Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 381: Chương 381

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Ngày đó, bệnh đau đầu của Thất gia phát tác, cô liền liều mạng lao vào hiến dâng cuộc đời mình.Vì Thất gia, cũng vì hoàn thành tình yêu nồng nàn của mình.Nhưng trước đó đều là lén lút, không có chút ánh sáng nào, hoặc là lúc xúc động mà hôn, ít nhiều đều mang theo một chút d*c v*ng.Nhưng lần này thì khác.Mộ An An kiễng chân, nhắm mắtlại, nhẹ nhàng tiến lại gần mặt Tông Chính Ngự.Chậm rãi.Đôi môi, từng chút một, dán vào má của Tông Chính Ngự.Đôi môi mềm mại, mang theo vài phần ấm áp, cứ như vậy nhẹ nhàng dán lên khuôn mặt hơi lạnh cóng của anh.Yên lặng.Bầu trời đầy sao, trên khinh khí cầu, cô gái mang theo trái tim khiêm tốn và nóng bỏng, hôn vịthần của mình.Không có vội vàng, không có lòng tham.Đôi môi dừng lại ở trên khuôn mặt Tông Chính Ngự mấy chục giây, Mộ An An mới chậm rãi lùi lại.Tông Chính Ngự vẫn giữ động tác cúi người vì cô, đôi mắt khép hờ, trong mắt dường như có một số cảm xúc phức tạpNơi được hôn ờ trên mặt, còn vương lại một chút hơi ấm.Có chút tê dại, có chút ngứa ran.Mà cảm giác ấm áp và tê dại này, dường như từ dây thần kinh mặt một đường chạy thẳng đến tim, thậm chí cả trái tim đều có phản ứng.Cô gái ở trước mặt từ từ nở ra một nụ cười rạng rỡ.Ánh trăng và ánh sao sau lưng, so với nụ cười rạng rỡ của một cô gái thì chẳng hơn gì.Mộ An An xoay người, hai tay giữ lấy thành vịn, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, cảm nhận gióấm ở trên trời cao.“Tôi thật hạnh phúc.” – Cô nói.Tông Chính Ngự đã đi tới, ở sau lưng quan sát và lắng nghe cô.Mộ An An còn nói một câu: “Tôi thật hạnh phúc.”Lần này, giọng nói lớn hơn trước một chút.“Tôi hạnh phúc quá đi!”Lúc này cô gần như hét lên.“Mẹ ơi, An An hạnh phúc lắm!” –Mộ An An hướng lên một vì sao ở trên bầu trời hét lớn.Mẹ ơi, mẹ có thấy không?An An hiện tại thật sự vô cùng vô cùng hạnh phúc.Có người, rất yêu thương rất yêu thương con.Mẹ đừng lo lắng cho con.Có người, sẵn lòng đem toàn bộ thế giới cho con.Mẹ ơi, mẹ yên tâm đi.

Ngày đó, bệnh đau đầu của Thất gia phát tác, cô liền liều mạng lao vào hiến dâng cuộc đời mình.

Vì Thất gia, cũng vì hoàn thành tình yêu nồng nàn của mình.

Nhưng trước đó đều là lén lút, không có chút ánh sáng nào, hoặc là lúc xúc động mà hôn, ít nhiều đều mang theo một chút d*c v*ng.

Nhưng lần này thì khác.

Mộ An An kiễng chân, nhắm mắt

lại, nhẹ nhàng tiến lại gần mặt Tông Chính Ngự.

Chậm rãi.

Đôi môi, từng chút một, dán vào má của Tông Chính Ngự.

Đôi môi mềm mại, mang theo vài phần ấm áp, cứ như vậy nhẹ nhàng dán lên khuôn mặt hơi lạnh cóng của anh.

Yên lặng.

Bầu trời đầy sao, trên khinh khí cầu, cô gái mang theo trái tim khiêm tốn và nóng bỏng, hôn vị

thần của mình.

Không có vội vàng, không có lòng tham.

Đôi môi dừng lại ở trên khuôn mặt Tông Chính Ngự mấy chục giây, Mộ An An mới chậm rãi lùi lại.

Tông Chính Ngự vẫn giữ động tác cúi người vì cô, đôi mắt khép hờ, trong mắt dường như có một số cảm xúc phức tạp

Nơi được hôn ờ trên mặt, còn vương lại một chút hơi ấm.

