Tác giả:

“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…

Chương 463: Chương 463

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tiểu Cửu trừng mắt với hắn, tức giận không được, nghiến răng nghiến lợi, nửa ngày mới phun ra ba chữ: “Tông, Chính, Nghiêm!”Cô lấy khăn giấy lau mặt!“Nhóc con đã lớn như vậy rồi, lại không lễ phép như vậy, ngay cả anh trai cũng không gọi được sao?” -Tông Chính Nghiêm nói xong liềnchuẩn bị lấy điện thoại ra.Tiểu Cửu thấy vậy lúc này liền trừng lớn mắt: “Nếu anh dám gọi điện thoại, em hiện tại đi tìm ông nội! Em, em sẽ nói chuyện của vũ hội mặt nạ là do anh làm loạn, là anh dẫn tiểu công chúa của Thất ca đi vào!”Tiểu Cửu càng nói, giọng điệu càng đe dọa: “Ông nội hiện tại bởi vì tiểu công chúa của Thất ca, đã vô cùng tức giận rồi, nếu biết, anh vậy mà đưa tiểu công chúa tới vũ hội…”Nói xong, Tiểu Cửu liền cười một cách quỷ dị.Biểu cảm của Tông Chính Nghiêmbắt đầu trở nên tinh tế hơn.Chuyện ở vũ hội nặt nạ, Tông Chính Nghiêm cho đến bây giờ còn khó giải quyết.Như thế nào cũng không nghĩ tới, người phụ nữ đeo mặt nạ đó, vậy mà lại là tiểu công chúa của Lão Thất nuôi dưỡng ở Ngự Viên Loan tám năm chứ, ai động vào thì chết!Hơn nữa bởi vì chuyện ở vũ hội nặt nạ, toàn bộ thủ đô đã đảo lộn trong hai ngày này.Tông Chính Ngự lấy hành động để nói với toàn bộ thế giới một điều…Tiểu công chúa mà Tông Chính Ngự muốn nâng niu, không chỉ ở Giang Thành, mà còn ở Ngự Viên Loan.Cho dù bây giờ đang ở thủ đô rồi cũng vẫn là tiểu công chúa.Tông Chính Nghiêm bởi vì ở vũ hội mặt nạ, không cẩn thận trêu chọc công chúa nhỏ của Tông Chính Ngự một chút, hai ngày nay còn đang trốn đây.Hắn sự bị Tông Chính Ngự tính sổ.Thấy Tông Chính Nghiêm trầm mặc, tiểu Cửu lập tức nói: “Lục ca à, bây giờ ông nội còn đang tức giận vì chuyện này mà không có chỗ trút giậnđấy.Nếu mà để ông biết được thì anh nghĩ ông sẽ xử lý anh ra sao đây.”Tiểu Cửu nắm được điểm yếu của người khác thì tất nhiên là vô cùng hưng phấn ròi.Nhưng đáy lòng Tông Chính Nghiêm lo lắng không phải là chuyện của lão gia.Cho dù lão gia có giận thêm đi nữa, nhiều nhất cũng là đày hắn ra Châu Phi nửa tháng mười ngày rồi cho về thôi.Nhưng nếu để Tông Chính Ngự biết được hắn trêu chọc công chúa nhỏcủa anh ta…Sau này hắn sẽ mất đi tư cách trêu chọc con gái mất.Hắn vừa nghĩ đến là đã thấy đau rồi.Hắn vươn tay ấn tiểu Cửu về lại chỗ ngồi, khẽ đẩy kính nói: “Lần này xem như con nhóc em gặp may, anh đây bây giờ đang vội đi công tác ở Pháp không có thời gian quan tâm em.”Tông Chính Nghiêm nói xong liền rời đi.Hắn muốn trốn sang nước ngoài một thời gian.Đợi Tông Chính Ngự về Giang Thành rồi nói tiếp..

Tiểu Cửu trừng mắt với hắn, tức giận không được, nghiến răng nghiến lợi, nửa ngày mới phun ra ba chữ: “Tông, Chính, Nghiêm!”

Cô lấy khăn giấy lau mặt!

“Nhóc con đã lớn như vậy rồi, lại không lễ phép như vậy, ngay cả anh trai cũng không gọi được sao?” -Tông Chính Nghiêm nói xong liền

chuẩn bị lấy điện thoại ra.

Tiểu Cửu thấy vậy lúc này liền trừng lớn mắt: “Nếu anh dám gọi điện thoại, em hiện tại đi tìm ông nội! Em, em sẽ nói chuyện của vũ hội mặt nạ là do anh làm loạn, là anh dẫn tiểu công chúa của Thất ca đi vào!”

Tiểu Cửu càng nói, giọng điệu càng đe dọa: “Ông nội hiện tại bởi vì tiểu công chúa của Thất ca, đã vô cùng tức giận rồi, nếu biết, anh vậy mà đưa tiểu công chúa tới vũ hội…”

Nói xong, Tiểu Cửu liền cười một cách quỷ dị.

Biểu cảm của Tông Chính Nghiêm

bắt đầu trở nên tinh tế hơn.

Chuyện ở vũ hội nặt nạ, Tông Chính Nghiêm cho đến bây giờ còn khó giải quyết.

Như thế nào cũng không nghĩ tới, người phụ nữ đeo mặt nạ đó, vậy mà lại là tiểu công chúa của Lão Thất nuôi dưỡng ở Ngự Viên Loan tám năm chứ, ai động vào thì chết!

Hơn nữa bởi vì chuyện ở vũ hội nặt nạ, toàn bộ thủ đô đã đảo lộn trong hai ngày này.

Tông Chính Ngự lấy hành động để nói với toàn bộ thế giới một điều…

Tiểu công chúa mà Tông Chính Ngự muốn nâng niu, không chỉ ở Giang Thành, mà còn ở Ngự Viên Loan.

