Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 380: Chương 380

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nghe giọng nói không có bất kỳ thành phần tức giận nào hết, lúc này mới có dũng khí ngẩng đầu lên nhìn Tông Chính Ngự một lần nữa.Cô khóc quá dữ dội.Một đôi mắt giống như con thỏ, đỏ rực, sưng tấy.Chóp mũi cũng ừng đỏ.Bởi vì sợ Tông Chính Ngự sẽ tức giận, cho nên đôi mắt nhỏ trông như đáng lén lút, giống như một đứa trẻ đáng thương.Tông Chính Ngự đưa tay ra nhéo vành tai của cô.“Thất gia, chú không tức giận sao?” – Mộ An An chỉ chỉ vào một mảng lớn chỗ áo bị ướt.Tông Chính Ngự trực tiếp cởi áo khoác ra, sau đó ném qua một bên: “Tức giận? Ta sắp tức giận rồi, cháu sẽ thế nào?”Giọng điệu của anh có chút trêu chọc.Mộ An An dùng ngón trỏ chọc vào chóp mũi, ngốc nghếch nói: “Trốn đi.”“Hử?” – Tông Chính Ngự nhướng mày.Mộ An An sợ hãi nói: “Chú sẽ không tức giận lâu đâu, cháu trốn đi, chờ chú hết tức giận thì xuất hiện nhận sai.”“Có vẻ như cháu rất có kinh nghiệm nhỉ?” – Tông Chính Ngự véo cằm Mộ An An.Đứa nhỏ này lúc nào ủy khuất cũng đều là bộ dạng như vậy, trong sáng và ngây thơ, giống như một đứa trẻ đáng thương.Nhưng trên thực tế, chính là mộtcon tiểu hồ ly.Tâm tư này cũng không biết giống ai.Mộ An An khóe miệng cười rộ lên: “Ai khiến cho Thất gia yêu thương cháu, nên đều không nỡ trừng phạt cháu.”Cho dù thật sự tức giận, đem cô vứt ra phía sau núi cho bầy sói ăn.Nhưng cũng không yên tâm.Mộ An An có một chút nguy hiểm, Thất gia liền xuất hiện.Nghĩ đến đây, Mộ An An đột nhiên nhào vào trong vòng tay của Thất gia, úp mặt vào ngực của Thất gia.Cái ôm đột ngột này khiến Tông Chính Ngự hơi bất ngờ.Anh đưa tay lên một nửa, đột nhiên trong lúc đó, không biết làm thế nào để đặt nó.“Thất gia, cháu vô cùng thích món quà.” – Mộ An An nói: “Cám ơn chú.”Yêu thương cô trong tám năm.Lại vì cô dành tám năm suy ngẫm.Mộ An An lén ngẩng đầu lên, nhìn Thất gia từ dưới lên.Mộ An An lúc nào cũng vô cùng thích góc này.Gương mặt của những người khác nhìn từ dưới lên, đều là siêu thảm họa.Chỉ có Thất gia là độc nhất.Nhìn từ dưới lên, có thể nhìn thấy đường quai hàm siêu đẹp, yết hầu lồi ra, đôi môi hơi mím lại.Nhất là khi anh hơi cụp mắt xuống, ánh mắt đó đặc biệt giết người!Khiến người ta không khống chế được tâm tình, quên mất mình là ai khi nhìn vào,“Thất gia.”“Sao?”“Cháu có thể hôn chú một cái không?”Cháu có thể hôn chú một cái không?Khi Mộ An An nói lời này, giọng nói của cô đặc biệt mềm mại.Giống như một tín đồ sùng đạo, đối mặt với vị thần của chính mình.Không thúc giục, không hy vọng.Chính là tín ngưỡng.Có thể là đo đôi mắt của Mộ An An quá sạch sẽ, nhất thời khiến Tông Chính Ngự ma xui quỷ khiến, hơi cúi đầu, đối mặt với Mộ An An.Trái tim Mộ An An thắt lại.Cô lén hôn Thất gia.

