“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 428: Chương 428
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cùng lúc đó, giọng nói của Tông Chính Ngự vang lên: “Mộ An An.”“A, hả?” – Mộ An An nhanh chóng phản ứng lại, cố ý kìm nén cảm xúc: “Sao vậy?”“Cháu đi vào đã được mười phút rồi.” – Tông Chính Ngự nhắc nhở: “Không thoải mái sao?”Mộ An An lúc này đáp lại: “Không có, cháu chỉ đang tẩy trang và dưỡng da trước.”Thất gia vẫn chưa đáp lại.Mộ An An nhìn về phía cánh cửa, cảm giác Thất gia đã rời khỏi cửa.Mộ An An nhéo mặt, rồi hít sâu một hơi, tự nhủ không nghĩ tới chuyện ngày hôm qua.Cô đi tẩy trang, sau đó liền thư thả đi tắm rửa.Có một cánh cửa trong phòng tắm dẫn thẳng đến phòng giữ quần áo,Mộ An An quấn khăn tắm rồi trực tiếp đi tới phòng giữ quần áo.Tất cả hành lý của cô đều ở trong phòng giữ quần áo, Mộ An An chọn một bộ quần áo, sửa sàng bản thân gọn gàng lại, rồi bước ra ngoài.Kết quả khi vừa mới mở cửa ra, liền thấy Tông Chính Ngự đứng ở cửa, đang dựa vào chiếc bàn bên cạnh.Cơ thể anh hơi nghiêng, lộ ra dáng người cao ráo, hơn thon dài, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng, các góc áo sơmi thì được lặn vào bên trong quần tây.Không có thắt lưng, nhưng vòng eo đó, thật là thon!Khi Mộ An An nhìn đến xuất thần, Tông Chính Ngự đã đứng thẳng người, dang hai tay về phía Mộ An An.Vẻ mặt Mộ An An hơi kinh ngạc.Thất gla nói: “Vừa nãy nói, tắm rửa xong lại ôm một lát.”Mộ An An vừa nghe vậy, liền nở gan nở ruộtNở gan nở ruột: niềm vui dạt dào/ tưng bừng vui nhộn.Không chút do dự, trực tiếp nhảy lên người Thất gia, ôm chặt cổ Thất gia.Theo bản năng muốn hôn lên mặt Thất gia, nhưng Thất gia lại né tránh.Mộ An An lập tức liền bất mãn..
Cùng lúc đó, giọng nói của Tông Chính Ngự vang lên: “Mộ An An.
”
“A, hả?” – Mộ An An nhanh chóng phản ứng lại, cố ý kìm nén cảm xúc: “Sao vậy?”
“Cháu đi vào đã được mười phút rồi.
” – Tông Chính Ngự nhắc nhở: “Không thoải mái sao?”
Mộ An An lúc này đáp lại: “Không có, cháu chỉ đang tẩy trang và dưỡng da trước.
”
Thất gia vẫn chưa đáp lại.
Mộ An An nhìn về phía cánh cửa, cảm giác Thất gia đã rời khỏi cửa.
Mộ An An nhéo mặt, rồi hít sâu một hơi, tự nhủ không nghĩ tới chuyện ngày hôm qua.
Cô đi tẩy trang, sau đó liền thư thả đi tắm rửa.
Có một cánh cửa trong phòng tắm dẫn thẳng đến phòng giữ quần áo,
Mộ An An quấn khăn tắm rồi trực tiếp đi tới phòng giữ quần áo.
Tất cả hành lý của cô đều ở trong phòng giữ quần áo, Mộ An An chọn một bộ quần áo, sửa sàng bản thân gọn gàng lại, rồi bước ra ngoài.
Kết quả khi vừa mới mở cửa ra, liền thấy Tông Chính Ngự đứng ở cửa, đang dựa vào chiếc bàn bên cạnh.
Cơ thể anh hơi nghiêng, lộ ra dáng người cao ráo, hơn thon dài, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng, các góc áo sơmi thì được lặn vào bên trong quần tây.
Không có thắt lưng, nhưng vòng eo đó, thật là thon!
Khi Mộ An An nhìn đến xuất thần, Tông Chính Ngự đã đứng thẳng người, dang hai tay về phía Mộ An An.
Vẻ mặt Mộ An An hơi kinh ngạc.
Thất gla nói: “Vừa nãy nói, tắm rửa xong lại ôm một lát.
”
Mộ An An vừa nghe vậy, liền nở gan nở ruột
Nở gan nở ruột: niềm vui dạt dào/ tưng bừng vui nhộn.
Không chút do dự, trực tiếp nhảy lên người Thất gia, ôm chặt cổ Thất gia.
Theo bản năng muốn hôn lên mặt Thất gia, nhưng Thất gia lại né tránh.
Mộ An An lập tức liền bất mãn.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Cùng lúc đó, giọng nói của Tông Chính Ngự vang lên: “Mộ An An.”“A, hả?” – Mộ An An nhanh chóng phản ứng lại, cố ý kìm nén cảm xúc: “Sao vậy?”“Cháu đi vào đã được mười phút rồi.” – Tông Chính Ngự nhắc nhở: “Không thoải mái sao?”Mộ An An lúc này đáp lại: “Không có, cháu chỉ đang tẩy trang và dưỡng da trước.”Thất gia vẫn chưa đáp lại.Mộ An An nhìn về phía cánh cửa, cảm giác Thất gia đã rời khỏi cửa.Mộ An An nhéo mặt, rồi hít sâu một hơi, tự nhủ không nghĩ tới chuyện ngày hôm qua.Cô đi tẩy trang, sau đó liền thư thả đi tắm rửa.Có một cánh cửa trong phòng tắm dẫn thẳng đến phòng giữ quần áo,Mộ An An quấn khăn tắm rồi trực tiếp đi tới phòng giữ quần áo.Tất cả hành lý của cô đều ở trong phòng giữ quần áo, Mộ An An chọn một bộ quần áo, sửa sàng bản thân gọn gàng lại, rồi bước ra ngoài.Kết quả khi vừa mới mở cửa ra, liền thấy Tông Chính Ngự đứng ở cửa, đang dựa vào chiếc bàn bên cạnh.Cơ thể anh hơi nghiêng, lộ ra dáng người cao ráo, hơn thon dài, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng, các góc áo sơmi thì được lặn vào bên trong quần tây.Không có thắt lưng, nhưng vòng eo đó, thật là thon!Khi Mộ An An nhìn đến xuất thần, Tông Chính Ngự đã đứng thẳng người, dang hai tay về phía Mộ An An.Vẻ mặt Mộ An An hơi kinh ngạc.Thất gla nói: “Vừa nãy nói, tắm rửa xong lại ôm một lát.”Mộ An An vừa nghe vậy, liền nở gan nở ruộtNở gan nở ruột: niềm vui dạt dào/ tưng bừng vui nhộn.Không chút do dự, trực tiếp nhảy lên người Thất gia, ôm chặt cổ Thất gia.Theo bản năng muốn hôn lên mặt Thất gia, nhưng Thất gia lại né tránh.Mộ An An lập tức liền bất mãn..