“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 464: Chương 464
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tông Chính Nghiêm đi về phía cửa quán cà phê, kết quả ngay chỗ rẽ, đột nhiên đụng trúng một người.Hắn vội đỡ lấy người ta: “Xin lỗi.”“Thật ngại quá.” – Đối phương đáp ngắn gọn sau đỏ cũng không nhìn Tông Chính Nghiêm một cái mà đi về phía trước.Tông Chính Nghiêm vốn muốn rời đi, nhưng lại đột nhiên quay đầu nhìn bóng lưng người con gái vừa đụng trúng mình.Người con gái dường như đang nhìn vào vị trí trước cửa, không biết đang nhìn gì mà cau mày, biểu cảm ngưng trọng.Bởi vì luôn nhìn vào vị trí trước cửa nên cô ấy lại đụng trúng một người nữa.“Thật xin lỗi.” – Mộ An An vội cúi đầu nói xin lỗi.Vươn tay khẽ nhéo trán mình.Liên tục đụng phải hai người khiến Mộ An An cảm thấy có chút choáng.Nhưng Mộ An An vẫn kiên trì nhìn về vị trí phía cửa.Cô vừa nói chuyện điện thoại với Tông Chính Ngự xong, rời khỏi nhà vệ sinh là cô quay về tìm tiểu Cửu ngay.Kết quả vừa ra khỏi nhà vệ sinh liền thì nhìn thấy một bóng lưng.Một bóng lưng rất giống Chung Đình!Chung Đình đến tìm Chung Thẩm vài lần, Mộ An An cũng gặp qua vài lần nên đại khái cũng có chút quen thuộc.Vừa nãy đi ra, thoạt đầu nhìn bóng lưng ấy, máu trong toàn thân Mộ An An lập tức chảy ngược.Nhưng vừa nhìn lại thì người đã rờikhỏi rôi.Mộ An An vốn muốn đuổi theo, kết quả bị người ta đụng trúng liền đột nhiên bình tĩnh lại.Chung Đình vẫn luôn trốn ở Pháp, làm sao có thể xuất hiện ở thủ đô được?Mộ An An đối với Chung Đình cũng không phải thân quen lắm, chỉ là góc mặt hơi giống thôi, cũng không nói lên được gì.Hơn nữa mỗi lần Chung Đình đến đòi tiền, Mộ An An đều trực tiếp chuyển tiền qua tài khoản ngân hàng ở Pháp.Nếu Chung Đình xuất hiện ở thủ đô, vốn dĩ sẽ không lấy được tiền.Mộ An An sắp xếp lại suy nghĩ, lúc này mới thật sự yên tâm.Rồi trở lại chỗ tiểu Cửu.Tiểu Cửu không có ngồi ở đó, Mộ An An cũng không biết cô ấy đi đâu, bèn cúi đầu tiếp tục làm bài.Cô muốn nhanh chóng làm cho xong.Như vậy không cần đợi đến 6 giờ là cô có thể gặp Thất gia rồi.Mộ An An một lòng nhớ nhung Thất gia, sau đó đặt hết tâm tư vào làm bài tập.Đến lúc tiểu Cửu trở về, Mộ An An cũng không mấy phản ứng,Chập tối vừa đúng 6 giờ.Lúc này Mộ An An cuôi cùng cũnglàm xong hết bài tập cho tiểu Cửu.
Tông Chính Nghiêm đi về phía cửa quán cà phê, kết quả ngay chỗ rẽ, đột nhiên đụng trúng một người.
Hắn vội đỡ lấy người ta: “Xin lỗi.
”
“Thật ngại quá.
” – Đối phương đáp ngắn gọn sau đỏ cũng không nhìn Tông Chính Nghiêm một cái mà đi về phía trước.
Tông Chính Nghiêm vốn muốn rời đi, nhưng lại đột nhiên quay đầu nhìn bóng lưng người con gái vừa đụng trúng mình.
Người con gái dường như đang nhìn vào vị trí trước cửa, không biết đang nhìn gì mà cau mày, biểu cảm ngưng trọng.
Bởi vì luôn nhìn vào vị trí trước cửa nên cô ấy lại đụng trúng một người nữa.
“Thật xin lỗi.
” – Mộ An An vội cúi đầu nói xin lỗi.
Vươn tay khẽ nhéo trán mình.
Liên tục đụng phải hai người khiến Mộ An An cảm thấy có chút choáng.
Nhưng Mộ An An vẫn kiên trì nhìn về vị trí phía cửa.
Cô vừa nói chuyện điện thoại với Tông Chính Ngự xong, rời khỏi nhà vệ sinh là cô quay về tìm tiểu Cửu ngay.
Kết quả vừa ra khỏi nhà vệ sinh liền thì nhìn thấy một bóng lưng.
Một bóng lưng rất giống Chung Đình!
Chung Đình đến tìm Chung Thẩm vài lần, Mộ An An cũng gặp qua vài lần nên đại khái cũng có chút quen thuộc.
