Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 426: Chương 426

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Không muốn đi đâu hết, chỉ muốn ôm anh.Nhưng người đàn ông từ trước đến nay luôn thiếu kiên nhẫn, lại không có chút nóng nảy nào.Không chỉ có kiên nhẫn mà còn nhẹ nhàng dỗ dành.“Tiểu An An ngoan nào, tắm rửa xong, ta dẫn cháu đi ra ngoài dạo chơi, ha?”Tông Chính Ngự suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “Cháu đã lâu không đến khu vui chơi rồi, đi cùng cháu nhé?”“Cùng cháu đi chơi khu vui chơi, sau đó dẫn cháu đi ăn cơm, cả ngày đều ở bên cháu, được không, bé con?”Mộ An An vốn dĩ đang nằm trên người Tông Chính Ngự, nhưng khi nghe đến câu “cả ngày đều ở bên cháu”, thì liền tâm động.Cô nhẹ nhàng giãy giụa, sau đó nhìn chằm chằm Tông Chính Ngự: “Thật vậy sao?”Tông Chính Ngự gật đầu.“Dẩn cháu đến khu vui chơi?” – Mộ An An nghiêm túc hỏi: “Không phải cái loại đặt bao hết, mà đi theo cùng với dòng người, có được không?”“Được.” – Tông Chính Ngự liền nhận lời cô mà không có một chút do dự.Mặc dù, anh ghét nhất những nơi có nhiều người.Mặc dù, với thân phận của anh, với tình hình hiện tại của gia tộc Tông Chính, anh cứ như vậy đứa nhỏ đi đến chỗ đông người như thế này thì rất nguy hiểm.Nhưng.Đứa nhỏ sẽ không vui.Chỉ cần có thể khiến cho đứa nhỏ vui vẻ, thì cái gì cũng không quan trọng.Mộ An An rất cảm động: “Buổi tối còn muốn ăn cơm.”“Muốn ăn cái gì đều đi cùng cháu.”“Cả ngày đều là của cháu.”“Uh, cả ngày đều là của cháu.”Tông Chính Ngự nhận lời, đưa tay ra lau nước mắt ở khóe mắt cho Mộ An An, nhân tiện lấy sợi tóc dính khóe môi xuống, giúp Mộ An An chải ra phía sau tai.Mà đứa nhỏ được thỏa mãn, rốt cục cũng nở nụ cười.Cô lại ôm chặt Tông Chính Ngự: “Thất gia, yêu chú!”Nói xong, lại hôn lên má Tông Chính Ngự, lúc này mới nhảy xuống khỏi người anh, chạy vụt vào trong phòng tắm, rồi đóng cửa lại.Tông Chính Ngự đứng ở cửa, trên mặt vẫn còn sót lại nhiệt độ đôi môi của đứa nhỏ.Anh đưa tay vuốt má.Đây không phải là lần đầu đứa nhỏ hôn má anh.Nhưng lúc này, Tông Chính Ngự lại cảm thấy có chút khác lạ so với trước đây.Nhưng rồi lại nghĩ, đứa nhỏ đã trưởng thành, là một cô gái lớn rồi.Hành động thân mật của trước đây, đương nhiên sẽ khác hẳn.Cho nên Tông Chính Ngự không nghĩ nhiều về vấn đề này nữa.Anh gõ cửa: “Tắm rửa từ từ thôi, không thoải mái thì gọi ta.”Trong phòng tắm, liền truyền ra tiếng đáp rầu rĩ của đứa nhỏ: “Vâng.”Nhận được câu trả lời, Tông Chính Ngự liền xoay người đi về phía sofa.Vừa mới đến chỗ ngòi, điện thoại liền vang lên.Người đàn ông biểu cảm vốn dĩ đang dịu dàng, trong nháy mắt liền trở nên lạnh lùng.Anh ngồi xuống ghế sofa, rồi kết nối điện thoại.La Sâm: “Thất gia, lão gia kêu ngài đến bệnh viện một chuyến, ông ấy muốn một lời giải thích cho những gì đã xảy ra ngày hôm qua.”về chuyện ngày hôm qua của câu lạcbộ TAG, cho đến ngày hôm nay vẫn đều là tin tức bùng nổ.Không chỉ có như thế, toàn bộ giới kinh doanh ở thủ đô còn xuất hiện những quả bom hạng nặng.Một số công ty đã biến mất ở thủ đô chỉ sau một đêm..

