Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 429: Chương 429

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Thất gia: “Vừa nãy chỉ hứa với cháu ôm, không có hôn.”Mộ An An vốn dĩ muốn biến vẻ mặt bất mãn của mình thành bộ dạng đáng thương, chuẩn bị cho một đợt công kích bán thảm*Bán thảm:Đóng vai nạn nhân, tỏ vẻ bị hại, đáng thương để tăng độthương cảm.Kết quả Tông Chính Ngự lại nghiêm trang nói như vậy, khiến Mộ An An trong phút chốc thất bại trong việc bán thảm.Cô liền nở nụ cười, rồi nằm nhoài lên vai Tông Chính Ngự.Cười không được.Tông Chính Ngự vỗ nhẹ vào đầu cô, không nói thêm gì.Ôm Mộ An An xoay người đi về phía cái bàn, rót một ly nước ấm.Uống nước.Mộ An An rất ngoan ngoãn uống nước.Sau khi uống được nửa ly nước ấm, Mộ An An lúc này mới cảm thấy thoải mái.Cổ họng khô khốc cũng đã được làm ẩm.“Tràn đầy sức sống, được sống lại rồi.” – Cô nói.Nụ cười trên khuôn mặt rất rạng rỡ.Ánh nắng ngoài cửa sổ kiểu Pháp rất đẹp nhưng không bằng nụ cười của cô gái.Tông Chính Ngự đặt cốc nước sang một bên, một tay ôm Mộ An An,giữ cô không cho cô ngã xuống, tay kia thì liền nhéo lỗ tai nhéo Mộ An An.“Ăn cơm rồi đi, ha?” – Anh nói.Mộ An An vui vẻ gật đầu.“Bây giờ xuống dưới được chưa?” -Tông Chính Ngự lại hỏi.Mộ An An lúc này đây rất ngoan và nghe lời.Không có làm nũng như một đứa trẻ, cũng không có dính chặt, rất ngoan ngoãn xuống khỏi người Tông Chính Ngự.Sau đó Tông Chính Ngự liền dẫn Mộ An An xuống lầu ăn sáng.Tự mình lái xe, đến khu vui chơi.Nhưng, Mộ An An hết lần này đến lần khác yêu cầu, nên Thất gia ngồi ở ghế phó, còn Mộ An An thì lái xe.Mộ An An có thói quen đua xe.Từ lúc cô bắt đầu đua xe, căn bản mỗi khi cầm vào vô lăng, tốc độ của xe sẽ bão tố bay ra ngoài.Nhưng hôm nay cô rất sợ.Nên lái rất chậm.Dù sao người ngồi ở ghế phó bên cạnh cô quan trọng nhất, một chút đường cái cũng không thể có.Kết quả…“Lái nhanh đi.” – Người nào đó ở ghế phó, ngược lại không thích tốc độ như này của Mộ An An.Mộ An An nghiêm túc: “Thất gia, chú chưa từng nghe qua câu này sao?”Tông Chính Ngự liếc cô một cái.Mộ An An nghiêm trang nói: “Xe đi không đúng lối, người thân hai hàng lệ rơi.”Tông Chính Ngự không nói chuyện.Mộ An An lại thầm nói thêm một câu: “Cháu cũng không phải là người nào đó, lái chiếc xe như một máy b** ch**n đ**.”“Mộ An An.” – Tông Chính Ngự gọi cả họ và tên cảnh cáo, một chiếc xe đạp bên cạnh đã phóng qua xe Mộ An An một cách rất ngầu.Thậm chí còn cố ý dừng ở phía trước xe Mộ An An.Hắn hiển nhiên là đang khinh thường.“Cháu lại dùng tốc độ con chó này để đi nữa, thì đi xuống đi.” – Thất gia đãra tối hậu thư.Mộ An An một chút cũng không dám chậm trễ, lập tức đạp ga phóng xe chạy như bay,gió thổi tới thổi tung quần áo của người chủ xe đạp vừa vượt lên.Chủ nhân của chiếc xe đạp vẻ mặt choáng váng ăn phải khói xe đến.Khi Mộ An An và Tông Chính Ngự tới khu vui chơi, vừa lúc đúng 11 h.Đã có rất nhiều người tập trung ở khu vui chơi.Đứng ở cổng có thể nghe thấy tiếng hét k*ch th*ch từ bên trong, k*ch th*chMộ An An kích động theo..