Vừa nãy đi ra, thoạt đầu nhìn bóng lưng ấy, máu trong toàn thân Mộ An An lập tức chảy ngược.
Nhưng vừa nhìn lại thì người đã rời
khỏi rôi.
Mộ An An vốn muốn đuổi theo, kết quả bị người ta đụng trúng liền đột nhiên bình tĩnh lại.
Chung Đình vẫn luôn trốn ở Pháp, làm sao có thể xuất hiện ở thủ đô được?
Mộ An An đối với Chung Đình cũng không phải thân quen lắm, chỉ là góc mặt hơi giống thôi, cũng không nói lên được gì.
Hơn nữa mỗi lần Chung Đình đến đòi tiền, Mộ An An đều trực tiếp chuyển tiền qua tài khoản ngân hàng ở Pháp.
Nếu Chung Đình xuất hiện ở thủ đô, vốn dĩ sẽ không lấy được tiền.
Mộ An An sắp xếp lại suy nghĩ, lúc này mới thật sự yên tâm.
Rồi trở lại chỗ tiểu Cửu.
Tiểu Cửu không có ngồi ở đó, Mộ An An cũng không biết cô ấy đi đâu, bèn cúi đầu tiếp tục làm bài.
Cô muốn nhanh chóng làm cho xong.
Như vậy không cần đợi đến 6 giờ là cô có thể gặp Thất gia rồi.
Mộ An An một lòng nhớ nhung Thất gia, sau đó đặt hết tâm tư vào làm bài tập.
Đến lúc tiểu Cửu trở về, Mộ An An cũng không mấy phản ứng,
Chập tối vừa đúng 6 giờ.
Lúc này Mộ An An cuôi cùng cũng
làm xong hết bài tập cho tiểu Cửu.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Tông Chính Nghiêm đi về phía cửa quán cà phê, kết quả ngay chỗ rẽ, đột nhiên đụng trúng một người.Hắn vội đỡ lấy người ta: “Xin lỗi.”“Thật ngại quá.” – Đối phương đáp ngắn gọn sau đỏ cũng không nhìn Tông Chính Nghiêm một cái mà đi về phía trước.Tông Chính Nghiêm vốn muốn rời đi, nhưng lại đột nhiên quay đầu nhìn bóng lưng người con gái vừa đụng trúng mình.Người con gái dường như đang nhìn vào vị trí trước cửa, không biết đang nhìn gì mà cau mày, biểu cảm ngưng trọng.Bởi vì luôn nhìn vào vị trí trước cửa nên cô ấy lại đụng trúng một người nữa.“Thật xin lỗi.” – Mộ An An vội cúi đầu nói xin lỗi.Vươn tay khẽ nhéo trán mình.Liên tục đụng phải hai người khiến Mộ An An cảm thấy có chút choáng.Nhưng Mộ An An vẫn kiên trì nhìn về vị trí phía cửa.Cô vừa nói chuyện điện thoại với Tông Chính Ngự xong, rời khỏi nhà vệ sinh là cô quay về tìm tiểu Cửu ngay.Kết quả vừa ra khỏi nhà vệ sinh liền thì nhìn thấy một bóng lưng.Một bóng lưng rất giống Chung Đình!Chung Đình đến tìm Chung Thẩm vài lần, Mộ An An cũng gặp qua vài lần nên đại khái cũng có chút quen thuộc.Vừa nãy đi ra, thoạt đầu nhìn bóng lưng ấy, máu trong toàn thân Mộ An An lập tức chảy ngược.Nhưng vừa nhìn lại thì người đã rờikhỏi rôi.Mộ An An vốn muốn đuổi theo, kết quả bị người ta đụng trúng liền đột nhiên bình tĩnh lại.Chung Đình vẫn luôn trốn ở Pháp, làm sao có thể xuất hiện ở thủ đô được?Mộ An An đối với Chung Đình cũng không phải thân quen lắm, chỉ là góc mặt hơi giống thôi, cũng không nói lên được gì.Hơn nữa mỗi lần Chung Đình đến đòi tiền, Mộ An An đều trực tiếp chuyển tiền qua tài khoản ngân hàng ở Pháp.Nếu Chung Đình xuất hiện ở thủ đô, vốn dĩ sẽ không lấy được tiền.Mộ An An sắp xếp lại suy nghĩ, lúc này mới thật sự yên tâm.Rồi trở lại chỗ tiểu Cửu.Tiểu Cửu không có ngồi ở đó, Mộ An An cũng không biết cô ấy đi đâu, bèn cúi đầu tiếp tục làm bài.Cô muốn nhanh chóng làm cho xong.Như vậy không cần đợi đến 6 giờ là cô có thể gặp Thất gia rồi.Mộ An An một lòng nhớ nhung Thất gia, sau đó đặt hết tâm tư vào làm bài tập.Đến lúc tiểu Cửu trở về, Mộ An An cũng không mấy phản ứng,Chập tối vừa đúng 6 giờ.Lúc này Mộ An An cuôi cùng cũnglàm xong hết bài tập cho tiểu Cửu.