở bên này, mắt nhìn thẳng về phía trước.Tại đây có hình ảnhTrần Hoa nhìn xung quanh, rồi đi về phía Hoắc Hiển, nhỏ giọng kêu: “Hoắc Hiển?”Hoắc Hiển không phản ứng.Đang lúc Trần Hoa chuẩn bị kêu lần nữa, Hoắc Hiển đột nhiên mởmiệng: “Cô sớm đã biết?”Cái gì?“Bạn trai mà cô ấy nói là Thất gia?”Trần Hoa sửng sốt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Uh.”Hoắc Hiển không nói gì.Hắn cảm giác như bị kéo xuống biển sâu, bị trói chặt tay chân, thậm chí còn không thể giãy dụa được, chỉ biết rằng bản thân hắn nhất định sẽ phải chết.Trước đây Mộ An An có nói cô ấy có một người bạn trai hơn cô ấy tám tuổi, là người chú nuôi dưỡng cô ấy.Hoắc Hiển cũng không coi trọng điều đó.Chỉ là cảm thấy, ở Giang Thành này, ngoại trừ vị gia ở Ngự Viên Loan kia, thì nhà giàu quyền quý nào có thế lực cao hơn Hoắc gia chứ?Bất kể là thân phận gì, chỉ cần hắn thích Mộ An An, thì sẽ giành lấy khi thời cơ đến là được.Ai mà ngờ được.Người đó, lại là độ cao mà cả đời này Hoắc Hiển không thể đụng vào được.Đó là Thất gia của Ngự Viên Loan!Đó là người đàn ông đứng ở trên đàn tế thần.Một tình địch như vậy, đứng ờ đó cũng đủ g**t ch*t mọi thứ trong vài giây.Hoắc Hiển cúi đầu, đột nhiên khẽ cười.Trần Hoa có chút lo lắng: “Hoắc, Hoắc Hiển…”“Cô không cần lo lắng.” – Hoắc Hiển đột nhiên ngẩng đầu: ”MỘ An An được Thất gia dẫn đi rồi.”Nói xong, Hoắc Hiển xoay người rời đi.Trần Hoa nhìn xung quanh, do dự một hồi, cuối cùng cũng đi theo Hoắc Hiển.Mộ An An bị Tông Chính Ngự ôm rời khỏi bệnh viện, sau đó ngồitrên xe trờ về Ngự Viên Loan, trong khoảng thời gian này, cô lại có một loại cảm giác không chân thật.Cô trộm nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh.Thất gia đang dựa vào lưng ghế, mặt vô cảm kéo cà vạt, cởi cúc áo ờ cổ.Cảm nhận được ảnh mắt của Mộ An An, lúc này mới hơi hướng mắt xuống, nhìn lại bé con.Khi nhìn thấy bé con mặc quần áo của người khác, mắt anh liềnsâu thêm vài phần..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sự tức giận của Hoắc Chân Chân bị bao trùm bời tiếng chửi rủa của mọi người xung quanh, dường như đến cuối cùng đều không nghe được giọng nói cùa

Hoắc Chân Chân.

Nhưng mà, trong sự hỗn loạn này, Hoắc Hiển vẫn đứng ở bên kia, nhìn chằm chằm về phía trước.

Một khuôn mặt lai với những lọn tóc xoăn vàng óng ánh, ngày thường cũng rất kiêu ngạo bướng bỉnh, và vô cùng thích phô trương.

Nhưng vào lúc này, ánh sáng trên người hắn dường như đồng loạt biến mất.

Hoắc Hiển cả người đờ đẫn đứng

ở bên này, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Tại đây có hình ảnh

Image removed.

Trần Hoa nhìn xung quanh, rồi đi về phía Hoắc Hiển, nhỏ giọng kêu: “Hoắc Hiển?”

Hoắc Hiển không phản ứng.

Đang lúc Trần Hoa chuẩn bị kêu lần nữa, Hoắc Hiển đột nhiên mở

miệng: “Cô sớm đã biết?”

Cái gì?

“Bạn trai mà cô ấy nói là Thất gia?”

Trần Hoa sửng sốt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Uh.

Hoắc Hiển không nói gì.

Hắn cảm giác như bị kéo xuống biển sâu, bị trói chặt tay chân, thậm chí còn không thể giãy dụa được, chỉ biết rằng bản thân hắn nhất định sẽ phải chết.

Trước đây Mộ An An có nói cô ấy có một người bạn trai hơn cô ấy tám tuổi, là người chú nuôi dưỡng cô ấy.

Hoắc Hiển cũng không coi trọng điều đó.

Chỉ là cảm thấy, ở Giang Thành này, ngoại trừ vị gia ở Ngự Viên Loan kia, thì nhà giàu quyền quý nào có thế lực cao hơn Hoắc gia chứ?

Bất kể là thân phận gì, chỉ cần hắn thích Mộ An An, thì sẽ giành lấy khi thời cơ đến là được.

Ai mà ngờ được.

Người đó, lại là độ cao mà cả đời này Hoắc Hiển không thể đụng vào được.