Thất gia: “Vừa nãy chỉ hứa với cháu ôm, không có hôn.

Mộ An An vốn dĩ muốn biến vẻ mặt bất mãn của mình thành bộ dạng đáng thương, chuẩn bị cho một đợt công kích bán thảm

*

Bán thảm:Đóng vai nạn nhân, tỏ vẻ bị hại, đáng thương để tăng độ

thương cảm.

Kết quả Tông Chính Ngự lại nghiêm trang nói như vậy, khiến Mộ An An trong phút chốc thất bại trong việc bán thảm.

Cô liền nở nụ cười, rồi nằm nhoài lên vai Tông Chính Ngự.

Cười không được.

Tông Chính Ngự vỗ nhẹ vào đầu cô, không nói thêm gì.

Ôm Mộ An An xoay người đi về phía cái bàn, rót một ly nước ấm.

Uống nước.

Mộ An An rất ngoan ngoãn uống nước.

Sau khi uống được nửa ly nước ấm, Mộ An An lúc này mới cảm thấy thoải mái.

Cổ họng khô khốc cũng đã được làm ẩm.

“Tràn đầy sức sống, được sống lại rồi.

” – Cô nói.

Nụ cười trên khuôn mặt rất rạng rỡ.

Ánh nắng ngoài cửa sổ kiểu Pháp rất đẹp nhưng không bằng nụ cười của cô gái.

Tông Chính Ngự đặt cốc nước sang một bên, một tay ôm Mộ An An,giữ cô không cho cô ngã xuống, tay kia thì liền nhéo lỗ tai nhéo Mộ An An.

“Ăn cơm rồi đi, ha?” – Anh nói.

Mộ An An vui vẻ gật đầu.

“Bây giờ xuống dưới được chưa?” -Tông Chính Ngự lại hỏi.

Mộ An An lúc này đây rất ngoan và nghe lời.

Không có làm nũng như một đứa trẻ, cũng không có dính chặt, rất ngoan ngoãn xuống khỏi người Tông Chính Ngự.

Sau đó Tông Chính Ngự liền dẫn Mộ An An xuống lầu ăn sáng.

Tự mình lái xe, đến khu vui chơi.

Nhưng, Mộ An An hết lần này đến lần khác yêu cầu, nên Thất gia ngồi ở ghế phó, còn Mộ An An thì lái xe.

Mộ An An có thói quen đua xe.

Từ lúc cô bắt đầu đua xe, căn bản mỗi khi cầm vào vô lăng, tốc độ của xe sẽ bão tố bay ra ngoài.

Nhưng hôm nay cô rất sợ.

Nên lái rất chậm.

Dù sao người ngồi ở ghế phó bên cạnh cô quan trọng nhất, một chút đường cái cũng không thể có.

Kết quả…

“Lái nhanh đi.

” – Người nào đó ở ghế phó, ngược lại không thích tốc độ như này của Mộ An An.

Mộ An An nghiêm túc: “Thất gia, chú chưa từng nghe qua câu này sao?”

Tông Chính Ngự liếc cô một cái.

Mộ An An nghiêm trang nói: “Xe đi không đúng lối, người thân hai hàng lệ rơi.

Tông Chính Ngự không nói chuyện.

Mộ An An lại thầm nói thêm một câu: “Cháu cũng không phải là người nào đó, lái chiếc xe như một máy b** ch**n đ**.

“Mộ An An.

” – Tông Chính Ngự gọi cả họ và tên cảnh cáo, một chiếc xe đạp bên cạnh đã phóng qua xe Mộ An An một cách rất ngầu.

Thậm chí còn cố ý dừng ở phía trước xe Mộ An An.

Hắn hiển nhiên là đang khinh thường.

“Cháu lại dùng tốc độ con chó này để đi nữa, thì đi xuống đi.

” – Thất gia đã

ra tối hậu thư.

Mộ An An một chút cũng không dám chậm trễ, lập tức đạp ga phóng xe chạy như bay,gió thổi tới thổi tung quần áo của người chủ xe đạp vừa vượt lên.

Chủ nhân của chiếc xe đạp vẻ mặt choáng váng ăn phải khói xe đến.

Khi Mộ An An và Tông Chính Ngự tới khu vui chơi, vừa lúc đúng 11 h.

Đã có rất nhiều người tập trung ở khu vui chơi.

