“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 499: Chương 499
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Chủ nhiệm Thường đưa trà đến trước mặt Mộ An An: “Tiểu thư An An, cô thử xem trà này có hợp khẩu vị của cô không, không hợp tôi sẽ gọi người thay cái mới.”“Cảm ơn.” – Mộ An An chỉ đáp đơn giản.Đối mặt với sự tâng bốc của Viện trưởng và chủ nhiệm Thường, Mộ An An vô cùng tự nhiên, vô cùng trầm tĩnh.Dù sao cũng là đứa trẻ lớn lên từ Ngự Viên Loan, tất nhiên là sẽ không mất bình tĩnh và để lộ sự cứng nhắc rồi.Mộ An An trực tiếp nói vào chuyện chính: “Viện trưởng, chủ nhiệm Thường, hôm nay tôi đến đây là để nói về chuyện thực tập của tôi.”Lời này của Mộ An An vừa dứt, Viện trưởng và chủ nhiệm Thường liền đưa mắt nhìn nhau.Viện trưởng cười cười, lấy khăn tay ra lau mò hôi lạnh trên trán mình.Ông ta rất căng thẳng.Bởi vì quyết định của Mộ An An liên quan đến sự tồn vong của bệnh viện này.Trước đó xảy ra chuyện của MặcMặc, rồi bung ra thân phận của Mộ An An, sau đó Mộ An An vẫn luôn trong trạng thái xin nghỉ.Mà Viện trưởng đã đi nghe ngóng mọi nơi về thái độ của vị ông chủ bên Ngự Viên Loan kia.Nghe ngóng hết một vòng, Viện trưởng dường như phải dùng hết tất cả mối quan hệ của mình mới nghe được tình huống của bên kia.Thái độ của ông chủ phía Ngự Viên Loan kia là tùy thuộc vào Mộ An An.Nếu tiểu thư Mộ An An tiếp tục ở lại bệnh viện tâm thần Lam Thiên thực tập thì chuyện kia sẽ xem như chưaxảy ra.Ông chủ Ngự Viên Loan sẽ đảm bảo bệnh viện tâm thần Lam Thiên sẽ an toàn.Nhưng.Nếu Mộ An An lựa chọn không thực tập ở bệnh viện tâm thần Lam Thinữa.Vậy thì sau một giây, bệnh viện tâm thần Lam Thisẽ mãi mãi trở thành lịch sử của Giang Thành.Đối với một người chỉ còn chưa tới 1 năm nữa đã được nghỉ hưu như Viện trưởng mà nói, nếu trong giờ phútquan trọng này mà bệnh viện tâm thần Lam Thiên xảy ra chuyện, thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghỉ hưu và những ngày tháng sau này của ông ta.Trước đó Mộ An An xin nghỉ, Viện trưởng đã gấp đến xoay vòng vòng.Giờ đây Mộ An An sắp công bố sự lựa chọn của mình, cảm xúc của Viện trưởng lại bắt đầu đánh lô tôcăng thẳngrồi.Trên trán không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh ra.ông dùng khăn tay lau đi, nó lại tuôn ra như cũ!Đối với sự căng thẳng của Viện trưởng, Mộ An An tất nhiên nhìn thấy.Từ tối hôm qua trở về trước, những chuyện liên quan đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên, Mộ An An vốn không có chút đáp án gì.Nhưng hôm nay lúc lái xe qua đây, trong lòng Mộ An An đã đưa ra quyết định.Vì thế Mộ An An cũng không lề mề.Cô trực tiếp nói: “Viện trưởng, chủ nhiệm Thường, đối với chuyện thựctập của tôi ở bệnh viện T lamhiên, tôi đã có quyết định của mình.”.
Chủ nhiệm Thường đưa trà đến trước mặt Mộ An An: “Tiểu thư An An, cô thử xem trà này có hợp khẩu vị của cô không, không hợp tôi sẽ gọi người thay cái mới.
”
“Cảm ơn.
” – Mộ An An chỉ đáp đơn giản.
Đối mặt với sự tâng bốc của Viện trưởng và chủ nhiệm Thường, Mộ An An vô cùng tự nhiên, vô cùng trầm tĩnh.
Dù sao cũng là đứa trẻ lớn lên từ Ngự Viên Loan, tất nhiên là sẽ không mất bình tĩnh và để lộ sự cứng nhắc rồi.
Mộ An An trực tiếp nói vào chuyện chính: “Viện trưởng, chủ nhiệm Thường, hôm nay tôi đến đây là để nói về chuyện thực tập của tôi.
”
Lời này của Mộ An An vừa dứt, Viện trưởng và chủ nhiệm Thường liền đưa mắt nhìn nhau.
Viện trưởng cười cười, lấy khăn tay ra lau mò hôi lạnh trên trán mình.
Ông ta rất căng thẳng.
Bởi vì quyết định của Mộ An An liên quan đến sự tồn vong của bệnh viện này.
Trước đó xảy ra chuyện của Mặc
Mặc, rồi bung ra thân phận của Mộ An An, sau đó Mộ An An vẫn luôn trong trạng thái xin nghỉ.
Mà Viện trưởng đã đi nghe ngóng mọi nơi về thái độ của vị ông chủ bên Ngự Viên Loan kia.
Nghe ngóng hết một vòng, Viện trưởng dường như phải dùng hết tất cả mối quan hệ của mình mới nghe được tình huống của bên kia.
Thái độ của ông chủ phía Ngự Viên Loan kia là tùy thuộc vào Mộ An An.