Đó là Thất gia của Ngự Viên Loan!

Đó là người đàn ông đứng ở trên đàn tế thần.

Một tình địch như vậy, đứng ờ đó cũng đủ g**t ch*t mọi thứ trong vài giây.

Hoắc Hiển cúi đầu, đột nhiên khẽ cười.

Trần Hoa có chút lo lắng: “Hoắc, Hoắc Hiển…”

“Cô không cần lo lắng.

” – Hoắc Hiển đột nhiên ngẩng đầu: ”MỘ An An được Thất gia dẫn đi rồi.

Nói xong, Hoắc Hiển xoay người rời đi.

Trần Hoa nhìn xung quanh, do dự một hồi, cuối cùng cũng đi theo Hoắc Hiển.

Mộ An An bị Tông Chính Ngự ôm rời khỏi bệnh viện, sau đó ngồi

trên xe trờ về Ngự Viên Loan, trong khoảng thời gian này, cô lại có một loại cảm giác không chân thật.

Cô trộm nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh.

Thất gia đang dựa vào lưng ghế, mặt vô cảm kéo cà vạt, cởi cúc áo ờ cổ.

Cảm nhận được ảnh mắt của Mộ An An, lúc này mới hơi hướng mắt xuống, nhìn lại bé con.

Khi nhìn thấy bé con mặc quần áo của người khác, mắt anh liền

sâu thêm vài phần.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sự tức giận của Hoắc Chân Chân bị bao trùm bời tiếng chửi rủa của mọi người xung quanh, dường như đến cuối cùng đều không nghe được giọng nói cùaHoắc Chân Chân.Nhưng mà, trong sự hỗn loạn này, Hoắc Hiển vẫn đứng ở bên kia, nhìn chằm chằm về phía trước.Một khuôn mặt lai với những lọn tóc xoăn vàng óng ánh, ngày thường cũng rất kiêu ngạo bướng bỉnh, và vô cùng thích phô trương.Nhưng vào lúc này, ánh sáng trên người hắn dường như đồng loạt biến mất.Hoắc Hiển cả người đờ đẫn đứngở bên này, mắt nhìn thẳng về phía trước.Tại đây có hình ảnhTrần Hoa nhìn xung quanh, rồi đi về phía Hoắc Hiển, nhỏ giọng kêu: “Hoắc Hiển?”Hoắc Hiển không phản ứng.Đang lúc Trần Hoa chuẩn bị kêu lần nữa, Hoắc Hiển đột nhiên mởmiệng: “Cô sớm đã biết?”Cái gì?“Bạn trai mà cô ấy nói là Thất gia?”Trần Hoa sửng sốt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Uh.”Hoắc Hiển không nói gì.Hắn cảm giác như bị kéo xuống biển sâu, bị trói chặt tay chân, thậm chí còn không thể giãy dụa được, chỉ biết rằng bản thân hắn nhất định sẽ phải chết.Trước đây Mộ An An có nói cô ấy có một người bạn trai hơn cô ấy tám tuổi, là người chú nuôi dưỡng cô ấy.Hoắc Hiển cũng không coi trọng điều đó.Chỉ là cảm thấy, ở Giang Thành này, ngoại trừ vị gia ở Ngự Viên Loan kia, thì nhà giàu quyền quý nào có thế lực cao hơn Hoắc gia chứ?Bất kể là thân phận gì, chỉ cần hắn thích Mộ An An, thì sẽ giành lấy khi thời cơ đến là được.Ai mà ngờ được.Người đó, lại là độ cao mà cả đời này Hoắc Hiển không thể đụng vào được.Đó là Thất gia của Ngự Viên Loan!Đó là người đàn ông đứng ở trên đàn tế thần.Một tình địch như vậy, đứng ờ đó cũng đủ g**t ch*t mọi thứ trong vài giây.Hoắc Hiển cúi đầu, đột nhiên khẽ cười.Trần Hoa có chút lo lắng: “Hoắc, Hoắc Hiển…”“Cô không cần lo lắng.” – Hoắc Hiển đột nhiên ngẩng đầu: ”MỘ An An được Thất gia dẫn đi rồi.”Nói xong, Hoắc Hiển xoay người rời đi.Trần Hoa nhìn xung quanh, do dự một hồi, cuối cùng cũng đi theo Hoắc Hiển.Mộ An An bị Tông Chính Ngự ôm rời khỏi bệnh viện, sau đó ngồitrên xe trờ về Ngự Viên Loan, trong khoảng thời gian này, cô lại có một loại cảm giác không chân thật.Cô trộm nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh.Thất gia đang dựa vào lưng ghế, mặt vô cảm kéo cà vạt, cởi cúc áo ờ cổ.Cảm nhận được ảnh mắt của Mộ An An, lúc này mới hơi hướng mắt xuống, nhìn lại bé con.Khi nhìn thấy bé con mặc quần áo của người khác, mắt anh liềnsâu thêm vài phần..

Chương 320: 320: Mộ An An Được Thất Gia Dẫn Đi Rồi