“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 425: Chương 425
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Thất gia…” – Mộ An An yêu kiều mềm mại kêu lên một tiếng.Bàn tay Tông Chính Ngự vốn dĩ đang nắm lấy cánh tay của cô, đột nhiên mất đi sức lực, anh bất lực thở dài,xuống giường.Mộ An An nằm nhoài lên vai Tông Chính Ngự, nhắm mắt lại và cảm nhận nhiệt độ và mùi hương của Thất gia.Rất mê mẩn.Cô còn hít một cách thèm thuồng.Nếu không phải vì lo lắng Thất gia sẽ trực tiếp ném cô đi, thì Mộ An An thật sự muốn hôn lên cổ Thất gia một cái.Tốt nhất là để lại một dấu hôn.Dấu hôn là không đủ.Muốn cắn một ngụm, chính là cái loại để lại vết sẹo.Như vậy, chỉ cần Tông Chính Ngự xuất hiện, mọi người sẽ để ý đến vết hằn ở trên cổ anh.Tất cả mọi người sẽ biết, người đàn ông này đã có chủ.Đáng tiếc.Hiện tại Mộ An An không tư cách.Cô lặng lẽ nằm lên vai Tông Chính Ngự, hai chân rất tự nhiên ôm lấy eo của Thất gia, quấn rất chặt.Đôi chân dài trắng nõn kia bởi vì bịquấn quá chặt, nên phần hông ở bên trong liền xuất hiện dấu đỏ.Tông Chính Ngự mở miệng: “Bé con, thả lỏng.”“Không muốn.” – Mộ An An rất cứng đầu, ngược lại càng quấn chặt hơn.Tông Chính Ngự suýt chút nữa thốt ra lời cảnh cáo.Nhưng khi nhìn thấy đứa nhỏ thu nhỏ lại thành một quả bóng ở trong tay mình, bộ dáng trông thật đáng thương, trong lòng lại không nỡ.Cuối cùng Tông Chính Ngự đành để mặc cho đứa nhỏ trèo ở trên ngườimình.Khi đi về phía phòng tắm, anh cố ý đi chậm lại.Bình thường thì đi khoảng hai ba phút, nhưng lần này Tông Chính Ngự cố ý đi chậm lại, đi gần mười phút mới đến cửa phòng tắm.Anh nói: “Bé con, nên xuống rồi.”Mộ An An không muốn, hai tay ôm chặt lấy cổ Tông Chính Ngự , mặt thì không ngừng cọ vào vai anh.Lắc đầu phản đối.Tông Chính Ngự: “Xuống đi tắm đi, cảngười ướt đẫm hết rồi.Nói xong, tạm dừng vài giây, ròi nói thêm một câu: “Sẽ bị cảm lạnh.”“Nhưng cháu không muốn.” – Giọng của Mộ An An rầu rĩ, vô cùng ủy khuất: “Cháu không muốn buông ra.”Hôm nay đứa nhỏ này vô cùng dính người.Mặc dù trước đây cũng sẽ làm nũng dính người, nhưng khá ngoan.Nhắc nhở hai câu, cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.Nhưng hôm nay Mộ An An làm thếnào cũng không chịu.Giọng nói lạ còn thật thà.Tông Chính Ngự kiên nhẫn dỗ dành, sờ đầu cô: “Bây giờ đi tắm trước, muốn ôm, thì tắm xong rồi ra ôm, hử?”Mộ An An lắc đầu: “Không nỡ, sợ hãi.Sợ một khi buông ra, chú sẽ đi tìm Đường Mật.”“Sẽ không.” – Tông Chính Ngự nói rất khẳng định: “Ta cam đoan.”Nhưng, Mộ An An vẫn cứ ôm chặt lấy anh.Mộ An An làm nũng, nói thế nào cũng không chịu nghe lời.Cứ như vậy mà ỷ lại vào Tông Chính Ngự..