Nếu tiểu thư Mộ An An tiếp tục ở lại bệnh viện tâm thần Lam Thiên thực tập thì chuyện kia sẽ xem như chưa
xảy ra.
Ông chủ Ngự Viên Loan sẽ đảm bảo bệnh viện tâm thần Lam Thiên sẽ an toàn.
Nhưng.
Nếu Mộ An An lựa chọn không thực tập ở bệnh viện tâm thần Lam Thinữa.
Vậy thì sau một giây, bệnh viện tâm thần Lam Thisẽ mãi mãi trở thành lịch sử của Giang Thành.
Đối với một người chỉ còn chưa tới 1 năm nữa đã được nghỉ hưu như Viện trưởng mà nói, nếu trong giờ phút
quan trọng này mà bệnh viện tâm thần Lam Thiên xảy ra chuyện, thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghỉ hưu và những ngày tháng sau này của ông ta.
Trước đó Mộ An An xin nghỉ, Viện trưởng đã gấp đến xoay vòng vòng.
Giờ đây Mộ An An sắp công bố sự lựa chọn của mình, cảm xúc của Viện trưởng lại bắt đầu đánh lô tô
căng thẳng
rồi.
Trên trán không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh ra.
ông dùng khăn tay lau đi, nó lại tuôn ra như cũ!
Đối với sự căng thẳng của Viện trưởng, Mộ An An tất nhiên nhìn thấy.
Từ tối hôm qua trở về trước, những chuyện liên quan đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên, Mộ An An vốn không có chút đáp án gì.
Nhưng hôm nay lúc lái xe qua đây, trong lòng Mộ An An đã đưa ra quyết định.
Vì thế Mộ An An cũng không lề mề.
Cô trực tiếp nói: “Viện trưởng, chủ nhiệm Thường, đối với chuyện thực
tập của tôi ở bệnh viện T lamhiên, tôi đã có quyết định của mình.
”.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Chủ nhiệm Thường đưa trà đến trước mặt Mộ An An: “Tiểu thư An An, cô thử xem trà này có hợp khẩu vị của cô không, không hợp tôi sẽ gọi người thay cái mới.”“Cảm ơn.” – Mộ An An chỉ đáp đơn giản.Đối mặt với sự tâng bốc của Viện trưởng và chủ nhiệm Thường, Mộ An An vô cùng tự nhiên, vô cùng trầm tĩnh.Dù sao cũng là đứa trẻ lớn lên từ Ngự Viên Loan, tất nhiên là sẽ không mất bình tĩnh và để lộ sự cứng nhắc rồi.Mộ An An trực tiếp nói vào chuyện chính: “Viện trưởng, chủ nhiệm Thường, hôm nay tôi đến đây là để nói về chuyện thực tập của tôi.”Lời này của Mộ An An vừa dứt, Viện trưởng và chủ nhiệm Thường liền đưa mắt nhìn nhau.Viện trưởng cười cười, lấy khăn tay ra lau mò hôi lạnh trên trán mình.Ông ta rất căng thẳng.Bởi vì quyết định của Mộ An An liên quan đến sự tồn vong của bệnh viện này.Trước đó xảy ra chuyện của MặcMặc, rồi bung ra thân phận của Mộ An An, sau đó Mộ An An vẫn luôn trong trạng thái xin nghỉ.Mà Viện trưởng đã đi nghe ngóng mọi nơi về thái độ của vị ông chủ bên Ngự Viên Loan kia.Nghe ngóng hết một vòng, Viện trưởng dường như phải dùng hết tất cả mối quan hệ của mình mới nghe được tình huống của bên kia.Thái độ của ông chủ phía Ngự Viên Loan kia là tùy thuộc vào Mộ An An.Nếu tiểu thư Mộ An An tiếp tục ở lại bệnh viện tâm thần Lam Thiên thực tập thì chuyện kia sẽ xem như chưaxảy ra.Ông chủ Ngự Viên Loan sẽ đảm bảo bệnh viện tâm thần Lam Thiên sẽ an toàn.Nhưng.Nếu Mộ An An lựa chọn không thực tập ở bệnh viện tâm thần Lam Thinữa.Vậy thì sau một giây, bệnh viện tâm thần Lam Thisẽ mãi mãi trở thành lịch sử của Giang Thành.Đối với một người chỉ còn chưa tới 1 năm nữa đã được nghỉ hưu như Viện trưởng mà nói, nếu trong giờ phútquan trọng này mà bệnh viện tâm thần Lam Thiên xảy ra chuyện, thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghỉ hưu và những ngày tháng sau này của ông ta.Trước đó Mộ An An xin nghỉ, Viện trưởng đã gấp đến xoay vòng vòng.Giờ đây Mộ An An sắp công bố sự lựa chọn của mình, cảm xúc của Viện trưởng lại bắt đầu đánh lô tôcăng thẳngrồi.Trên trán không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh ra.ông dùng khăn tay lau đi, nó lại tuôn ra như cũ!Đối với sự căng thẳng của Viện trưởng, Mộ An An tất nhiên nhìn thấy.Từ tối hôm qua trở về trước, những chuyện liên quan đến bệnh viện tâm thần Lam Thiên, Mộ An An vốn không có chút đáp án gì.Nhưng hôm nay lúc lái xe qua đây, trong lòng Mộ An An đã đưa ra quyết định.Vì thế Mộ An An cũng không lề mề.Cô trực tiếp nói: “Viện trưởng, chủ nhiệm Thường, đối với chuyện thựctập của tôi ở bệnh viện T lamhiên, tôi đã có quyết định của mình.”.