Mộ An An nghe giọng nói không có bất kỳ thành phần tức giận nào hết, lúc này mới có dũng khí ngẩng đầu lên nhìn Tông Chính Ngự một lần nữa.

Cô khóc quá dữ dội.

Một đôi mắt giống như con thỏ, đỏ rực, sưng tấy.

Chóp mũi cũng ừng đỏ.

Bởi vì sợ Tông Chính Ngự sẽ tức giận, cho nên đôi mắt nhỏ trông như đáng lén lút, giống như một đứa trẻ đáng thương.

Tông Chính Ngự đưa tay ra nhéo vành tai của cô.

“Thất gia, chú không tức giận sao?” – Mộ An An chỉ chỉ vào một mảng lớn chỗ áo bị ướt.

Tông Chính Ngự trực tiếp cởi áo khoác ra, sau đó ném qua một bên: “Tức giận? Ta sắp tức giận rồi, cháu sẽ thế nào?”

Giọng điệu của anh có chút trêu chọc.

Mộ An An dùng ngón trỏ chọc vào chóp mũi, ngốc nghếch nói: “Trốn đi.

“Hử?” – Tông Chính Ngự nhướng mày.

Mộ An An sợ hãi nói: “Chú sẽ không tức giận lâu đâu, cháu trốn đi, chờ chú hết tức giận thì xuất hiện nhận sai.

“Có vẻ như cháu rất có kinh nghiệm nhỉ?” – Tông Chính Ngự véo cằm Mộ An An.

Đứa nhỏ này lúc nào ủy khuất cũng đều là bộ dạng như vậy, trong sáng và ngây thơ, giống như một đứa trẻ đáng thương.

Nhưng trên thực tế, chính là một

con tiểu hồ ly.

Tâm tư này cũng không biết giống ai.

Mộ An An khóe miệng cười rộ lên: “Ai khiến cho Thất gia yêu thương cháu, nên đều không nỡ trừng phạt cháu.

Cho dù thật sự tức giận, đem cô vứt ra phía sau núi cho bầy sói ăn.

Nhưng cũng không yên tâm.

Mộ An An có một chút nguy hiểm, Thất gia liền xuất hiện.

Nghĩ đến đây, Mộ An An đột nhiên nhào vào trong vòng tay của Thất gia, úp mặt vào ngực của Thất gia.

Cái ôm đột ngột này khiến Tông Chính Ngự hơi bất ngờ.

Anh đưa tay lên một nửa, đột nhiên trong lúc đó, không biết làm thế nào để đặt nó.

“Thất gia, cháu vô cùng thích món quà.

” – Mộ An An nói: “Cám ơn chú.

Yêu thương cô trong tám năm.

Lại vì cô dành tám năm suy ngẫm.

Mộ An An lén ngẩng đầu lên, nhìn Thất gia từ dưới lên.

Mộ An An lúc nào cũng vô cùng thích góc này.

Gương mặt của những người khác nhìn từ dưới lên, đều là siêu thảm họa.

Chỉ có Thất gia là độc nhất.

Nhìn từ dưới lên, có thể nhìn thấy đường quai hàm siêu đẹp, yết hầu lồi ra, đôi môi hơi mím lại.

Nhất là khi anh hơi cụp mắt xuống, ánh mắt đó đặc biệt giết người!

Khiến người ta không khống chế được tâm tình, quên mất mình là ai khi nhìn vào,

“Thất gia.

“Sao?”

“Cháu có thể hôn chú một cái không?”

Cháu có thể hôn chú một cái không?

Khi Mộ An An nói lời này, giọng nói của cô đặc biệt mềm mại.

Giống như một tín đồ sùng đạo, đối mặt với vị thần của chính mình.

Không thúc giục, không hy vọng.

Chính là tín ngưỡng.

Có thể là đo đôi mắt của Mộ An An quá sạch sẽ, nhất thời khiến Tông Chính Ngự ma xui quỷ khiến, hơi cúi đầu, đối mặt với Mộ An An.

Trái tim Mộ An An thắt lại.