Cho dù bây giờ đang ở thủ đô rồi cũng vẫn là tiểu công chúa.

Tông Chính Nghiêm bởi vì ở vũ hội mặt nạ, không cẩn thận trêu chọc công chúa nhỏ của Tông Chính Ngự một chút, hai ngày nay còn đang trốn đây.

Hắn sự bị Tông Chính Ngự tính sổ.

Thấy Tông Chính Nghiêm trầm mặc, tiểu Cửu lập tức nói: “Lục ca à, bây giờ ông nội còn đang tức giận vì chuyện này mà không có chỗ trút giận

đấy.

Nếu mà để ông biết được thì anh nghĩ ông sẽ xử lý anh ra sao đây.

Tiểu Cửu nắm được điểm yếu của người khác thì tất nhiên là vô cùng hưng phấn ròi.

Nhưng đáy lòng Tông Chính Nghiêm lo lắng không phải là chuyện của lão gia.

Cho dù lão gia có giận thêm đi nữa, nhiều nhất cũng là đày hắn ra Châu Phi nửa tháng mười ngày rồi cho về thôi.

Nhưng nếu để Tông Chính Ngự biết được hắn trêu chọc công chúa nhỏ

của anh ta…

Sau này hắn sẽ mất đi tư cách trêu chọc con gái mất.

Hắn vừa nghĩ đến là đã thấy đau rồi.

Hắn vươn tay ấn tiểu Cửu về lại chỗ ngồi, khẽ đẩy kính nói: “Lần này xem như con nhóc em gặp may, anh đây bây giờ đang vội đi công tác ở Pháp không có thời gian quan tâm em.

Tông Chính Nghiêm nói xong liền rời đi.

Hắn muốn trốn sang nước ngoài một thời gian.

Đợi Tông Chính Ngự về Giang Thành rồi nói tiếp.

.

Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tiểu Cửu trừng mắt với hắn, tức giận không được, nghiến răng nghiến lợi, nửa ngày mới phun ra ba chữ: “Tông, Chính, Nghiêm!”Cô lấy khăn giấy lau mặt!“Nhóc con đã lớn như vậy rồi, lại không lễ phép như vậy, ngay cả anh trai cũng không gọi được sao?” -Tông Chính Nghiêm nói xong liềnchuẩn bị lấy điện thoại ra.Tiểu Cửu thấy vậy lúc này liền trừng lớn mắt: “Nếu anh dám gọi điện thoại, em hiện tại đi tìm ông nội! Em, em sẽ nói chuyện của vũ hội mặt nạ là do anh làm loạn, là anh dẫn tiểu công chúa của Thất ca đi vào!”Tiểu Cửu càng nói, giọng điệu càng đe dọa: “Ông nội hiện tại bởi vì tiểu công chúa của Thất ca, đã vô cùng tức giận rồi, nếu biết, anh vậy mà đưa tiểu công chúa tới vũ hội…”Nói xong, Tiểu Cửu liền cười một cách quỷ dị.Biểu cảm của Tông Chính Nghiêmbắt đầu trở nên tinh tế hơn.Chuyện ở vũ hội nặt nạ, Tông Chính Nghiêm cho đến bây giờ còn khó giải quyết.Như thế nào cũng không nghĩ tới, người phụ nữ đeo mặt nạ đó, vậy mà lại là tiểu công chúa của Lão Thất nuôi dưỡng ở Ngự Viên Loan tám năm chứ, ai động vào thì chết!Hơn nữa bởi vì chuyện ở vũ hội nặt nạ, toàn bộ thủ đô đã đảo lộn trong hai ngày này.Tông Chính Ngự lấy hành động để nói với toàn bộ thế giới một điều…Tiểu công chúa mà Tông Chính Ngự muốn nâng niu, không chỉ ở Giang Thành, mà còn ở Ngự Viên Loan.Cho dù bây giờ đang ở thủ đô rồi cũng vẫn là tiểu công chúa.Tông Chính Nghiêm bởi vì ở vũ hội mặt nạ, không cẩn thận trêu chọc công chúa nhỏ của Tông Chính Ngự một chút, hai ngày nay còn đang trốn đây.Hắn sự bị Tông Chính Ngự tính sổ.Thấy Tông Chính Nghiêm trầm mặc, tiểu Cửu lập tức nói: “Lục ca à, bây giờ ông nội còn đang tức giận vì chuyện này mà không có chỗ trút giậnđấy.Nếu mà để ông biết được thì anh nghĩ ông sẽ xử lý anh ra sao đây.”Tiểu Cửu nắm được điểm yếu của người khác thì tất nhiên là vô cùng hưng phấn ròi.Nhưng đáy lòng Tông Chính Nghiêm lo lắng không phải là chuyện của lão gia.Cho dù lão gia có giận thêm đi nữa, nhiều nhất cũng là đày hắn ra Châu Phi nửa tháng mười ngày rồi cho về thôi.Nhưng nếu để Tông Chính Ngự biết được hắn trêu chọc công chúa nhỏcủa anh ta…Sau này hắn sẽ mất đi tư cách trêu chọc con gái mất.Hắn vừa nghĩ đến là đã thấy đau rồi.Hắn vươn tay ấn tiểu Cửu về lại chỗ ngồi, khẽ đẩy kính nói: “Lần này xem như con nhóc em gặp may, anh đây bây giờ đang vội đi công tác ở Pháp không có thời gian quan tâm em.”Tông Chính Nghiêm nói xong liền rời đi.Hắn muốn trốn sang nước ngoài một thời gian.Đợi Tông Chính Ngự về Giang Thành rồi nói tiếp..

Chương 463: Chương 463