“Thất gia…” – Mộ An An yêu kiều mềm mại kêu lên một tiếng.
Bàn tay Tông Chính Ngự vốn dĩ đang nắm lấy cánh tay của cô, đột nhiên mất đi sức lực, anh bất lực thở dài,
xuống giường.
Mộ An An nằm nhoài lên vai Tông Chính Ngự, nhắm mắt lại và cảm nhận nhiệt độ và mùi hương của Thất gia.
Rất mê mẩn.
Cô còn hít một cách thèm thuồng.
Nếu không phải vì lo lắng Thất gia sẽ trực tiếp ném cô đi, thì Mộ An An thật sự muốn hôn lên cổ Thất gia một cái.
Tốt nhất là để lại một dấu hôn.
Dấu hôn là không đủ.
Muốn cắn một ngụm, chính là cái loại để lại vết sẹo.
Như vậy, chỉ cần Tông Chính Ngự xuất hiện, mọi người sẽ để ý đến vết hằn ở trên cổ anh.
Tất cả mọi người sẽ biết, người đàn ông này đã có chủ.
Đáng tiếc.
Hiện tại Mộ An An không tư cách.
Cô lặng lẽ nằm lên vai Tông Chính Ngự, hai chân rất tự nhiên ôm lấy eo của Thất gia, quấn rất chặt.
Đôi chân dài trắng nõn kia bởi vì bị
quấn quá chặt, nên phần hông ở bên trong liền xuất hiện dấu đỏ.
Tông Chính Ngự mở miệng: “Bé con, thả lỏng.
”
“Không muốn.
” – Mộ An An rất cứng đầu, ngược lại càng quấn chặt hơn.
Tông Chính Ngự suýt chút nữa thốt ra lời cảnh cáo.
Nhưng khi nhìn thấy đứa nhỏ thu nhỏ lại thành một quả bóng ở trong tay mình, bộ dáng trông thật đáng thương, trong lòng lại không nỡ.
Cuối cùng Tông Chính Ngự đành để mặc cho đứa nhỏ trèo ở trên người
mình.
Khi đi về phía phòng tắm, anh cố ý đi chậm lại.
Bình thường thì đi khoảng hai ba phút, nhưng lần này Tông Chính Ngự cố ý đi chậm lại, đi gần mười phút mới đến cửa phòng tắm.
Anh nói: “Bé con, nên xuống rồi.
”
Mộ An An không muốn, hai tay ôm chặt lấy cổ Tông Chính Ngự , mặt thì không ngừng cọ vào vai anh.
Lắc đầu phản đối.
Tông Chính Ngự: “Xuống đi tắm đi, cả
người ướt đẫm hết rồi.
Nói xong, tạm dừng vài giây, ròi nói thêm một câu: “Sẽ bị cảm lạnh.
”
“Nhưng cháu không muốn.
” – Giọng của Mộ An An rầu rĩ, vô cùng ủy khuất: “Cháu không muốn buông ra.
”
Hôm nay đứa nhỏ này vô cùng dính người.
Mặc dù trước đây cũng sẽ làm nũng dính người, nhưng khá ngoan.
Nhắc nhở hai câu, cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng hôm nay Mộ An An làm thế
nào cũng không chịu.
Giọng nói lạ còn thật thà.
Tông Chính Ngự kiên nhẫn dỗ dành, sờ đầu cô: “Bây giờ đi tắm trước, muốn ôm, thì tắm xong rồi ra ôm, hử?”
Mộ An An lắc đầu: “Không nỡ, sợ hãi.
Sợ một khi buông ra, chú sẽ đi tìm Đường Mật.
”
“Sẽ không.
” – Tông Chính Ngự nói rất khẳng định: “Ta cam đoan.
”
Nhưng, Mộ An An vẫn cứ ôm chặt lấy anh.
Mộ An An làm nũng, nói thế nào cũng không chịu nghe lời.