Đứng ở cổng có thể nghe thấy tiếng hét k*ch th*ch từ bên trong, k*ch th*ch

Mộ An An kích động theo.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Thất gia: “Vừa nãy chỉ hứa với cháu ôm, không có hôn.”Mộ An An vốn dĩ muốn biến vẻ mặt bất mãn của mình thành bộ dạng đáng thương, chuẩn bị cho một đợt công kích bán thảm*Bán thảm:Đóng vai nạn nhân, tỏ vẻ bị hại, đáng thương để tăng độthương cảm.Kết quả Tông Chính Ngự lại nghiêm trang nói như vậy, khiến Mộ An An trong phút chốc thất bại trong việc bán thảm.Cô liền nở nụ cười, rồi nằm nhoài lên vai Tông Chính Ngự.Cười không được.Tông Chính Ngự vỗ nhẹ vào đầu cô, không nói thêm gì.Ôm Mộ An An xoay người đi về phía cái bàn, rót một ly nước ấm.Uống nước.Mộ An An rất ngoan ngoãn uống nước.Sau khi uống được nửa ly nước ấm, Mộ An An lúc này mới cảm thấy thoải mái.Cổ họng khô khốc cũng đã được làm ẩm.“Tràn đầy sức sống, được sống lại rồi.” – Cô nói.Nụ cười trên khuôn mặt rất rạng rỡ.Ánh nắng ngoài cửa sổ kiểu Pháp rất đẹp nhưng không bằng nụ cười của cô gái.Tông Chính Ngự đặt cốc nước sang một bên, một tay ôm Mộ An An,giữ cô không cho cô ngã xuống, tay kia thì liền nhéo lỗ tai nhéo Mộ An An.“Ăn cơm rồi đi, ha?” – Anh nói.Mộ An An vui vẻ gật đầu.“Bây giờ xuống dưới được chưa?” -Tông Chính Ngự lại hỏi.Mộ An An lúc này đây rất ngoan và nghe lời.Không có làm nũng như một đứa trẻ, cũng không có dính chặt, rất ngoan ngoãn xuống khỏi người Tông Chính Ngự.Sau đó Tông Chính Ngự liền dẫn Mộ An An xuống lầu ăn sáng.Tự mình lái xe, đến khu vui chơi.Nhưng, Mộ An An hết lần này đến lần khác yêu cầu, nên Thất gia ngồi ở ghế phó, còn Mộ An An thì lái xe.Mộ An An có thói quen đua xe.Từ lúc cô bắt đầu đua xe, căn bản mỗi khi cầm vào vô lăng, tốc độ của xe sẽ bão tố bay ra ngoài.Nhưng hôm nay cô rất sợ.Nên lái rất chậm.Dù sao người ngồi ở ghế phó bên cạnh cô quan trọng nhất, một chút đường cái cũng không thể có.Kết quả…“Lái nhanh đi.” – Người nào đó ở ghế phó, ngược lại không thích tốc độ như này của Mộ An An.Mộ An An nghiêm túc: “Thất gia, chú chưa từng nghe qua câu này sao?”Tông Chính Ngự liếc cô một cái.Mộ An An nghiêm trang nói: “Xe đi không đúng lối, người thân hai hàng lệ rơi.”Tông Chính Ngự không nói chuyện.Mộ An An lại thầm nói thêm một câu: “Cháu cũng không phải là người nào đó, lái chiếc xe như một máy b** ch**n đ**.”“Mộ An An.” – Tông Chính Ngự gọi cả họ và tên cảnh cáo, một chiếc xe đạp bên cạnh đã phóng qua xe Mộ An An một cách rất ngầu.Thậm chí còn cố ý dừng ở phía trước xe Mộ An An.Hắn hiển nhiên là đang khinh thường.“Cháu lại dùng tốc độ con chó này để đi nữa, thì đi xuống đi.” – Thất gia đãra tối hậu thư.Mộ An An một chút cũng không dám chậm trễ, lập tức đạp ga phóng xe chạy như bay,gió thổi tới thổi tung quần áo của người chủ xe đạp vừa vượt lên.Chủ nhân của chiếc xe đạp vẻ mặt choáng váng ăn phải khói xe đến.Khi Mộ An An và Tông Chính Ngự tới khu vui chơi, vừa lúc đúng 11 h.Đã có rất nhiều người tập trung ở khu vui chơi.Đứng ở cổng có thể nghe thấy tiếng hét k*ch th*ch từ bên trong, k*ch th*chMộ An An kích động theo..

Chương 429: Chương 429