Không muốn đi đâu hết, chỉ muốn ôm anh.

Nhưng người đàn ông từ trước đến nay luôn thiếu kiên nhẫn, lại không có chút nóng nảy nào.

Không chỉ có kiên nhẫn mà còn nhẹ nhàng dỗ dành.

“Tiểu An An ngoan nào, tắm rửa xong, ta dẫn cháu đi ra ngoài dạo chơi, ha?”

Tông Chính Ngự suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “Cháu đã lâu không đến khu vui chơi rồi, đi cùng cháu nhé?”

“Cùng cháu đi chơi khu vui chơi, sau đó dẫn cháu đi ăn cơm, cả ngày đều ở bên cháu, được không, bé con?”

Mộ An An vốn dĩ đang nằm trên người Tông Chính Ngự, nhưng khi nghe đến câu “cả ngày đều ở bên cháu”, thì liền tâm động.

Cô nhẹ nhàng giãy giụa, sau đó nhìn chằm chằm Tông Chính Ngự: “Thật vậy sao?”

Tông Chính Ngự gật đầu.

“Dẩn cháu đến khu vui chơi?” – Mộ An An nghiêm túc hỏi: “Không phải cái loại đặt bao hết, mà đi theo cùng với dòng người, có được không?”

“Được.

” – Tông Chính Ngự liền nhận lời cô mà không có một chút do dự.

Mặc dù, anh ghét nhất những nơi có nhiều người.

Mặc dù, với thân phận của anh, với tình hình hiện tại của gia tộc Tông Chính, anh cứ như vậy đứa nhỏ đi đến chỗ đông người như thế này thì rất nguy hiểm.

Nhưng.

Đứa nhỏ sẽ không vui.

Chỉ cần có thể khiến cho đứa nhỏ vui vẻ, thì cái gì cũng không quan trọng.

Mộ An An rất cảm động: “Buổi tối còn muốn ăn cơm.

“Muốn ăn cái gì đều đi cùng cháu.

“Cả ngày đều là của cháu.

“Uh, cả ngày đều là của cháu.

Tông Chính Ngự nhận lời, đưa tay ra lau nước mắt ở khóe mắt cho Mộ An An, nhân tiện lấy sợi tóc dính khóe môi xuống, giúp Mộ An An chải ra phía sau tai.

Mà đứa nhỏ được thỏa mãn, rốt cục cũng nở nụ cười.

Cô lại ôm chặt Tông Chính Ngự: “Thất gia, yêu chú!”

Nói xong, lại hôn lên má Tông Chính Ngự, lúc này mới nhảy xuống khỏi người anh, chạy vụt vào trong phòng tắm, rồi đóng cửa lại.

Tông Chính Ngự đứng ở cửa, trên mặt vẫn còn sót lại nhiệt độ đôi môi của đứa nhỏ.

Anh đưa tay vuốt má.

Đây không phải là lần đầu đứa nhỏ hôn má anh.

Nhưng lúc này, Tông Chính Ngự lại cảm thấy có chút khác lạ so với trước đây.

Nhưng rồi lại nghĩ, đứa nhỏ đã trưởng thành, là một cô gái lớn rồi.

Hành động thân mật của trước đây, đương nhiên sẽ khác hẳn.

Cho nên Tông Chính Ngự không nghĩ nhiều về vấn đề này nữa.

Anh gõ cửa: “Tắm rửa từ từ thôi, không thoải mái thì gọi ta.

Trong phòng tắm, liền truyền ra tiếng đáp rầu rĩ của đứa nhỏ: “Vâng.

Nhận được câu trả lời, Tông Chính Ngự liền xoay người đi về phía sofa.

Vừa mới đến chỗ ngòi, điện thoại liền vang lên.

Người đàn ông biểu cảm vốn dĩ đang dịu dàng, trong nháy mắt liền trở nên lạnh lùng.

Anh ngồi xuống ghế sofa, rồi kết nối điện thoại.

La Sâm: “Thất gia, lão gia kêu ngài đến bệnh viện một chuyến, ông ấy muốn một lời giải thích cho những gì đã xảy ra ngày hôm qua.

về chuyện ngày hôm qua của câu lạc

bộ TAG, cho đến ngày hôm nay vẫn đều là tin tức bùng nổ.

Không chỉ có như thế, toàn bộ giới kinh doanh ở thủ đô còn xuất hiện những quả bom hạng nặng.