Cứ như vậy mà ỷ lại vào Tông Chính Ngự.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… “Thất gia…” – Mộ An An yêu kiều mềm mại kêu lên một tiếng.Bàn tay Tông Chính Ngự vốn dĩ đang nắm lấy cánh tay của cô, đột nhiên mất đi sức lực, anh bất lực thở dài,xuống giường.Mộ An An nằm nhoài lên vai Tông Chính Ngự, nhắm mắt lại và cảm nhận nhiệt độ và mùi hương của Thất gia.Rất mê mẩn.Cô còn hít một cách thèm thuồng.Nếu không phải vì lo lắng Thất gia sẽ trực tiếp ném cô đi, thì Mộ An An thật sự muốn hôn lên cổ Thất gia một cái.Tốt nhất là để lại một dấu hôn.Dấu hôn là không đủ.Muốn cắn một ngụm, chính là cái loại để lại vết sẹo.Như vậy, chỉ cần Tông Chính Ngự xuất hiện, mọi người sẽ để ý đến vết hằn ở trên cổ anh.Tất cả mọi người sẽ biết, người đàn ông này đã có chủ.Đáng tiếc.Hiện tại Mộ An An không tư cách.Cô lặng lẽ nằm lên vai Tông Chính Ngự, hai chân rất tự nhiên ôm lấy eo của Thất gia, quấn rất chặt.Đôi chân dài trắng nõn kia bởi vì bịquấn quá chặt, nên phần hông ở bên trong liền xuất hiện dấu đỏ.Tông Chính Ngự mở miệng: “Bé con, thả lỏng.”“Không muốn.” – Mộ An An rất cứng đầu, ngược lại càng quấn chặt hơn.Tông Chính Ngự suýt chút nữa thốt ra lời cảnh cáo.Nhưng khi nhìn thấy đứa nhỏ thu nhỏ lại thành một quả bóng ở trong tay mình, bộ dáng trông thật đáng thương, trong lòng lại không nỡ.Cuối cùng Tông Chính Ngự đành để mặc cho đứa nhỏ trèo ở trên ngườimình.Khi đi về phía phòng tắm, anh cố ý đi chậm lại.Bình thường thì đi khoảng hai ba phút, nhưng lần này Tông Chính Ngự cố ý đi chậm lại, đi gần mười phút mới đến cửa phòng tắm.Anh nói: “Bé con, nên xuống rồi.”Mộ An An không muốn, hai tay ôm chặt lấy cổ Tông Chính Ngự , mặt thì không ngừng cọ vào vai anh.Lắc đầu phản đối.Tông Chính Ngự: “Xuống đi tắm đi, cảngười ướt đẫm hết rồi.Nói xong, tạm dừng vài giây, ròi nói thêm một câu: “Sẽ bị cảm lạnh.”“Nhưng cháu không muốn.” – Giọng của Mộ An An rầu rĩ, vô cùng ủy khuất: “Cháu không muốn buông ra.”Hôm nay đứa nhỏ này vô cùng dính người.Mặc dù trước đây cũng sẽ làm nũng dính người, nhưng khá ngoan.Nhắc nhở hai câu, cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.Nhưng hôm nay Mộ An An làm thếnào cũng không chịu.Giọng nói lạ còn thật thà.Tông Chính Ngự kiên nhẫn dỗ dành, sờ đầu cô: “Bây giờ đi tắm trước, muốn ôm, thì tắm xong rồi ra ôm, hử?”Mộ An An lắc đầu: “Không nỡ, sợ hãi.Sợ một khi buông ra, chú sẽ đi tìm Đường Mật.”“Sẽ không.” – Tông Chính Ngự nói rất khẳng định: “Ta cam đoan.”Nhưng, Mộ An An vẫn cứ ôm chặt lấy anh.Mộ An An làm nũng, nói thế nào cũng không chịu nghe lời.Cứ như vậy mà ỷ lại vào Tông Chính Ngự..