Cô lén hôn Thất gia.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Mộ An An nghe giọng nói không có bất kỳ thành phần tức giận nào hết, lúc này mới có dũng khí ngẩng đầu lên nhìn Tông Chính Ngự một lần nữa.Cô khóc quá dữ dội.Một đôi mắt giống như con thỏ, đỏ rực, sưng tấy.Chóp mũi cũng ừng đỏ.Bởi vì sợ Tông Chính Ngự sẽ tức giận, cho nên đôi mắt nhỏ trông như đáng lén lút, giống như một đứa trẻ đáng thương.Tông Chính Ngự đưa tay ra nhéo vành tai của cô.“Thất gia, chú không tức giận sao?” – Mộ An An chỉ chỉ vào một mảng lớn chỗ áo bị ướt.Tông Chính Ngự trực tiếp cởi áo khoác ra, sau đó ném qua một bên: “Tức giận? Ta sắp tức giận rồi, cháu sẽ thế nào?”Giọng điệu của anh có chút trêu chọc.Mộ An An dùng ngón trỏ chọc vào chóp mũi, ngốc nghếch nói: “Trốn đi.”“Hử?” – Tông Chính Ngự nhướng mày.Mộ An An sợ hãi nói: “Chú sẽ không tức giận lâu đâu, cháu trốn đi, chờ chú hết tức giận thì xuất hiện nhận sai.”“Có vẻ như cháu rất có kinh nghiệm nhỉ?” – Tông Chính Ngự véo cằm Mộ An An.Đứa nhỏ này lúc nào ủy khuất cũng đều là bộ dạng như vậy, trong sáng và ngây thơ, giống như một đứa trẻ đáng thương.Nhưng trên thực tế, chính là mộtcon tiểu hồ ly.Tâm tư này cũng không biết giống ai.Mộ An An khóe miệng cười rộ lên: “Ai khiến cho Thất gia yêu thương cháu, nên đều không nỡ trừng phạt cháu.”Cho dù thật sự tức giận, đem cô vứt ra phía sau núi cho bầy sói ăn.Nhưng cũng không yên tâm.Mộ An An có một chút nguy hiểm, Thất gia liền xuất hiện.Nghĩ đến đây, Mộ An An đột nhiên nhào vào trong vòng tay của Thất gia, úp mặt vào ngực của Thất gia.Cái ôm đột ngột này khiến Tông Chính Ngự hơi bất ngờ.Anh đưa tay lên một nửa, đột nhiên trong lúc đó, không biết làm thế nào để đặt nó.“Thất gia, cháu vô cùng thích món quà.” – Mộ An An nói: “Cám ơn chú.”Yêu thương cô trong tám năm.Lại vì cô dành tám năm suy ngẫm.Mộ An An lén ngẩng đầu lên, nhìn Thất gia từ dưới lên.Mộ An An lúc nào cũng vô cùng thích góc này.Gương mặt của những người khác nhìn từ dưới lên, đều là siêu thảm họa.Chỉ có Thất gia là độc nhất.Nhìn từ dưới lên, có thể nhìn thấy đường quai hàm siêu đẹp, yết hầu lồi ra, đôi môi hơi mím lại.Nhất là khi anh hơi cụp mắt xuống, ánh mắt đó đặc biệt giết người!Khiến người ta không khống chế được tâm tình, quên mất mình là ai khi nhìn vào,“Thất gia.”“Sao?”“Cháu có thể hôn chú một cái không?”Cháu có thể hôn chú một cái không?Khi Mộ An An nói lời này, giọng nói của cô đặc biệt mềm mại.Giống như một tín đồ sùng đạo, đối mặt với vị thần của chính mình.Không thúc giục, không hy vọng.Chính là tín ngưỡng.Có thể là đo đôi mắt của Mộ An An quá sạch sẽ, nhất thời khiến Tông Chính Ngự ma xui quỷ khiến, hơi cúi đầu, đối mặt với Mộ An An.Trái tim Mộ An An thắt lại.Cô lén hôn Thất gia.

Chương 380: Chương 380