Một số công ty đã biến mất ở thủ đô chỉ sau một đêm.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Không muốn đi đâu hết, chỉ muốn ôm anh.Nhưng người đàn ông từ trước đến nay luôn thiếu kiên nhẫn, lại không có chút nóng nảy nào.Không chỉ có kiên nhẫn mà còn nhẹ nhàng dỗ dành.“Tiểu An An ngoan nào, tắm rửa xong, ta dẫn cháu đi ra ngoài dạo chơi, ha?”Tông Chính Ngự suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “Cháu đã lâu không đến khu vui chơi rồi, đi cùng cháu nhé?”“Cùng cháu đi chơi khu vui chơi, sau đó dẫn cháu đi ăn cơm, cả ngày đều ở bên cháu, được không, bé con?”Mộ An An vốn dĩ đang nằm trên người Tông Chính Ngự, nhưng khi nghe đến câu “cả ngày đều ở bên cháu”, thì liền tâm động.Cô nhẹ nhàng giãy giụa, sau đó nhìn chằm chằm Tông Chính Ngự: “Thật vậy sao?”Tông Chính Ngự gật đầu.“Dẩn cháu đến khu vui chơi?” – Mộ An An nghiêm túc hỏi: “Không phải cái loại đặt bao hết, mà đi theo cùng với dòng người, có được không?”“Được.” – Tông Chính Ngự liền nhận lời cô mà không có một chút do dự.Mặc dù, anh ghét nhất những nơi có nhiều người.Mặc dù, với thân phận của anh, với tình hình hiện tại của gia tộc Tông Chính, anh cứ như vậy đứa nhỏ đi đến chỗ đông người như thế này thì rất nguy hiểm.Nhưng.Đứa nhỏ sẽ không vui.Chỉ cần có thể khiến cho đứa nhỏ vui vẻ, thì cái gì cũng không quan trọng.Mộ An An rất cảm động: “Buổi tối còn muốn ăn cơm.”“Muốn ăn cái gì đều đi cùng cháu.”“Cả ngày đều là của cháu.”“Uh, cả ngày đều là của cháu.”Tông Chính Ngự nhận lời, đưa tay ra lau nước mắt ở khóe mắt cho Mộ An An, nhân tiện lấy sợi tóc dính khóe môi xuống, giúp Mộ An An chải ra phía sau tai.Mà đứa nhỏ được thỏa mãn, rốt cục cũng nở nụ cười.Cô lại ôm chặt Tông Chính Ngự: “Thất gia, yêu chú!”Nói xong, lại hôn lên má Tông Chính Ngự, lúc này mới nhảy xuống khỏi người anh, chạy vụt vào trong phòng tắm, rồi đóng cửa lại.Tông Chính Ngự đứng ở cửa, trên mặt vẫn còn sót lại nhiệt độ đôi môi của đứa nhỏ.Anh đưa tay vuốt má.Đây không phải là lần đầu đứa nhỏ hôn má anh.Nhưng lúc này, Tông Chính Ngự lại cảm thấy có chút khác lạ so với trước đây.Nhưng rồi lại nghĩ, đứa nhỏ đã trưởng thành, là một cô gái lớn rồi.Hành động thân mật của trước đây, đương nhiên sẽ khác hẳn.Cho nên Tông Chính Ngự không nghĩ nhiều về vấn đề này nữa.Anh gõ cửa: “Tắm rửa từ từ thôi, không thoải mái thì gọi ta.”Trong phòng tắm, liền truyền ra tiếng đáp rầu rĩ của đứa nhỏ: “Vâng.”Nhận được câu trả lời, Tông Chính Ngự liền xoay người đi về phía sofa.Vừa mới đến chỗ ngòi, điện thoại liền vang lên.Người đàn ông biểu cảm vốn dĩ đang dịu dàng, trong nháy mắt liền trở nên lạnh lùng.Anh ngồi xuống ghế sofa, rồi kết nối điện thoại.La Sâm: “Thất gia, lão gia kêu ngài đến bệnh viện một chuyến, ông ấy muốn một lời giải thích cho những gì đã xảy ra ngày hôm qua.”về chuyện ngày hôm qua của câu lạcbộ TAG, cho đến ngày hôm nay vẫn đều là tin tức bùng nổ.Không chỉ có như thế, toàn bộ giới kinh doanh ở thủ đô còn xuất hiện những quả bom hạng nặng.Một số công ty đã biến mất ở thủ đô chỉ sau một đêm..

Chương 426: Chương 426