Có chút tê dại, có chút ngứa ran.

Mà cảm giác ấm áp và tê dại này, dường như từ dây thần kinh mặt một đường chạy thẳng đến tim, thậm chí cả trái tim đều có phản ứng.

Cô gái ở trước mặt từ từ nở ra một nụ cười rạng rỡ.

Ánh trăng và ánh sao sau lưng, so với nụ cười rạng rỡ của một cô gái thì chẳng hơn gì.

Mộ An An xoay người, hai tay giữ lấy thành vịn, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, cảm nhận gió

ấm ở trên trời cao.

“Tôi thật hạnh phúc.

” – Cô nói.

Tông Chính Ngự đã đi tới, ở sau lưng quan sát và lắng nghe cô.

Mộ An An còn nói một câu: “Tôi thật hạnh phúc.

Lần này, giọng nói lớn hơn trước một chút.

“Tôi hạnh phúc quá đi!”

Lúc này cô gần như hét lên.

“Mẹ ơi, An An hạnh phúc lắm!” –

Mộ An An hướng lên một vì sao ở trên bầu trời hét lớn.

Mẹ ơi, mẹ có thấy không?

An An hiện tại thật sự vô cùng vô cùng hạnh phúc.

Có người, rất yêu thương rất yêu thương con.

Mẹ đừng lo lắng cho con.

Có người, sẵn lòng đem toàn bộ thế giới cho con.

Mẹ ơi, mẹ yên tâm đi.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Ngày đó, bệnh đau đầu của Thất gia phát tác, cô liền liều mạng lao vào hiến dâng cuộc đời mình.Vì Thất gia, cũng vì hoàn thành tình yêu nồng nàn của mình.Nhưng trước đó đều là lén lút, không có chút ánh sáng nào, hoặc là lúc xúc động mà hôn, ít nhiều đều mang theo một chút d*c v*ng.Nhưng lần này thì khác.Mộ An An kiễng chân, nhắm mắtlại, nhẹ nhàng tiến lại gần mặt Tông Chính Ngự.Chậm rãi.Đôi môi, từng chút một, dán vào má của Tông Chính Ngự.Đôi môi mềm mại, mang theo vài phần ấm áp, cứ như vậy nhẹ nhàng dán lên khuôn mặt hơi lạnh cóng của anh.Yên lặng.Bầu trời đầy sao, trên khinh khí cầu, cô gái mang theo trái tim khiêm tốn và nóng bỏng, hôn vịthần của mình.Không có vội vàng, không có lòng tham.Đôi môi dừng lại ở trên khuôn mặt Tông Chính Ngự mấy chục giây, Mộ An An mới chậm rãi lùi lại.Tông Chính Ngự vẫn giữ động tác cúi người vì cô, đôi mắt khép hờ, trong mắt dường như có một số cảm xúc phức tạpNơi được hôn ờ trên mặt, còn vương lại một chút hơi ấm.Có chút tê dại, có chút ngứa ran.Mà cảm giác ấm áp và tê dại này, dường như từ dây thần kinh mặt một đường chạy thẳng đến tim, thậm chí cả trái tim đều có phản ứng.Cô gái ở trước mặt từ từ nở ra một nụ cười rạng rỡ.Ánh trăng và ánh sao sau lưng, so với nụ cười rạng rỡ của một cô gái thì chẳng hơn gì.Mộ An An xoay người, hai tay giữ lấy thành vịn, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, cảm nhận gióấm ở trên trời cao.“Tôi thật hạnh phúc.” – Cô nói.Tông Chính Ngự đã đi tới, ở sau lưng quan sát và lắng nghe cô.Mộ An An còn nói một câu: “Tôi thật hạnh phúc.”Lần này, giọng nói lớn hơn trước một chút.“Tôi hạnh phúc quá đi!”Lúc này cô gần như hét lên.“Mẹ ơi, An An hạnh phúc lắm!” –Mộ An An hướng lên một vì sao ở trên bầu trời hét lớn.Mẹ ơi, mẹ có thấy không?An An hiện tại thật sự vô cùng vô cùng hạnh phúc.Có người, rất yêu thương rất yêu thương con.Mẹ đừng lo lắng cho con.Có người, sẵn lòng đem toàn bộ thế giới cho con.Mẹ ơi, mẹ yên tâm đi.

Chương 381: Chương 381